Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2Vq8cJEg1g

Gậy chụp ảnh 4 chân Tripod điện thoại livestream, quay phim, chụp ảnh kéo dài 180cm, có remote

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

Ta cứ ngỡ do quy củ Giang gia, ngờ chàng vốn không muốn để lộ vết sẹo đáng sợ này.

Giang Kỳ buông ống tay áo, lặng lẽ đưa mắt rồi chầm chậm nhìn bức họa ở cửa mật thất.

Nụ cười chàng chợt nhuốm nét tàn nhẫn: “A Dục, hôm tới tìm ta, đệ hẳn đã thấy?”

Người dưới đất lần có phản ứng, hơi thở khản đặc, chật vật quay mặt lại.

Càng khiến Giang Kỳ cười đậm hơn: “Xem ngươi quả thực rõ. thật, nhiều lúc ta cũng ghen tị với ngươi. Tất cả gia nghiệp, tước vị, chỉ cần ngươi muốn, ta đều có từ bỏ. Duy chỉ nàng…Ta không nhường. Nàng bây giờ, là thê tử của một mình ta.”

vừa dứt, mắt Giang Dục liền đỏ quạch, gắng sức trườn dậy, song lại ngã gục liên tục, cuối chỉ còn cách gào thét điên cuồng.

Giang Kỳ lạnh lùng ngoảnh đi không đoái hoài gì kẻ bên trong lồng, chậm rãi rời khỏi mật thất.

Vẻ mặt chàng nhẹ nhõm mãn nguyện.

Tựa như…

Đã hoàn thành một báo thù.

08

Đợi đến chắc chắn Giang Kỳ đã rời đi, ta mới lê đôi chân tê cứng, cẩn trọng rời khỏi mật thất.

Muôn vàn suy nghĩ quẩn quanh trong .

Bất giác, ta đi đến viện của Giang , muốn báo cho bà biết tung tích của Giang Dục.

vừa trông thấy gương mặt lạnh lẽo, cao ngạo của bà, ta bỗng sực tỉnh.

Trước đây, ta vài đồn đãi.

Tựa như vì Giang phụ sủng ta thất mà lơ là chính thất, để mặc người ta ấy hại chết thê tử của mình nên Đại công tử mới mồ côi mẹ từ bé.

Mà kẻ được gọi là ta, hiện tại lại chính là Giang bây giờ.

“Rốt ngươi muốn gì?”

Thanh âm bực bội của bà vang .

Ta sực hoàn hồn, ngẩng nhìn thấy Giang giơ tay chống trán, lộ một đoạn cổ tay trắng nõn không vương lấy một dấu vết .

Hoàn toàn khác hẳn bàn tay chi chít sẹo của Giang Kỳ.

Một nỗi ngổn ngang trào dâng trong tim.

Ta cúi mắt, siết chặt ngón tay, cố gắng dằn đi xúc cảm cuộn trào.

Chỉ nhạt : “Không có gì, chỉ là trời đang trở lạnh, ta muốn nhắc thân khoác thêm áo, kẻo nhiễm lạnh.”

Rốt ai đúng ai sai, ta phân định.

Chỉ biết rằng Giang Kỳ là phu quân của ta.

Còn Giang , chính là người đã gieo cho chàng nỗi thống khổ triền miên.

vết thương sâu đến nỗi bao năm trôi vẫn chẳng phai mờ.

Ta không muốn Giang Kỳ tiếp tục phải chịu bất kỳ nỗi đau khác.

09

Ta trở .

Việc tiên là lật tung hòm tủ, lấy đống thư từ trước kia ta Giang Dục trao đổi.

xưa để bồi đắp tình cảm, Giang gia đặc cách cho ta Giang Dục thư từ lại.

Chỉ một mẩu giấy ngắn cũng từ chuyện thú vị dân gian cho đến sự gần đây, tuy gặp mặt lại vô tâm ý hợp.

Chàng nhờ người mang đến cho ta các thoại dân gian, ta thì thêu cho chàng tấm đệm gối giữ ấm ngày đông.

Từ mùa xuân sang đông giá, bất kể ngày ta cũng nhận được thư từ chàng.

Tình ý của ta dành cho Giang Dục một nửa đến từ ân cứu mạng năm ấy, nửa còn lại khởi nguồn từ chữ trao đổi trong thư.

Tờ giấy ố vàng lộ nét bút ngay ngắn, tiên là một thơ:

“Mộng hồn quen nếp không vướng níu, lại đạp dương hoa Tạ Kiều.”

Ta khẽ cắn môi, hồi tưởng một đồn bấy lâu bị bản thân phớt lờ.

Giang Dục là con út trong nhà được cưng chiều hết mực, từ nhỏ chẳng ưa thơ văn, chỉ say mê đao kiếm, nên mới trở thành Tiểu tướng quân Giang gia.

người viết thư cho ta xưa, chữ lại hàm súc, tinh tế.

