Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3g260aFfL0

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 7

“Con muốn…”

Muốn làm gì?

Muốn tìm Trần Nhất Hòa, để nói một xin lỗi cô ấy.

cậu đi đâu để tìm bây giờ?

Giang Du Bạch bấm số gọi đi hết lần đến lần khác.

có ai bắt máy.

Cậu run rẩy gửi đi dòng tin nhắn.

phản hồi lại chỉ là một dấu chấm than màu đỏ chói mắt.

“Giang Du Bạch!”

ở bên cạnh bị ngó lơ đến mức không thể nhịn nổi nữa, liền giậm mạnh chân một cái.

“Trần Nhất Hòa đi rồi, cậu nhìn rõ đi, người ở bên cạnh cậu lúc là tớ!”

Giang Du Bạch ngẩn người, ngước mắt nhìn cô ấy.

tâm trí cậu lại hiện lên một gương khác.

Gương luôn chăm chú, nghiêng đầu lắng nghe mỗi khi cậu hỏi: “Hôm nay cậu muốn mặc màu gì?”.

Thế , Trần Nhất Hòa đã từng nói.

là lần cuối .

Là lần cuối cô ấy hỏi cậu.

Cậu đã không coi nói là thật, lựa chọn sự lừa dối.

Giọng Giang Du Bạch khản đặc đi.

“Chỉ cậu ấy không có ở đây.”

“Nên cậu nghĩ rằng, tôi buộc phải chọn cậu sao?”

cắn môi: “Cậu rốt cuộc là bị làm sao thế, trước đây chúng ta phải vẫn rất tốt đẹp sao?”

gì Trần Nhất Hòa có thể cậu, tớ cũng có thể…”

“Cậu không được.”

Giang Du Bạch cắt ngang cô ấy, từng chữ như rặn ra từ kẽ răng.

“Cậu không phải là cậu ấy.”

Yết hầu cậu khẽ lăn lộn, không nói tiếp nữa.

Điện thoại đột nhiên rung lên.

Giang Du Bạch như vớ được cọng rơm cứu mạng, trừng lớn mắt nhìn vào màn hình.

nhóm chat của lớp, giáo viên chủ nhiệm gửi chúc mừng.

【Chúc mừng tất cả các em, hy vọng toàn thể các bạn có thể tung cánh bay cao trên khoảng trời mới của !】

Bên dưới là bức ảnh chụp chung của cả lớp cầm bằng tốt nghiệp.

Giang Du Bạch run rẩy ấn mở bức ảnh ra.

Tất cả mọi người mặc đồng phục sinh, nụ cười rạng rỡ, hạnh phúc.

Chỉ là lướt qua lướt lại thế nào, cậu cũng không tìm thấy Trần Nhất Hòa.

Cậu đột nhiên nhớ ra rồi.

07.

Hôm vụ tai nạn xe, Trần Nhất Hòa đã không thể có .

kẻ tội đồ dẫn đến mọi chuyện lại chính là cậu.

Giang Du Bạch khẽ lẩm bẩm, như thể tự nói với chính :

“Tất cả là tại tớ.”

Giang Du Bạch đã đứng trước cửa nhà Trần suốt một tuần liền.

Từ lúc bình minh đến khi hoàng hôn buông xuống, rồi lại đến khi trăng treo đầu cành liễu.

Hàng xóm láng giềng ném về phía cậu ánh nhìn tò mò, mẹ Giang cũng đến khuyên nhủ ba lần không kéo được cậu về.

Đến ngày thứ tám khi cậu lại tới, cánh cửa nhà Trần cuối cũng mở ra.

Giang Du Bạch lao mạnh vào nhà, khoảnh khắc nhìn rõ người bước ra, ánh mắt cậu liền mờ mịt, tắt lịm.

là dì giúp việc nhà Trần, trên tay dì xách hành lý.

“Cậu bé ơi, đừng đợi nữa.”

“Nhà Trần đã ủy quyền trung tâm môi giới bán căn nhà rồi, chiều nay chủ nhà mới sẽ đến nhận bàn giao.”

“Nhất Hòa bảo nơi có gì đáng để lưu luyến cả, sau con bé đại khái là không quay lại nữa đâu.”

Giang Du Bạch há hốc mồm, cổ họng khô khốc không thể phát ra nổi một chút âm thanh nào.

Ngày công thi đại , tất cả ai quen Giang Du Bạch bàng hoàng chấn động.

Cái tên của vị Thủ khoa không phải là Giang Du Bạch.

số của cậu ta thấp hơn gần 30 so với mức dự tính ban đầu.

Cậu chạm vừa đúng vạch chuẩn thấp nhất của Đại Thanh , suýt soát chen chân qua cánh cửa vốn từng rộng mở thênh thang chào đón .

phòng khách nhà Giang là một bầu không khí im lặng như chết.

Giang nhìn vào màn hình máy tính, xác nhận đi xác nhận lại tới ba lần mới chậm rãi tháo kính xuống, day day hốc mắt đã đỏ hoe.

“Con trai, con thi lệch tủ rồi.”

