Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Tớ học cách tự mình giải quyết các vấn đề của bản thân.”
vừa dứt.
Giang Du Bạch như thể vừa bị ai đó giáng một tát trời giáng, vành mắt cậu ấy lập tức đỏ hoe.
Tôi không mấy bận tâm, đi tiếp theo sự dẫn của định vị.
Giang Du Bạch không gì thêm , lặng lẽ rảo bước đi theo .
Hết ngã tư này, lại tiếp đến ngã tư khác.
Đây là lần đầu tiên, tôi đi trước, cậu ấy đi .
đi qua một con hẻm nhỏ, ánh đèn pha ô tô chói mắt đột ngột từ trong góc cua lao mạnh ra ngoài.
Chiếc xe đó phóng với tốc độ cực kỳ nhanh.
Máu trong người tôi trong nháy mắt như đông cứng lại, không kịp ra kỳ phản ứng nào.
nghe thấy một “Cẩn thận!” đầy gấp gáp, cả người tôi bị đẩy mạnh văng ra ngoài.
Cơ thể đập mạnh bức tường bên cạnh, một cơn đau nhói truyền đến từ phía lưng.
Còn Giang Du Bạch thì đã ngã gục trên vũng đất.
Chiếc xe kia khựng lại một giây, rồi đó lập tức tăng ga bỏ chạy khỏi hiện trường.
Tôi bám tường gượng đứng dậy, trước mắt là một mảnh đen trắng mờ mịt, nhạt nhòa.
“Giang Du Bạch?”
Không có đáp lại.
Tôi mò mẫm lấy điện thoại ra, run bần bật bấm số gọi cấp cứu.
Xe cứu thương đến nhanh.
các nhân viên y tế nhấc Giang Du Bạch lên cáng, trên trán cậu ấy đầy máu, máu chảy bê bết nhuộm đỏ nửa khuôn mặt.
Lúc chiếc đèn ở phòng phẫu thuật bật sáng, tôi ngồi trên hàng ghế băng ở hành lang bệnh viện, bấm điện thoại gọi mẹ Giang.
Đầu dây bên kia, mẹ Giang kìm nén khóc nấc nghẹn ngào:
“ sẽ mua vé tàu đến ngay lập tức, cháu giúp trông chừng được không cháu?”
Cúp điện thoại, tôi chằm chằm cánh cửa phòng phẫu thuật.
Chợt nhớ đến nhiều năm về trước, là một khung cảnh y hệt như này.
là đó, người nằm ở bên trong là mẹ của tôi.
Người túc trực ở bên ngoài là tôi.
Còn Giang Du Bạch là người đã hớt hải chạy đến, mồ hôi nhễ nhại nắm chặt lấy tôi an ủi.
Cậu ấy : “Đừng sợ.”
Bây giờ vị trí của đứa đã hoán đổi nhau rồi.
tôi đã không còn cần cứ ai đến bên cạnh để an ủi câu “đừng sợ” rồi.
Cuộc phẫu thuật diễn ra suốt ba đồng hồ.
Giang Du Bạch được đẩy ra ngoài, thuốc mê vẫn chưa hết tác dụng.
sĩ cậu ấy bị chấn động não, gãy chân trái và gãy chiếc xương sườn.
“ may là đến bệnh viện kịp thời, không nguy hiểm đến tính mạng.”
Trong phòng bệnh vô cùng yên tĩnh.
Tôi ngồi bên giường bệnh, gương mặt nhợt nhạt của Giang Du Bạch.
Lông mi cậu ấy , nhắm mắt lại trông bớt đi vài phần ngạo mạn, hống hách thường ngày, ngược lại còn lộ ra vài phần yếu đuối, mong manh.
Nửa đêm thì bố mẹ Giang vội vã chạy đến nơi.
Mẹ Giang vừa bước cửa liền nhào đến bên giường bệnh, nước mắt cứ tuôn rơi lã chã.
