Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

Bước chàng khựng lại giây lát.

Cuối cùng, chàng quay đầu, đôi mắt hờ hững cụp xuống: “Mấy tới, thân thể không khỏe, cứ ở yên trong phòng nghỉ ngơi.

“Không được rời phủ.”

04

ngày thứ hai bị Giang Kỳ cấm túc, Giang mẫu không hiểu nghe từ đâu bèn cho người gọi ta .

Ta run run quỳ bên dưới.

nhân trên cao vận trang phục lộng lẫy, sắc vóc được dưỡng tốt, mọi cử chỉ toát vẻ quý phái.

Bà nhạt giọng : “Giang Kỳ tuy không bằng Dục Nhi của ta, dù sao cũng là Đại công nhà họ Giang, gả vào đây phải coi chàng như trời. Chớ có chọc chàng phật ý.”

Ta chau mày, lờ mờ cảm này sai sai không chỉ ra được chỗ .

Chỉ đành vâng dạ mấy tiếng lui ra.

Về phòng, tỳ Xuân Đào đếm đếm ngày, chợt hoảng hốt: “Hỏng , nay là ngày 15. Giang huấn tháng ngày 15, Công nhân phải đồng phòng. Nếu trái , ắt chịu pháp.”

Ta giật nảy mình, bất giác nghĩ tới dáng vẻ lạnh lẽo Giang Kỳ rời mà trong thoáng lạnh.

Tình cảnh như hiện tại, nay chàng chắc chắn sẽ không tới.

pháp e rằng không tránh khỏi.

ánh chiều tà dần buông, ta cắn răng: “Xuân Đào, mau chọn cho ta bộ y phục mỏng manh nhất giúp ta thay vào.

“Ta phải tìm Giang Kỳ.”

05

Khi đẩy cửa thư phòng, Giang Kỳ đang xử lý công văn.

Nghe tiếng động, chàng ngước liền bộ y phục ta đang mặc, ánh mắt chàng trầm hẳn.

Ta chột dạ quay sang bên, bởi trên người chỉ khoác tấm lụa mỏng đỏ thẫm, phô ra vóc dáng mê hoặc, từng tấc da thịt ẩn ẩn hiện hiện.

Ta đỏ bừng hai gò má, từng bước tiến lại, giọng lí nhí như muỗi kêu: “A Kỳ…”

, ta cố tình ngã vào chàng.

Chàng liếc ta, dễ dàng tránh , giọng vẫn bình thản: “ nhân, ý là gì?”

chàng lạnh nhạt khiến ta nhói .

Nghĩ tới những tủi thân mấy ngày nay, ta dứt khoát bật khóc: “Chàng thừa biết ta có ý gì còn giả vờ hỏi.

“Vậy ta cứ thẳng, nay là ngày 15, huấn bảo vợ chồng phải đồng phòng, thế chàng chẳng những không tới tìm ta, giờ gặp lại còn đối xử lạnh nhạt”.

“Chàng làm quân kiểu gì vậy?”

Không hiểu trong đó khiến chàng hài , nét giá buốt trong mắt chàng dần tan.

gương nhòe lệ của ta, chàng thở dài, vòng tay kéo ta vào ngực, nhỏ giọng dỗ dành: “Là ta không phải, không nên chấp nhặt với .”

Có lẽ tới lúc nghỉ ngơi, Giang Kỳ cũng vận y phục khá đơn bạc.

Ta sực nhớ tới mục đích chính bèn cắn môi, đưa tay cởi đai áo chàng.

ngờ, lớp áo trên ta cũng vừa rơi xuống.

Ngẩng đầu , ta bắt gặp ánh mắt đen sâu thẳm của chàng, giọng chàng khàn đặc: “Vãn Vãn đúng.”

huấn, không thể trái.”

Ánh nến bập bùng vương khắp căn phòng.

Chớp mắt, ta ngỡ như nghe có tiếng động lạ vọng ra từ chốn sâu trong thư phòng.

Tựa như tiếng dây xích quét đất.

không chờ ta kịp lắng nghe, chàng nâng cằm ta , buộc ta phải vào mắt chàng.

Đôi con vốn lạnh lùng, giờ cũng phảng phất nét mê đắm cuồng nhiệt.

một hồi lâu, chàng thấp giọng từng chữ một, giọng như mê hoặc: “Vãn Vãn, cho ta nghe, ai mới là quân của ?”

Ta bị ép đến rơi lệ, ngây người ngắm dung nhan chàng, vô thức buột miệng:

“A Kỳ, quân ta là A Kỳ.”

Không rõ có phải ảo giác hay chăng vừa dứt, thanh âm lạ trong thư phòng đột nhiên biến mất, chỉ còn lại vẻ yên ắng đến lạ thường. 