Mẹ Giang mím chặt đôi môi run rẩy, tự trấn an đầy may mắn: “Dù sao thì… vẫn vào được Thanh .”

“Không sao đâu con, dù không vào được ngành thích cũng không sao cả, năm nhất cố gắng một chút là có thể chuyển ngành được .”

Giang Du Bạch đứng trân trân giữa phòng khách, không nhúc nhích.

Cậu nhìn vào con số chói mắt kia hồi lâu, rồi nói một câu vô rõ ràng: “Con muốn lại.”

“Con nói cái gì cơ?!” mẹ Giang kinh ngạc đến mức không tin vào tai .

“Du Bạch, dù không phải Thủ khoa thì mức cũng là niềm mơ ước của bao nhiêu người rồi, chưa kể còn là Thanh nữa, con đừng có hồ đồ!”

“Con nói là, con muốn lại.”

“Con không đi Thanh .”

“Con muốn thi lại.”

“Con nói lại lần nữa xem!”

Giang đập bàn đứng phắt dậy: “Con có nói cái gì không?”

“Cơ hội bao nhiêu người nằm mơ cũng không dám nghĩ tới, con bảo không cần là không cần sao? Chỉ con không làm Thủ khoa thôi à?”

Giọng Giang Du Bạch cao vút lên, mang theo một sự run rẩy đầy kìm nén:

“Con đã nghĩ kỹ rồi, con muốn làm lại từ đầu.”

Nói xong, cậu quay người đi thẳng về phòng, đóng sầm cửa lại một cái thật mạnh.

08.

Buổi tối, tiếng chuông cửa nhà Giang vang lên.

Cửa phòng của Giang Du Bạch bị gõ liên hồi.

Cậu bực bội mở cửa ra, chỉ thấy với đôi mắt đỏ hoe đứng bên ngoài.

Gương cô ấy hiện rõ vẻ lo lắng đến đỏ ửng, vừa thấy cậu liền giơ tay định nắm lấy cánh tay Giang Du Bạch.

“Giang Du Bạch, tớ nghe hai bác với thầy cô nói rồi, cậu muốn lại sao?”

“Thanh đã tốt lắm rồi, rốt cuộc là cậu nghĩ cái gì thế hả?”

“Chúng ta đi đi, như gì đã giao hẹn từ trước, có được không?”

Giang Du Bạch gạt mạnh tay cô ấy ra, lực đạo mạnh đến mức khiến phải loạng choạng lùi lại một bước.

“Không nhau.”

“Không có cậu ấy, tất cả không nhau.”

Sắc thoắt cái trắng bệch.

“Trần Nhất Hòa đi rồi, đến Nam Cảng rồi! Cậu ta không cần cậu nữa rồi!”

Giọng cô ấy vừa bén nhọn vừa chói tai, nghẹn ngào tiếng khóc:

“Tớ có chỗ nào không bằng cậu ta?”

phải trước đây cậu cũng đã chọn tớ bỏ rơi cậu ta sao?!”

“Tớ lành lặn hơn cậu ta, tinh tế hơn cậu ta, nhân duyên với mọi người cũng tốt hơn cậu ta.”

“Một đứa nửa mù như cậu ta, lấy cái gì xứng với cậu chứ?”

“Bây giờ cậu lại một đứa vốn đã bỏ rơi cậu, lại hề xứng với cậu đến cả Thanh cũng không cần nữa, vậy còn tớ thì sao? Tớ là cái thá gì đối với cậu?”

Giang Du Bạch lắng nghe buộc tội đầy văn vẹo, sỉ vả của cô ấy, lòng chỉ cảm thấy vô nực cười và mệt mỏi.

“Cậu ấy không phải là đứa mù dở.”

“Còn cậu á?”

Cậu nặn ra một nụ cười đầy châm biếm:

phải cậu đã thắng suất tuyển thẳng rồi sao?”

Cậu khựng lại một chút, gằn từng chữ: “Cậu đã nói xấu, bôi nhọ cậu ấy trước tôi bao nhiêu lần, chính cậu có tự đếm được không?”

“Là tôi, hay là chính bản thân cậu?”

“Cậu dùng thủ đoạn để thắng Trần Nhất Hòa, cướp đi cơ hội tuyển thẳng vốn thuộc về cậu ấy, như vậy còn chưa đủ sao?”

“Cậu cũng như tôi, mắc nợ Trần Nhất Hòa, lòng cô hoàn toàn không cảm thấy chút cắn rứt cớ gì sao?”

như bị sét đánh ngang tai, ngơ ngác đứng chết trân tại chỗ.

Cô ấy mấp máy môi không thể phản bác được nào, chỉ có giọt nước mắt thật lớn cứ thế lã chã rơi xuống.

mẹ Giang cũng bàng hoàng nhìn con trai , như đây là lần đầu tiên thực sự nhận thức được con người cậu vậy.

“Tuyển thẳng? Con đã làm cái gì?”

“Trần Nhất Hòa không được tuyển thẳng vào Thanh , rốt cuộc có phải là do nguyên nhân từ con hay không?!”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.