Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5VTkBkIxLO

Quần jeans trắng dài basic ống rộng phong cách đơn giản #6222 HAVANA QJ277
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
14
Thời gian từng ngày trôi qua.
Công cuộc của tôi bước đầu có hiệu quả.
là anh tôi nhìn , mày cau chặt.
“Có phải em lại gầy không?”
Tôi không dám nói thật với anh, bảo anh nhìn nhầm rồi.
đó cười hì hì chuyển chủ đề.
Hỏi dạo này anh thế nào.
“Cũng ổn. Trừ thằng chó Kỳ Chi Dã, gần đây chẳng sao…”
“Sao ?”
Anh tôi trợn .
“Gần đây cứ với anh.”
Nào là điểm, chiều cao, cơ bụng, cả…
“Ôi, nói chung đều là mấy giữa đàn ông với nhau.”
Anh không muốn nói nhiều.
Tôi cũng không hỏi thêm, an ủi anh:
“Không sao đâu anh, trong lòng em, anh mãi mãi là giỏi nhất!”
Anh tôi cười cười, xoa đầu tôi.
“Vẫn là em gái anh tốt.”
Vừa nói xong không lâu.
Kỳ Chi Dã từ tòa nhà thí nghiệm.
Nhìn bàn anh tôi đặt trên đầu tôi, anh lạnh lùng liếc một cái.
Rồi lại nhìn tôi một cái, mất.
Ánh đó, nói sao nhỉ…
Có bất lực, giận, lại có thỏa hiệp.
Nhìn mức tôi khó .
Nhưng tôi cũng không để ý lắm.
Vài ngày , có xảy .
“Ninh Khê! Nhanh ! Anh đánh nhau với rồi!”
Gì cơ?
Tôi lập bật dậy khỏi ghế ký túc.
Chạy về phía tòa nhà thí nghiệm của anh tôi.
Bên ngoài phòng lab vây một vòng .
Ai cũng kiễng chân nhìn vào trong.
Tôi khó khăn lắm mới chen vào được.
Bên tai vang câu gì đó như “Kẻ bắt cá hai , tất bị đời dẫm đạp!”
“Anh làm thế, có xứng đáng với Ninh Khê không?!”
Nhìn kỹ lại, anh tôi đang bị túm cổ áo, khóe miệng bị thương.
“Anh làm gì ? Thả anh ấy !”
Tôi giận.
Phẫn nộ bước trước, đẩy Kỳ Chi Dã .
Đối phương không kịp phòng bị, bị tôi đẩy lùi mấy bước, nhìn tôi chằm chằm.
“Trời ơi, anh ơi, anh không sao chứ?”
Nhìn khóe miệng anh tôi bầm tím, tôi không chịu nổi.
Ánh như dao bay về phía Kỳ Chi Dã.
“Anh bị bệnh à? Sao lại đánh anh ấy?”
Kỳ Chi Dã đỏ .
Không biết là hay gì.
Anh nhìn tôi bảo vệ anh trai, vào anh ấy nghiến răng nói:
“Em có biết không, anh bắt cá hai ! Anh giấu em, nắm dạo phố với một cô gái khác, bị anh nhìn !”
Bắt cá hai gì?
Anh tôi nắm con gái dạo?
Anh ấy có gái rồi?!
Sao này tôi không biết?
Tôi cũng phục chính mình.
lúc này rồi mà điểm chú ý vẫn lệch sang khác.
Nhưng…
Không đúng.
này liên quan gì Kỳ Chi Dã?
“Tôi nắm gái tôi thì liên quan gì ?!”
Anh tôi giận nói.
Nói suy nghĩ giống hệt tôi.
Kỳ Chi Dã: “ khác là gái , cô ấy thì sao?!”
Kỳ Chi Dã lại vào tôi.
Không nổi.
Anh tôi cũng khó .
“Em ấy là em gái tôi! bị bệnh à!”
“…”
“…”
“…”
Một khoảng lặng chết chóc bất ngờ ập xuống.
Biểu cảm trên Kỳ Chi Dã như trong anime.
Lập cứng đờ.
Anh nhìn tôi: “Em là em gái ?”
“Tôi gọi anh ấy là anh bao lâu rồi, tai anh điếc à?!”
“Em gái ruột?”
Tôi/anh tôi: “Nói thừa!”
15
May là anh tôi không sao nghiêm trọng.
Anh ấy vừa yêu đương.
Không thể để mất hình tượng trước chị dâu tương lai của tôi được.
Mà này tuy là lầm.
Kỳ Chi Dã cũng đã xin lỗi.
Nhưng tôi nhìn anh vẫn không có sắc tốt.
“Ninh Khê… xin lỗi, anh… anh không biết…”
Anh lại tìm tôi.
Thái độ khá chân thành.
Anh tôi cũng không để bụng nữa.
Tôi càng không tiện nói gì thêm.
Thôi được, đều là anh thích tôi, lại không làm rõ tình hình nên mới .
Anh tưởng anh tôi có lỗi với tôi.
Cũng là muốn trút giận giúp tôi.
“Thôi bỏ , anh cũng không cố ý.”
Dù sao từ nhỏ lớn, lầm cũng đâu có mỗi anh.
Tôi cũng không thể cầm loa ai cũng hét:
Tôi và anh tôi là anh em ruột.
“Nhưng này anh đừng như nữa, em đã nói em có trai rồi.”
“Anh… anh biết…”
Kỳ Chi Dã mím môi, cẩn thận nhìn tôi một cái.
“Em nói trai em rất tốt.”
Không biết sao.
Nói xong câu này, Kỳ Chi Dã vừa nãy lo lắng lúng túng.
Đột nhiên gãi gãi cổ, trên hiện ngượng ngùng.
Tôi: “???”
…
Dù thế nào, này cứ trôi qua.
khi về không lâu.
Tôi trò với Minh Dã.
Minh Dã hỏi:
“Bé cưng, khi nào chúng có thể nhau? Anh có rất nhiều lời muốn nói với em.”
Cuối cùng cũng sắp rồi.
Căng thẳng quá căng thẳng quá.
Tôi chưa gầy mục tiêu lý tưởng mà.
“Để thêm một thời gian nữa nhé.”
Đợi tôi thêm hai .
Minh Dã: “Được.”
đó tôi sân chạy bộ.
Không khéo lại Kỳ Chi Dã.
“Ninh Khê, muộn thế này rồi chạy bộ à?”
Mấy ngày này không biết sao.
Thường xuyên anh.
Tôi cũng không giấu.
“Ừ, em đang .”
“ ?”
Anh cau mày, nhìn tôi một cái.
Hỏi tôi sao phải .
“Tuần em phải trai, gầy một sẽ đẹp hơn.”
Mày Kỳ Chi Dã càng cau chặt.
Anh bỗng nói:
“Không cần nữa, em đã rất đẹp rồi.”
“…”
Lời vừa dứt.
Anh sững lại, tôi càng sững hơn.
“Anh… anh nói linh tinh gì ?”
này sao thế?
Tôi đã nói tôi có trai rồi.
Sao anh nói kiểu này.
Tôi bỗng nóng , nhanh chóng chạy về ký túc.
Trùng hợp thay, Minh Dã cũng nhắn tin cho tôi.
“Bé cưng, không được .”
Kỳ lạ, sao anh ấy biết tôi đang ?