Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5VTkBkIxLO

Quần jeans trắng dài basic ống rộng phong cách đơn giản #6222 HAVANA QJ277

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 11

Kết quả cho thấy thẻ sim đó mới kích hoạt chưa đầy một ngày.

Địa điểm tín hiệu cuối cách đây hơn bốn trăm cây số.

Chính thành phố nơi Cao đăng ký hộ khẩu.

Cậu nhìn ảnh, bỗng chỉ vào lớp băng gạc cổ thiếu niên.

“Đây không vết thương.”

“Nó từng đeo chiếc đồng hồ giống của em rể.”

Tôi phóng to bức ảnh.

Mép băng gạc lộ ra một vòng dấu hằn sẫm màu.

Chiếc đồng hồ mất tích mười sáu năm rất có thể luôn ở Cao .

Chìa khóa thật chưa từng giấu chiếc xe tai nạn.

Có lẽ bố đặt nó lớp kẹp của dây đồng hồ.

Đúng lúc này, người phụ trách kiểm tra chiếc xe tai nạn gọi đến.

ống dẫn dầu phanh phát hiện một vết nhân tạo.

Lớp ngoài vết bọc lại, nếu không tháo ra thì căn bản không nhìn thấy.

Đêm bố xảy ra , cho dù mẹ không giành vô lăng, chiếc xe đó không thể dừng lại.

Ngoài Cao Khánh Nguyên, một người có thể tiếp xúc với chiếc xe từ .

Người thợ phụ trách dưỡng xe của bố chính dì cả.

14

Nghe tin này, cả người dì cả trượt khỏi ghế.

Đỗ Thiến lao tới đỡ dì.

“Bố không thể hại người!”

“Đến con gà ông ấy không dám giết!”

Dì cả nắm con gái, môi run không ngừng.

Dì không biện hộ cho .

Phản ứng này cho thấy dì ống dẫn dầu phanh.

“Ai ông ta làm?”

Cậu đứng mặt dì.

Dì cả khóc rất lâu, cuối ra quá trình.

ngày bố xảy ra , Cao Khánh Nguyên lái xe đến xưởng sửa chữa của dì.

Hắn xe đi đường dài, cần thay ống dẫn dầu phanh lão hóa.

dì tháo ra, Cao Khánh Nguyên lại ông ta một đường nhỏ ống mới.

Vết sẽ không làm dầu phanh chảy hết ngay lập tức.

xe chạy một đoạn, phanh mới dần mất tác dụng.

dì cả không chịu làm.

Cao Khánh Nguyên liền lấy ra tài liệu ông ta nhận tiền hoa hồng từ nhà cung cấp.

Nếu sự việc lộ ra, ông ta không chỉ mất xưởng sửa chữa mà có thể chịu trách nhiệm.

“Cuối ông ấy vẫn đồng ý sao?”

Tôi hỏi.

Dì cả vùi mặt vào lòng bàn .

“Ông ấy chỉ khiến xe hỏng giữa đường.”

“Cao Khánh Nguyên đảm sẽ bố trí người đi theo, không xảy ra chết người.”

Tôi từng bước đi đến mặt dì.

“Vậy nên dì đêm đó bố cháu có thể gặp .”

“Dì không những không nhắc ông ấy, báo lộ trình của ông ấy cho Cao Khánh Nguyên.”

Dì cả khóc lắc đầu.

“Tôi tưởng chỉ chặn xe lấy tài liệu.”

“Tôi thật sự không ngờ Hồng Mai sẽ đi lên xe.”

Đỗ Thiến như lần đầu tiên mẹ mình.

ta buông , lảo đảo lùi lại.

“Bố những này sao?”

Dì cả không trả lời.

Đỗ Thiến đột nhiên lấy điện thoại, liên tục gọi số của bố.

Điện thoại vẫn không có người nghe.

Nhân viên điều tra nhanh chóng tra sáng hôm đó bố ta rời thành phố.

Ông ta mua vé đến thành phố nơi Cao sinh sống.

Danh tính người đi không rõ.

Mẹ tôi, Cao Khánh Nguyên và dì cả đều đến một nơi.

này không thể chỉ vì chiếc đồng hồ.

Chiếc chìa khóa cũ bố để hộp sắt chắc chắn tương ứng với thứ quan trọng hơn.

Chúng tôi đi suốt đêm đến thành phố đó.

Để phòng Cao Khánh Nguyên giăng bẫy, nhân viên điều tra liên hệ với cơ quan chức năng địa phương.

Xe đi nửa đường, ngân hàng lại gửi tin.

hồ sơ khoản nợ Cao Khánh Nguyên nộp, ngày đảm ngày thứ chín cậu tạm giam hình sự.

Lúc ấy cậu không thể ra ngoài làm bất kỳ thủ tục nào.

Con dấu cá nhân dùng văn bản mấy tháng mới dì cả nhận.

Chỉ dựa vào điểm này, khoản nợ ba mươi triệu không thể đứng vững.

Cao Khánh Nguyên gấp gáp phong tỏa mươi mốt triệu không để thật sự lấy khoản tiền ấy.

Hắn chỉ muốn ép cậu xuất hiện.

giờ sáng, chúng tôi đến căn nhà đứng tên Cao .

nhà sáng đèn nhưng cửa lại khóa từ bên ngoài.

nhân viên phá cửa, bên chỉ có một thiếu niên.

Cao co người ở góc sofa, băng gạc cổ giật ra.

Da cậu ta không có vết thương.

Dưới lớp băng chỉ có một vòng đỏ do dây đồng hồ siết hằn.

bàn trà đặt chiếc đồng hồ cũ.

Nắp cạy mở, bên trống không.

Nhìn thấy chúng tôi, câu đầu tiên Cao hỏi mẹ tôi ở đâu.

“Chẳng ấy ở cậu sao?”

Tôi hỏi lại.

Thiếu niên lắc đầu.

“Buổi tối ấy đến tìm tôi, giao chiếc đồng hồ này cho tôi.”

ấy có người muốn hại tôi, tôi giấu đồng hồ đi.”

“Nửa giờ , Cao Khánh Nguyên dẫn người xông vào, lấy chìa khóa đồng hồ đi.”

“Mẹ tôi ngăn hắn, hắn đưa đi.”

chữ “mẹ tôi”, cậu ta không hề do dự.

Hóa ra suốt mười sáu năm, mẹ vẫn luôn qua lại với cậu ta.

không không đứa trẻ này sống.

chỉ giấu tôi sự tồn tại của nó.

“Cậu tôi ai không?”

Tôi hỏi.

Cao nhìn tôi rất lâu.

gái.”

“Mỗi năm mẹ đều cho tôi xem ảnh của .”

ấy đợi kết hôn sẽ đón tôi về.”

Tim tôi như thứ gì đâm mạnh.

Mẹ bắt tôi đứt liên lạc với cậu, không cho tôi truy hỏi cái chết của bố.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.