Mực bút thanh thoát, đượm vẻ u uẩn cao ngạo khó tả.

Hoàn toàn chẳng giống bút tích của một kẻ chỉ say mê binh nghiệp như Giang Dục.

Ngược lại, thật giống với…

Giang Kỳ.

Ý nghĩ ấy vừa lóe khiến ta bất giác thảng thốt.

nghi ngờ cứ như mầm cỏ dại quấn chặt tâm trí, chẳng tài xua đi được.

Ta hít sâu một hơi như hạ quyết tâm, đứng dậy hướng thư của Giang Kỳ vì muốn tìm chữ viết chàng để so sánh.

Vừa cửa , từ phía sau bỗng vang một lạnh nhạt, lẫn chút lành lạnh: “ , nàng muốn đi đâu?”

10

Ta cứng đờ quay người.

Cách mấy bước, Giang Kỳ khoác bộ trung y trắng tinh không vương bụi trần đôi mắt đen như vực sâu thăm thẳm nhìn phía ta.

Trong cơn hoảng loạn, ta lén giấu lá thư ống tay áo: “Không có gì, chỉ là ta muốn tản bộ đôi chút.”

Giang Kỳ lặng lẽ nhìn ta, chẳng tỏ vẻ tin cũng chẳng buông nghi hoặc.

Hồi lâu, chàng cất nhẹ bẫng như vô tình: “Hôm nay nàng đã đi đâu?”

Tim ta khẽ run.

Ngước nhìn, quả nhiên thấy chàng đang chăm chú gương mặt ta mà không bỏ sót chút thay đổi trên biểu cảm.

Chàng đang ngờ vực ta.

việc trong mật thất, rốt chẳng giấu nổi chàng.

Trong khoảnh khắc ấy ta đã nghĩ sẵn lý do.

Từ trong tay áo, ta lấy tờ thư, dang trước mặt Giang Kỳ, mỉm cười: “Hôm nay ta ở trong sắp xếp lại thư từ cũ, bắt gặp thơ này, chợt thấy quen. ‘Mộng hồn quen nếp không vướng níu, lại đạp dương hoa Tạ Kiều.’ Chàng ?”

Kẻ muốn dò la không chỉ mình chàng.

Ta cũng .

Chàng muốn thăm dò xem ta có lẻn thư hay chăng, ta lại đang dò xét xem chàng có phải người năm xưa viết thư cho ta không.

Giây lát, không khí như ngưng đọng.

Ánh mắt Giang Kỳ dừng ở thơ, đồng tử càng thêm tối, chớp mắt chàng đã rũ mi che đi.

Chàng mím môi, nhẹ đáp: “ .”

Tựa hồ mọi chuyện chẳng liên quan gì đến chàng.

Chỉ là nếu để ý sẽ thấy ngón tay chàng siết chặt, gắng sức đến độ tái nhợt.

“Ta còn có việc, không bầu bạn với nàng nữa.”

xong, chàng cũng không truy cứu gì thêm, lẳng lặng quay người bỏ đi.

Bóng lưng ấy mỏng manh, lạnh lùng lại ẩn hiện nét bối rối như muốn trốn tránh điều gì.

Ta dõi theo bóng chàng khuất xa thật lâu, cuối mới xác tín:

Người viết thư cho ta xưa…

Chính là Giang Kỳ.

khúc mắc trong lòng càng chồng chất.

Vì sao chàng phải giả danh Giang Dục để trao đổi thư từ với ta?

Vì sao lại giam cầm Giang Dục trong mật thất?

Chàng Giang rốt có hiềm khích gì?

Quá nhiều nghi vấn giải đáp.

Ta cắn răng hạ quyết tâm.

Phải đến mật thất thêm lần nữa, hỏi Giang Dục cho rõ ràng mọi chuyện.

11

Mấy ngày sau đó, ta luôn âm thầm để ý giờ giấc thư của Giang Kỳ để lén ghi nhớ.

Sau , ta cũng tìm được cơ hội, đợi chàng vắng mặt liền lẻn mật thất lần nữa.

Dù đã có chuẩn bị lần thứ hai nhìn thấy Giang Dục, ta vẫn giật mình kinh sợ.

Chàng tựa song sắt, tình trạng khá hơn trước đôi chút, sát lại gần vẫn thấy gương mặt đầy vết máu, ánh nhìn đờ đẫn.

Ta rón rén đến gần: “Giang Dục, ta là Tống , chàng nhớ ta không?”

Tiếng vừa dứt, thân Giang Dục chấn động, trong đôi mắt mịt mù dần lóe sáng.

Chàng chậm chạp xoay , nhìn ta với khàn đặc:

“Vị hôn thê của ta…”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.