06

Tiếng động bí ẩn trong thư phòng Giang Kỳ đêm ấy vẫn luôn khiến ta canh cánh trong .

Tỳ Xuân Đào nghe xong hốt hoảng thầm: “ nhân, lẽ Đại công … giấu nhân khác trong thư phòng?”

Tim ta bất giác nghẹn lại.

Ta và chàng vốn không có đoạn duyên tình trước đó, chàng thành thân với ta cũng vì thánh chỉ ép buộc.

Biết đâu chàng sớm có người thương.

Nghĩ vậy, ta lập tức đứng dậy, về thư phòng của chàng.

Giờ ban ngày chàng còn trong cung lo việc, thư phòng chẳng ai canh nên ta lẻn vào rất dễ.

Cuối dãy quả nhiên có một gian mật thất đóng kín.

xoay cán đèn đỏ, cửa đá nặng nề chầm chậm mở, lộ ra gian phòng phía trong.

Vừa bước vào, ta hàng loạt bức tranh bày ra.

Tới gần hơn ta lập tức đỏ bừng .

Trong bức là dung nhan một đang chìm trong cảnh triền miên say đắm.

Khi ở khuê phòng, màn đỏ buông rủ cận kề gối chăn.

Khi chốn thư phòng, khung cảnh tối tăm tình ý cuộn trào.

Kỳ lạ thay, gương ấy…

là ta.

Ta luống cuống dời mắt, hấp tấp sâu hơn vào trong.

bước tiến thêm một chút, tim ta càng đập nhanh hơn.

Cuối hành lang là chiếc lồng sắt to lớn, giam giữ một nam nhân cơ thể nhuộm đầy máu, trên người chi chít vết thương.

Rõ ràng ta nên dừng lại đôi lại như bị dẫn dắt, cứ bước đến gần trước lồng sắt.

Đến khi rõ, tim ta như ngừng đập.

Nam nhân trong lồng sắt với hình dạng rách rưới bẩn thỉu, da thịt bầm dập ấy…

Chính là Giang Dục.

quân vốn dĩ trận nơi sa trường của ta.

Đúng lúc ấy, từ sau lưng bỗng có tiếng động, cánh cửa mật thất bị đẩy vào.

Ta giật mình, nhanh mắt đảo quanh luống cuống trốn vào góc chất đầy tạp vật.

Người kia chầm chậm bước tới, tiếng bước khoan thai.

Chỉ thoáng chốc, ta nhận ra.

Đó là bước của Giang Kỳ.

Chàng vận bạch y thoát tục, đứng giữa gian mật thất tối tăm trông càng thêm đối lập.

Giang Kỳ mang vẻ lãnh đạm, bước ngang nơi ta nấp mà không hề dừng lại.

Ta thở phào.

Bỗng dưng, chàng khựng lại, chậm rãi quay đầu, ánh mắt hướng về chỗ ta.

Giọng chàng nhàn nhạt, lạnh lẽo: “Đừng trốn nữa, ra đây.”

Mồ hôi lạnh túa dọc sau lưng.

Khí thế của Giang Kỳ như bóp nghẹt hơi thở của ta, ta đành nhắm mắt, sẵn sàng đứng nhận tội.

Đột nhiên, có vật gì đó cựa quậy bên ta.

Một con chuột chui vọt ra khỏi khe hở chạy biến mất.

Ta sợ hết hồn, phải lấy tay che miệng mới không kêu .

Cách vài bước.

Giang Kỳ nheo mắt chỗ ta ẩn náu với vẻ ngẫm nghĩ.

Giây sau, chàng dửng dưng tiến đến chiếc lồng sắt.

Thanh âm chàng nhẹ nhàng mà phảng phất âm khí: “Đệ đệ, dạo này ở trong lồng thế ?”

Giang Dục nằm bệt dưới nền đá ẩm thấp, nghe tiếng gọi vẫn bất động.

Nếu không lồng ngực phập phồng, người ta sẽ ngỡ chàng tắt thở.

Không có hồi đáp iang Kỳ cũng chẳng giận.

Chàng chậm rãi xắn tay áo.

Ta trông cánh tay trắng ngần ấy chi chít vết sẹo cũ, vết cũng dữ tợn.

Chàng cất giọng : “Trước kia khi đông về, chỉ cần mắc lỗi, mẫu thân liền nhốt ta vào lồng này, bắt ta chịu đòn thay . Giờ … đảo ngược lại thôi.”

Ta rùng mình.

Nhớ lại khi về đêm gần gũi, chàng không cho thắp đèn, hiếm khi cởi bỏ lớp trung y.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.