Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6pz7mKgkjo

Bình giữ nhiệt LocknLock LHC6180 800ml, Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây - JoyMall
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Sau khi thủ tiết, trưởng huynh của phu quân quá cố lại cưới ta.
Ban chàng lãnh đạm xa cách, dường như chẳng mảy may hứng thú với nữ nhân.
đến , chàng nhất định ta phải bật khóc thành tiếng.
Cho đến nọ, khi ta vô tình tiến mật thất trong thư phòng của chàng mới kinh hoàng phát hiện vị tướng công đáng lẽ đã bỏ mình nơi sa trường – lại đang bị xích sắt cầm tù trong cũi sắt.
Đại công thoạt nhìn khi ấy thanh nhã vô trần, chỉ khẽ rũ đứng bên cạnh, nói lành lạnh u ám: “Hiện thời, nàng chỉ là thê của một mình ta.”
01
Khi trở về phủ thì đã quá nửa .
Vừa đẩy cửa phòng, ta liền linh cảm chuyện chẳng lành.
Trong phòng ngọn đèn mờ ảo, Giang Kỳ ngồi dưới ánh đèn chập chờn.
là chàng vừa mới xử lý xong công vụ.
Chàng cởi ngoại bào, chỉ còn chừa lại lớp trung y trắng tinh, giữa chân mày thoáng nét mỏi mệt.
ta trở về, chàng chậm rãi gấp lại quyển sách, nhẹ bẫng lạnh lẽo: “ , lại đây.”
Sau lưng ta lập tức toát mồ hôi lạnh.
Ta quay người bỏ chạy.
Còn kịp chạm tới khung cửa, vòng tay rắn chắc đã siết chặt lấy eo, giây lát sau ta đã bị ép bên giường.
Giang Kỳ quỳ trước mặt ta, những tay thon dài chầm chậm kéo giày vớ ra.
Ta vô thức muốn lùi lại, nào ngờ thân thể đã bị ghìm chặt tại chỗ.
Bàn tay chàng nóng hầm hập, chỉ khẽ chạm da thịt đã khiến ta run rẩy, đành khẽ nhận sai: “Giang Kỳ, ta lỗi rồi, nay là sơ suất. Lần sau ta nhất định sẽ về phủ trước thời gian chàng quy định. Chàng tin ta… á!”
dứt , Giang Kỳ chẳng rõ từ lúc nào đã vén mở áo ta.
Đầu tay chàng lướt qua bụng, trườn đi như loài rắn.
Chàng hứng thú ngắm nhìn vẻ mặt bối rối khó coi của ta.
Giây lát, chàng khẽ cười: “ không ngoan, ắt phải bị phạt.”
Vòng tay thô ráp nghiến mạnh môi ta, buộc ta phải ngửa đầu.
chàng khàn khàn đầy mê hoặc: “ , gọi A Kỳ.”
Nước tủi hổ cứ thế bị chàng đi từng .
Ta nghẹn ngào, mở miệng đã mang nức nở: “A Kỳ…A Kỳ, xin chàng…”
02
Giang Kỳ là vị phu quân thứ của ta.
Người từng thành thân với ta trước chàng là đệ đệ ruột của chàng, vị tiểu tướng quân chinh chiến sa trường – Giang Dục.
Mối sự này vốn do tiền bối định đoạt.
Ta và Giang Dục tuy hề gặp mặt thường xuyên thư từ qua lại, san sẻ những câu chuyện hằng , nói chuyện rất tâm đầu ý hợp.
Xét ra là một bến đỗ không tồi.
Nào ngờ ta về chồng, Giang Dục lại phụng mệnh xuất chinh.
Ta chỉ kịp thoáng chàng một lần, đến kịp thốt.
Ta lại nghe tin chàng đã trận nơi sa trường.
Hoàng thượng thương xót cho cảnh ngộ của ta, lại muốn gả ta cho một người con trai khác của họ Giang.
Người ấy chính là Giang Kỳ.
ấy khi bị đưa phòng chàng, ta sợ hãi đến lạnh toát cả người, tay giá buốt.
Ta từng nghe uy danh về Giang Kỳ, Đại công họ Giang, dung mạo tuấn nhã, tính khí lại lãnh đạm, tài hoa hơn người, là mộng tưởng của không bao nhiêu cô nương.
Một người như thế, nay bị ép phải cưới quả phụ của đệ đệ đã khuất, trong lòng chẳng tình nguyện.
Khi chiếc khăn trùm được vén , ta ngẩng đầu nhìn qua.
