Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

Bùi lão tướng ngoài năm mươi tuổi, lưng hùm vai gấu, giọng nói vang chuông, vừa nhìn đã biết người từng lăn lộn chiến trường.

Ông nhìn ta một cái rồi gật đầu.

“Thê tử của Hành nhi, không tệ.”

Ông lại nhìn Hà Dao đứng lưng Bùi Nghiên, nhíu mày nhưng không nói gì.

Sắc Hà Dao thoáng trắng bệch.

Trong bữa tiệc, Bùi lão tướng nhắc tới một chuyện.

khi sang xuân, có thể sẽ xảy ra chiến sự, triều đình cần phái người tới.”

Bùi Hành đặt đũa xuống.

“Phụ thân, nhi tử nguyện đi.”

Tim ta lập tức trầm xuống.

Lão nhân người đầu tiên tiếng:

“Con vừa mới thành thân, còn đi làm gì?”

Bùi lão tướng lại xua tay.

“Đại sự quốc không thể vì chuyện riêng mà bỏ việc công. Hành nhi có bản lĩnh, nên đi.”

Bùi Nghiên bỗng xen vào:

“Phụ thân, nhi tử cũng nguyện đi.”

Tất người bàn đều nhìn phía .

Sắc Hà Dao lập tức thay đổi, đũa cũng sắp cầm không vững.

Bùi lão tướng nhìn Bùi Nghiên hồi lâu, hừ lạnh một tiếng.

“Con ? hôn sự của chính mình còn không làm cho ra hồn, chiến trường có thể làm được gì?”

Bùi Nghiên đỏ bừng .

Hà Dao đứng lưng lén kéo góc áo , này mới cúi đầu xuống.

Bữa cơm ấy vô nặng nề.

khi tan tiệc, đường viện, Bùi Nghiên đuổi theo ta.

.”

Đây lần đầu tiên gọi ta vậy.

Ta dừng bước.

“Đại ca sắp tới , không ngăn cản ấy ?”

Ta xoay người.

“Dựa vào đâu mà ngăn cản?”

Bùi Nghiên bị ta hỏi nghẹn lời.

“Chàng làm việc chàng nên làm, ta làm việc ta nên làm. Còn thì , Bùi Nghiên? nên làm gì?”

há miệng, cuối vẫn không nói được gì.

Đêm , ta ngồi dưới đèn khâu đệm bảo vệ đầu gối cho Bùi Hành.

giá lạnh, đầu gối rất dễ để lại bệnh. Thanh Hòa đã giúp ta tìm được một miếng da hươu thượng hạng.

Cánh cửa gian trong bỗng mở ra.

Có lẽ Bùi Hành tỉnh dậy muốn rót nước. Nhìn ta vẫn ngồi dưới đèn, bước chân chàng dừng lại.

“Đã muộn vậy, còn chưa ngủ?”

“Sắp xong rồi.”

Ta cắn đứt sợi chỉ cuối , giơ đôi đệm bảo vệ đầu gối xem đường kim.

Chàng đi tới, nhìn món đồ trong tay ta, động tác liền khựng lại.

“Làm cho ta ?”

“Vâng. sắp tới , nơi rất lạnh.”

Chàng nhận lấy, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt qua những đường kim da hươu, hồi lâu không nói gì.

Ánh lửa lay động, bóng chàng tường cũng khẽ lung lay.

“Ôn Tri Ý.”

Đây lần đầu tiên chàng gọi họ lẫn tên ta.

“Vâng?”

Chàng nhìn ta, môi khẽ động. Câu nói ấy quanh quẩn bên môi một vòng, cuối lại bị chàng nuốt vào.

“Ngủ sớm đi.”

Chàng xoay người gian trong.

Khoảnh khắc cánh cửa khép lại, ta mơ nghe chàng khẽ nói một câu gì , nhưng không nghe rõ.

Chỉ ta cảm hình chàng đã nói:

“Ta sẽ .”

8

Bùi Hành còn chưa rời đi, trong phủ đã xảy ra chuyện lớn.

Hà Dao rơi xuống nước.

sen trong hậu hoa viên, giữa mùa đông nước lạnh thấu xương. Khi được vớt , môi Hà Dao đã tím tái.

Bùi Nghiên ôm ta chạy , vành mắt đã đỏ bừng.

Nha hoàn bên cạnh Hà Dao chỉ vào một tiểu nha hoàn trong viện ta.

ta đẩy! Người trong viện của thiếu nhân đã đẩy Hà cô nương xuống nước!”

Ánh mắt của toàn bộ người trong phủ lập tức đổ dồn phía ta.

Tiểu nha hoàn kia sợ mức ngã quỵ xuống đất, vừa khóc vừa kêu oan.

“Thiếu nhân, không liên quan tới nô tỳ. Nô tỳ không làm gì !”

Bùi Nghiên đỏ mắt nhìn ta.

, rốt cuộc A Dao đã làm gì cản ?”

Trước ta còn có lão nhân và Chu ma ma vừa nghe tin chạy tới. Người đầy sân đều nhìn xem ta sẽ trả lời thế nào.

Ta không hề hoảng hốt.

“Gọi tất những người hầu hạ gần sen tới đây, hỏi từng người một.”

Bùi Nghiên sốt ruột.

“A Dao vẫn còn nằm kia, này còn điều tra cái gì?”

“Liên quan tính mạng con người, đương nhiên phải điều tra.”

Ta nhìn .

muốn điều tra rõ ràng, hay muốn định tội trước?”

Bùi Nghiên bị chặn không nói nổi.

Lão nhân ngồi ghế, không nói một lời, chỉ nhìn hành động của ta.

Ta quay đầu hỏi nha hoàn của Hà Dao:

“Ngươi nói người của ta đẩy ấy, ngươi đứng ở đâu?”

Nha hoàn lắp bắp:

“Nô tỳ đứng bên giả sơn, nhìn nha hoàn của thiếu nhân nói chuyện với Hà cô nương, Hà cô nương liền rơi xuống…”

“Từ giả sơn tới sen cách bao xa, chính ngươi hiểu rõ. Khoảng cách xa vậy, ngươi dựa vào đâu để khẳng định ta bị đẩy?”

Sắc nha hoàn thay đổi.

Các bà tử trong hoa viên nhanh chóng được gọi tới. Có hai người quét dọn gần sen, lời khai hoàn toàn trùng khớp. hai đều nói Hà Dao tự mình đi bên , trượt chân ngã xuống. Trong phạm vi ba bước trước trái phải hoàn toàn không có người nào.

Tiểu nha hoàn của ta khi ấy tưới hoa cách mười bước, căn bản không thể chạm tới ta.

Sắc Bùi Nghiên xanh trắng.

Cuối lão nhân cũng tiếng:

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.