Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Con rốt đã làm cái gì với Nhất rồi?”
Du không nói gì thêm nữa.
Mọi tồi tệ ngày hôm nay đều là do cậu chuốc lấy, cậu đáng như vậy.
Nếu nói Chu Niệm có lỗi, thì cậu lại càng sai rành rành đó.
Cậu chẳng trách được ai cả.
Người lựa chọn bộ quần áo đó là cậu.
Người dung túng cho kẻ khác cười nhạo Trần Nhất là cậu.
Người kích động Trần Nhất , gián tiếp dẫn đến vụ tai nạn xe của cô ấy cũng là cậu.
Cậu tội lỗi ngập , không thể tha .
Mà người duy nhất cậu muốn cầu xin sự tha , lại chính tay cậu đánh mất rồi.
09.
Mùa hè Nam Cảng đến nhanh dữ dội, không khí lúc nào cũng vương vấn mùi nồng đượm của gió biển.
Tôi nghe mọi người nói, bầu trời nơi đây là một màu lam rực rỡ, nước biển và những bức tường kính của tòa nhà chọc trời cũng đều là màu lam cả.
Tôi không phân được.
tôi biết đó là một mùi vị hoàn toàn khác so với quá khứ.
trong vòng hai tháng nghỉ hè ngắn ngủi, tôi đã học được nhiều .
Ví dụ như dùng phần mềm trên nhận biết màu sắc, hay mình băng qua ngã tư đèn đèn đỏ một thành phố xa lạ.
Tôi không sống cùng bố và dì kế, bố đã khuyên tôi vài lần cuối cùng ông lựa chọn dùng tiền bán căn nhà Bắc Thành mua cho tôi một căn căn hộ chung cư.
Diện tích không lớn lắm, tầm hơn 60 mét vuông.
nó gần Đại học Hồng Kông, lại vô cùng thuận tiện.
Sau khi khai giảng, ngoài việc lên lớp như thường lệ, tôi còn tham gia vào một lạc bộ hỗ trợ những người mù màu bẩm sinh.
Lần tiên tôi biết được rằng, hóa có nhiều người giống mình đến thế, đều đang lần mò sống trong một thế giới không có sắc màu.
Tôi không phải là một kẻ dị .
Càng không cần phải cảm thấy ti vì sự không hoàn hảo của bản thân.
Trong một buổi hoạt động của lạc bộ.
Anh trưởng nhóm đẩy đến trước mặt tôi một ly nước uống:
“Thử cái này em, nhân viên bảo đây là màu lam chuyển sắc Gradient Blue, là một màu đẹp đấy.”
Tôi đón lấy ly nước, ngón tay chạm vào sự mát lạnh, trong lòng lại bình yên đến lạ kỳ.
Uống một ngụm, có vị thanh mát của bạc hà, pha chút vị ngọt dịu của si rô mật ong.
Hóa màu lam chuyển sắc lại có mùi vị như thế này.
Hóa khi mất đôi mắt mang tên Du , tôi vẫn có thể sống thật tốt.
Đúng lúc này, trong túi bỗng rung lên.
Một máy lạ, từ Bắc Thành.
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình suốt ba giây rồi bấm cúp máy.
Đối phương vô cùng kiên trì, lại gọi tiếp.
Mãi đến lần năm, tôi mới quẹt màn hình nhận gọi.
“Trần Nhất .”
Một giọng nói quen thuộc vang lên.
Là Du .
Tôi không lên , lắng nghe thở dốc đầy gấp gáp của cậu ấy qua ống nghe.
Không gian bên phía cậu ấy yên tĩnh, yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy cả dòng rè rè.
Cậu ấy nói: “Tớ đang Nam Cảng.”
“Ngay trước cổng Đại học Hồng Kông.”
Tôi “Ồ” lên một .
Có chút khó hiểu hỏi cậu ấy: “Có gì không?”
“Gặp nhau một lát .”
“ 10 phút thôi.”
“Gặp nhau làm gì?”
Giọng tôi bình thản đến mức chính bản thân tôi cũng phải ngạc nhiên.
“Tớ không muốn gặp cậu lắm.”
“Những không có ý nghĩa gì thì tốt nhất đừng làm nữa.”
Không đợi cậu ấy nói thêm nào, tôi dứt khoát cúp , kéo vào danh sách đen.
Máy lạnh trong quán cà phê bật khá mạnh, nhạc vô cùng nhẹ nhàng du dương.
bạn trong lạc bộ thân thiện, chúng tôi có đủ trên đời tán gẫu cùng nhau.
Chẳng có một lý do nào tôi phải gặp lại một người không còn liên can gì đến đời mình nữa cả.
Tôi không hề bận tâm đến đó, quay tiếp tục trò cùng bạn bè.
Thế khi bước khỏi quán cà phê, tôi ngước mắt lên liền nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.
Du mặc chiếc áo thun trắng quen thuộc, tay cầm đứng bên kia đường.
Khoảng cách có hơi xa, tôi không nhìn rõ biểu cảm trên khuôn mặt cậu ấy, thấy một đường nét đen trắng mờ nhạt.
Tôi mím môi, chào tạm bạn trong lạc bộ, chuẩn mình bộ về nhà.
định sang đường thì Du gọi giật lại:
“Cậu đợi đã!”
Đèn đỏ nhảy hết , cậu ấy liền vội vã chạy băng qua đường.
“Trần Nhất !”