Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Chăn thun lạnh điều hòa Tomato siêu mát mẻ thoáng khí, Chăn hè cool chần băng lụa trơn màu pastel chăn mùa hè mát lạnh
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Em sẽ hối hận.”
Tôi lắc đầu.
“Không bao .”
Hiện tại nghĩ lại, anh đã báo tôi.
tôi quá tin vào tình yêu của mình.
Sau khi nộp hồ sơ, nhân viên nhắc chúng tôi về thời hạn xử lý.
đột nhiên hỏi:
“Nếu trong thời gian này anh khiến em thay đổi ý định thì sao?”
Nhân viên hơi khó xử nhìn tôi.
Tôi bình tĩnh đáp:
“Sẽ không có chuyện đó.”
Ra khỏi tòa nhà, mở ô che tôi.
Tôi bước sang bên cạnh.
“Không cần.”
“Mưa lớn.”
“Xe của phía trước.”
Anh nhìn hướng tôi .
đang đứng bên xe vẫy tay.
im lặng.
Trước khi tôi rời , anh hỏi:
“Ngày em Nam Xuyên, anh có tiễn không?”
“Không cần.”
“ một lần cuối.”
Tôi không trả lời.
Ngày lên đường, tôi cố tình chọn chuyến tàu sớm kế hoạch.
đưa tôi đến ga.
ấy ôm tôi rất chặt.
“Đến nơi nhớ báo bình an.”
“Ừ.”
“Đừng mềm lòng.”
“Không đâu.”
“Gặp người tốt thì thử mở lòng.”
Tôi bật cười.
“Hiện tớ muốn dạy học.”
nhét một phong bì vào túi tôi.
“Tớ cậu không thiếu tiền.”
“Đây quà tớ tặng học sinh vùng núi.”
“Đến nơi mua sách bọn trẻ.”
Tôi không từ chối.
Tàu bắt đầu chuyển bánh.
Qua cửa sổ, thành phố dần lùi lại phía sau.
Tôi không có đến ga hay không.
Cũng không quay đầu tìm kiếm.
Sau này kể, anh đến nhà ga cũ, đứng đợi gần tiếng.
Khi tôi đã rời , anh vẫn không chịu về.
Nhưng những chuyện đó đã không còn liên quan đến tôi.
10
tiểu học Bình Hà nằm giữa dãy núi.
Ngày tôi đến, trời vừa tạnh mưa.
đường đất lầy lội.
xe cũ của không chạy vào tận nơi nên tôi phải bộ cây số.
Hiệu trưởng một người đàn ông năm tuổi, tên Trần Quốc Phong.
Ông dẫn bảy tám học sinh đứng chờ đầu làng.
Nhìn thấy tôi kéo vali, bọn trẻ lập tức chạy tới.
“ mới đến rồi.”
“ từ thành phố về.”
Một bé gái gầy nhỏ giành lấy túi trên tay tôi.
“, để em xách giúp.”
Tôi nhìn đôi dép đã mòn đế của bé, cổ họng chợt nghẹn lại.
năm trước, tôi cũng giống bọn trẻ.
Mỗi ngày bộ một để đến .
Mùa đông không có áo ấm.
Mùa mưa, sách vở thường xuyên bị ướt.
Nếu không có một nhóm viên tình nguyện và nhà tài trợ, tôi không học hết cấp .
Càng không thi đại học.
Hiệu trưởng Trần đưa tôi đến khu nhà dành viên.
Căn phòng có một giường, một cái bàn và tủ gỗ cũ.
Mái nhà hơi dột.
Điện chập chờn.
Nước nóng phải đun bằng bếp.
Ông có chút ngại ngùng.
“Điều kiện đây không tốt.”
“Nếu Tống không quen, chúng tôi có sắp xếp thị trấn.”
Tôi đặt vali xuống.
“Không cần.”
“ đây rất tốt.”
Ngày đầu tiên lên lớp, tôi phụ trách lớp ghép.
bảy học sinh từ lớp đến lớp năm ngồi chung một phòng.
Có em đọc chưa trôi chảy.
Có em không cách sử dụng từ điển.
Có em nghỉ học mùa để giúp bố mẹ hái chè.
Tôi mất gần một tháng mới ghi nhớ hoàn của em.
Ban ngày dạy học.
Buổi tối soạn án.
Cuối tuần đến nhà vận động phụ huynh tiếp tục đến .
Cuộc sống bận rộn đến mức tôi hầu như không có thời gian nghĩ đến .
Anh vẫn gửi tin nhắn.
Ngày đầu tiên:
“Em đến nơi chưa?”
Ngày :
“Anh xem dự báo, Nam Xuyên có mưa lớn. Nhớ chú ý an toàn.”
Ngày năm:
“Anh đã sửa mái nhà thành phố. Phòng của em vẫn giữ nguyên.”
Ngày mười:
“Anh tìm thấy cuốn sổ em ghi chép phục hồi chức năng anh.”
“Anh đã đọc hết.”
Ngày mười lăm:
“Anh xin lỗi.”
Ngày :
“Hứa Yên đã nghỉ việc và rời thành phố.”
Tôi không trả lời.
Đến ngày , anh gửi một bức ảnh.
Đó giấy xác nhận hoàn tất thủ tục ly h/ôn.
Dòng tin nhắn phía dưới có sáu chữ.
“Anh đã mất em thật rồi.”
Tôi tắt màn hình, tiếp tục chấm bài.
Ngoài cửa sổ, đám trẻ đang đọc to bài thơ tôi giao.
Giọng đọc non nớt vang khắp sân .
Tôi bỗng cảm thấy cuộc đời mình chưa rõ ràng đến thế.
11
Người đầu tiên phát hiện ra vấn đề của em Hà My bác sĩ Chu Minh.
Anh bác sĩ của bệnh viện huyện, mỗi tháng một lần đoàn y tế đến khám sức khỏe học sinh.
Hà My thường xuyên đau đầu, thị lực giảm nhanh.
Mọi người đều nghĩ bé học quá nhiều.
Chu Minh kiểm tra rồi đề nghị đưa em đến bệnh viện làm xét nghiệm chuyên sâu.