Bố Giang vỗ vỗ vai bà, rồi quay người lại tôi.
“ Hòa, cảm ơn cháu đã đến bệnh viện.”
Tôi lắc đầu: “Nên mà .”
Dù sao thì, cậu ấy vì cứu tôi nên mới bị thương.
Mẹ Giang khóc một hồi rồi đi đến nắm lấy tôi:
“Du Bạch có là đến tìm cháu không?”
“ đứa…”
“Dì ơi.”
Tôi nhẹ nhàng ngắt bà.
“Đợi cậu ấy tỉnh lại, hãy cậu ấy về lại Bắc Thành đi ạ.”
“Nam Cảng không thích hợp với cậu ấy đâu.”
Mẹ Giang ngẩn người ra.
“Có cháu… vẫn còn vì chuyện suất tuyển thẳng kia mà oán trách không?”
“Không có đâu ạ.”
Tôi bằng một giọng vô cùng bình thản.
“Ngược lại cháu còn cảm ơn cậu ấy cơ.”
“ đến Nam Cảng, cháu đã có thêm nhiều người bạn tốt.”
“Ngành học là ngành cháu yêu thích, cháu và các giáo sư ở trường chung sống hòa thuận, vui vẻ.”
“Cháu chẳng có điều gì không mãn nguyện cả.”
“Cháu đang sống tốt, không hy vọng cậu ấy đến phiền cuộc sống của cháu đâu ạ.”
Bố Giang im lặng một hồi lâu.
“ Hòa, thay mặt một xin lỗi cháu, chuyện tuyển thẳng năm đó, thực sự không nên như vậy.”
“ cháu đừng hận , có được không?”
Tôi cụp mắt xuống.
Hận sao?
Đã từng hận chứ.
12.
Hận cậu ấy dễ dàng nuốt hứa hẹn, hận cậu ấy biến tôi thành một trò cười thiên hạ, hận cậu ấy đã lựa chọn người khác đúng thời điểm tôi cần cậu ấy .
khoảnh khắc cậu ấy lao ra đẩy tôi khỏi bánh xe ô tô kia, những oán hận đó bỗng chốc tan biến đi đâu sạch.
Thứ còn sót lại duy là sự mệt mỏi rã rời.
Tôi ngước mắt lên, chú ý thấy ngón của Giang Du Bạch khẽ cử động nhẹ một .
Cậu ấy tỉnh rồi.
Biết cậu ấy đang lắng nghe, tôi liền gằn từng chữ một, rõ ràng:
“Cháu không cần cậu ấy cứ điều gì cháu , càng không cần cậu ấy dùng cách thức này để bù đắp, trả nợ.”
“Nước sông không phạm nước giếng, không ai phiền đến ai, đó chính là xin lỗi lớn dành cháu rồi.”
Nước mắt mẹ Giang lại trào ra.
Bà nắm chặt lấy tôi, đôi môi run rẩy không sao thốt nên .
Bố Giang thở một thật đầy lực.
Tôi đứng dậy, Giang Du Bạch lần cuối cùng.
“Cháu xin phép đi trước ạ.”
Tôi nhẹ nhàng khép cửa phòng bệnh lại.
Ánh đèn trên hành lang bệnh viện sáng, kéo bóng của tôi ra thật .
Chợt nhớ đến Giang Du Bạch từng với tôi: “Cậu biết nào là màu trắng đúng không?”
“Chính là chữ Bạch trong tên của tớ đấy.”
đó tôi gật đầu, thầm thấy may mắn vì mình còn phân biệt được nào là màu trắng.
đã từng là một phần vô cùng quan trọng trong giới của riêng tôi.
lúc này, tôi lặng lẽ mắt góc sâu thẳm trong trái tim mình.
Mọi ký ức, tình yêu, yêu hận tình thù giờ đây còn là một khoảng trống rỗng, trắng xóa.
Chẳng còn sót lại cứ điều gì rồi.
– Hết-