Giang Kỳ khoác hỷ bào đỏ chói, ánh nhạt băng khẽ rũ nhìn ta, trong âm u khó tả.
Ta cắn môi, khe khẽ cất : “Phu quân…”
Không phải ảo giác hay không ngay khoảnh khắc ấy, đồng của Giang Kỳ chợt tối .
Chàng chậm rãi gỡ mũ phượng của ta, tay thon dài khẽ vén áo ta.
Sau , cứ thế lần xuống.
Động tác rõ ràng cứng rắn bách chàng lại nhẹ như mây khói: “Ta sẽ nhẹ tay thôi.”
triền miên dài dằng dặc khiến ta hoảng hồn.
Ta thực không hiểu vì sao Giang Kỳ thoạt nhìn lạnh lùng, toát vẻ bạc tình, ấy thế khi lâm hạnh, chàng lại dày vò đến thế.
Phải đợi đến lúc nghe ta khóc nấc thành tiếng, chàng mới buông tha.
May thay, ban Giang Kỳ đối đãi với ta lại hết sức ôn nhu, gần như sủng ái.
Chỉ là chàng đặt ra điều lệ.
Một là hằng phải về phủ đúng giờ chàng định.
là không được tự ý bước chân thư phòng của chàng.
Nghĩ kỹ nói, Giang gia vốn môn hộ lớn, phép tắc không tính là quá hà khắc.
Chỉ điều, cách Giang Kỳ trừng phạt…
Thật sự vô cùng dày vò.
03
Sáng sau khi tỉnh dậy, ta theo thói quen khẽ chạm chỗ nằm bên cạnh.
Chăn đệm đã lạnh, trống trải.
Cứ tưởng chàng đã sớm rời đi, nào ngờ vừa ngẩng đầu, trái tim ta liền thắt lại.
Giang Kỳ đang ngồi trên ghế.
Chàng vận trung y trắng thuần, rèm mi đen nhánh rũ xuống không nhìn rõ thần sắc.
ta tỉnh, chàng ung dung mở họa trong tay.
Ta bất giác giật thót.
Trong tranh là bóng hình nam khoác hồng y, vận khải giáp, cưỡi ngựa băng băng qua núi đồi, giữa mày toát vẻ phóng khoáng tiêu dao.
chính là Giang Dục.
Giang Kỳ ngẩng , nhìn chằm chằm ta một lúc, nói nghe qua thì êm nhẹ song lại buốt lạnh: “Hóa ra qua phu nhân về muộn là để lấy họa của Giang Dục này.
“Nàng nhớ nhung đệ ấy đến vậy sao?”
Câu nói đến cuối, thanh âm chợt rung khẽ khàng.
Ta nghẹn , đáp thế nào.
Trước khi thành với Giang Dục, ta từng lén lút xuất phủ đi hội đèn , không may gặp phải bọn cướp.
Bấy giờ ta bị hạ dược, đầu óc mờ mịt, chỉ lờ mờ người đi ngang đầu hẻm.
Một thân hồng y, chỉ là vẻ mặt dường như trắng nhợt, đượm lãnh đạm.
Ta nào kịp nghĩ nhiều, dùng sức lực cuối cùng vùng vẫy gọi “cứu mạng.” rồi chìm mê.
Sau thì ta không còn nhớ gì, chỉ cảm nhận đôi tay rắn rỏi nào đã đỡ ta dậy.
Chàng chẳng nói nào ta ngửi được mùi hương trầm tựa như khí lạnh ở đỉnh tuyết sơn trên người chàng, mang theo vị đắng ấy vậy lại vô cớ khiến người ta cảm an tâm.
Về sau ta rụt rè hỏi tỳ nữ, nàng nói: “Khu vực ấy do Tiểu tướng quân Giang Dục quản, chắc là ngài ấy đã cứu tiểu thư.
“Anh hùng cứu mỹ nhân, thật là một đoạn giai thoại!”
Lúc nghị , phụ thân từng hỏi qua ý ta.
Nếu ta không đồng ý, thể không gả.
Ta nhớ lại ấy, không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào lại gật đầu.
họa này là vật ta đặt người vẽ trước khi thành thân với Giang Dục, mãi đến qua mới xong.
Không ngờ lại bị Giang Kỳ bắt gặp.
ta im lặng thật lâu, nụ cười bên môi chàng dần dần tan biến, những đốt tay từ từ siết chặt.
Chốc sau, chàng mạnh tay cuộn tranh lại.
Thậm chí chẳng buồn mặc áo ngoài, chàng cứ thế bước nhanh ra cửa.
Ta bối rối muốn giải thích há miệng lại không nên nói gì.