Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/BSDqJl1AU

1 Hộp 10 Miếng Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

Bà mặc áo khoác gió cũ, trong ôm một giấy da bò.

Cậu vừa thấy bà ấy, cả người như bị đóng đinh tại chỗ.

Tôi nhận ra bà.

Bà là vị hôn thê năm xưa của cậu, .

đến trước chúng tôi, đưa giấy cho tôi.

“Trong này là thư cậu cháu gửi cho cháu năm trước.”

“Không phải ba lá.”

“Mà là tròn bốn mươi bảy lá.”

Sắc mẹ lập tức trắng bệch.

bà, giọng run .

“Tất cả những lá thư ấy đều bị mẹ cháu lấy .”

“Bởi vì trong lá đầu tiên đã viết sự thật về đêm bố cháu gặp .”

06

Tôi ôm giấy da bò, rất lâu vẫn không nhúc nhích.

Miệng đã ố vàng, các góc sờn đến xù lông.

Lá thư trên cùng viết tên tôi.

Ngày tháng là ngày thứ chín sau cậu tù.

Phong bì bị bóc nhưng đóng dấu hoàn trả.

Những lá thư phía dưới đều được xếp theo từng năm.

Cậu đã viết suốt năm ở trong .

Nhưng tôi từng thấy một lá nào.

Mẹ lao tới cướp giấy.

nghiêng người chắn trước tôi.

“Chị đã giấu con bé sáu năm, đủ sao?”

“Đây là chúng tôi, đến lượt cô xen !”

“Văn Hải cũng là người thân của tôi.”

Mẹ cười lạnh một tiếng.

“Chẳng phải cô đã sớm lấy người khác rồi sao?”

Vành đỏ .

“Là cầm giấy chứng nhận bệnh viện đến tìm bố mẹ tôi, nói anh ấy cố ý hại chết người, nợ mấy triệu?”

“Là ép bố mẹ nhốt tôi trong , đến lần gặp cuối cùng cũng không cho?”

Cậu cúi đầu.

“Đừng nói nữa.”

“Tôi phải nói.”

quay sang tôi.

“Sau cậu cháu xảy ra , tôi đã đến cháu bảy lần.”

“Mẹ cháu nói cháu hận anh ấy, không nhận thư của anh ấy.”

“Sau này tôi mới biết, cả thư cháu gửi cũng bị bà ấy chặn .”

Trong lòng tôi như bị một con dao cùn cứa .

Hóa ra hai lá thư đầu không phải do trại giam trả về.

Địa hoàn trả vẫn luôn ghi dì cả.

từ đầu, họ đã không tôi và cậu liên lạc.

Tôi rút lá thư sớm nhất ra.

Cậu bỗng giữ tôi .

“Về khách sạn rồi xem.”

Tôi ngẩng đầu chằm chằm cậu.

“Tại sao không thể xem bây giờ?”

“Ở đây đông người.”

“Cháu đã chờ sáu năm rồi.”

cậu chậm rãi buông ra.

Tôi xé phong bì, bên trong hai trang giấy.

Câu đầu tiên là bảo tôi chăm học hành.

Câu thứ hai là bảo tôi chăm sóc tốt cho mẹ.

Mãi đến nửa trang cuối, cậu mới nhắc đến bố tôi.

Cậu nói lúc mình đến hiện trường tai nạn, đầu xe đã bị đâm nát.

Bố tôi bị mắc kẹt ở ghế lái.

Cửa ghế phụ mở.

Trên đất một giày của phụ nữ.

Trước xe cấp cứu đến, giày ấy đã bị người ta nhặt .

Trong thư, cậu không viết người .

Cậu viết một câu.

“Nữu Nữu, cậu đã hứa với bố cháu, đợi cháu trưởng thành sẽ nói cho cháu biết, đêm trong xe một người mà cháu tin tưởng nhất.”

Ánh tôi rơi mẹ.

Bà theo bản năng lùi nửa bước.

Tôi nhớ đến ngày thứ ba sau bố qua đời.

cá chân của bà quấn băng gạc, bà nói bị trẹo cầu thang.

Khoảng thời gian , bà bao giờ chịu đến gần con đường nơi bố gặp nạn.

Mỗi lần người nhắc đến tai nạn, bà lập tức nổi giận.

Trước đây tôi cho rằng bà đau buồn quá độ.

Bây giờ, mọi chi tiết đều mang một dáng vẻ khác.

giày là của ?”

Giọng tôi khàn .

Mẹ không trả lời.

Dì cả đột nhiên tiếng.

“Con đừng nghe một lá thư nói bậy.”

“Cậu con thoát tội, câu gì cũng thể bịa ra.”

lấy từ đáy giấy ra một tấm ảnh.

Tấm ảnh chụp vị trí ghế phụ của xe gặp nạn.

Bên dưới ghế một vòng bạc bị đứt.

Tôi nhận ra .

tôi nhỏ, ngày nào mẹ cũng đeo một vòng giống hệt.

Sau bố mất, không bao giờ xuất hiện nữa.

chụp bức ảnh này?”

“Nhân viên giải quyết bồi thường năm .”

“Ông ấy là em trai của bác Cao.”

“Bản gốc vẫn do ông ấy giữ.”

Mẹ đưa định xé ảnh.

Tôi nhanh chóng cất áo khoác.

Cuối cùng cậu cũng ngẩng đầu.

“Hồng Mai, đừng làm loạn nữa.”

“Năm tôi gánh công ty thay chị là vì Nữu Nữu.”

“Tôi không ngờ cả cái chết của bố con bé, chị cũng giấu cả đời.”

Đầu tôi vang một tiếng nổ.

công ty cũng do bà ấy làm sao?”

Cậu nhắm .

“Bà ấy và chị cả đã biển thủ tiền của nhân viên.”

“Tôi lấy toàn bộ tài sản ngoài xưởng cũ ra mới bù được hơn nửa khoản thiếu hụt.”

“Phần trách nhiệm , tôi nhận.”

“Tại sao?”

“Vì lúc ấy cháu mới tám tuổi.”

“Cháu đã mất bố, cậu không thể để mẹ cháu tù nữa.”

Mẹ bỗng cười.

Bà vừa cười vừa rơi nước , bả vai cũng run .

“Đỗ Văn Hải, ông giả làm người tốt năm, cuối cùng cũng giả đủ rồi sao?”

“Ông nói tôi biển thủ tiền, sao không nói số tiền ấy đã được dùng đâu?”

Sắc cậu thay đổi.

Dì cả lao tới kéo bà.

“Hồng Mai, đừng nói nữa!”

Mẹ hất dì cả ra.

“Chẳng phải biết bố chết thế nào sao?”

“Được, hôm nay tôi sẽ nói cho biết.”

tôi, gằn từng chữ: “Người ngồi trong xe của bố con đêm ấy là mẹ.”

“Người giành vô lăng cũng là mẹ.”

“Nhưng người thật sự ép bố con đến chết là Đỗ Văn Hải.”

07

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.