Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/30mv7xWjQi

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“ trước nay, người làm cha con vẫn là tôi.”
Mỗi lần nhớ lại.
Ngực anh lại đau âm ỉ.
Đúng chín giờ sáng.
Trợ lý Trần bước vào.
Vừa thấy sắc ông chủ, anh ta đã giật .
Hai đỏ ngầu.
Cằm lún phún râu.
toàn không giống vị Châu tổng chỉnh tề và mỹ người ngoài.
“Châu tổng.”
“Có chuyện ?”
“Chúng tôi đã điều tra thêm một số thông tin về chủ.”
Châu Duật An lập tức ngẩng đầu.
“Đưa đây.”
Một tập hồ sơ đặt xuống .
Trợ lý Trần do dự vài giây.
“ tài liệu này… có sẽ khiến ngài bất ngờ.”
tay Châu Duật An chậm rãi mở tập hồ sơ.
Trang đầu tiên là báo cáo bệnh.
Ngày tháng kéo dài hơn nửa năm trước.
Tên bệnh nhân.
Tống .
Anh khẽ nhíu mày.
Tiếp tục lật xuống.
khi thấy dòng chữ in đậm ở giữa trang giấy.
người bỗng cứng lại.
“Trầm cảm sinh mức độ trung bình.”
Đồng tử anh co rút mạnh.
Một lúc lâu vẫn không hồn.
Trầm cảm sinh?
Tống ?
Sao có ?
Người phụ nữ ấy dịu dàng.
kiên nhẫn.
mỉm cười với mọi người.
Thậm chí mỗi lần anh trở về nhà, cô đều là người chủ động hỏi han.
Sao có bị trầm cảm?
Anh gần như lập tức phủ nhận.
càng lật xuống dưới.
Trái tim càng chìm sâu.
Phiếu thứ hai.
Phiếu thứ ba.
Phiếu thứ tư.
Kéo dài suốt nhiều tháng.
Tất đều là cùng một bác sĩ.
Cùng một chẩn đoán.
Sắc Châu Duật An dần tái nhợt.
“Cô ấy… từng đi tâm lý?”
“Vâng.”
“Bao lâu?”
“Khoảng hơn nửa năm.”
tay cầm hồ sơ khẽ run lên.
Hơn nửa năm.
Nói cách khác.
khoảng thời gian .
Anh toàn không .
“Vì sao không ai nói với tôi?”
Trợ lý Trần cúi đầu.
“Châu tổng.”
“Có lẽ chủ không làm phiền ngài.”
trả lời ấy giống như một cái tát.
Đánh thẳng vào anh.
Không làm phiền.
Hay là nói ra cũng vô ích?
đầu Châu Duật An đột nhiên hiện lên nhiều hình ảnh.
lần anh về nhà.
Tống ngồi một trên sofa.
Ánh mệt mỏi.
lần cô nói .
cuối cùng lại thôi.
lần anh thấy cô khóc.
Lại cho rằng cô quá nhạy cảm.
Anh từng nghĩ.
chỉ là cảm xúc thất thường phụ nữ sinh.
Chưa bao giờ nghiêm túc tìm hiểu.
Chưa bao giờ hỏi một .
Em có ổn không?
Bây giờ nghĩ lại.
Có lẽ cô đã từng cầu cứu.
Chỉ là anh không thấy.
Hoặc không thấy.
“Bác sĩ điều trị đâu?”
“Đã liên hệ .”
“Chiều nay tôi gặp.”
“Vâng.”
Buổi chiều.
Châu Duật An xuất hiện tại một phòng tư nhân.
Bác sĩ điều trị là một phụ nữ ngoài bốn mươi tuổi.
khi xác nhận thân phận anh.
người đàn ông trước bằng ánh phức tạp.
“Anh là chồng cô ấy?”
“Đúng.”
“Cuối cùng anh cũng tới.”
Một nói nhẹ.
lại khiến tim Châu Duật An nhói lên.
“Ý là ?”
Bác sĩ đặt tài liệu xuống .
“ suốt thời gian điều trị, tôi từng nhiều lần đề nghị cô ấy đưa người nhà .”
“ lần nào cô ấy cũng chối.”
“Cô ấy nói chồng bận.”
“Không làm phiền.”
Châu Duật An siết chặt tay.
Môi mỏng mím thành một đường thẳng.
“Bệnh tình cô ấy nghiêm trọng mức nào?”
Bác sĩ im lặng vài giây.
chậm rãi nói:
“Có một khoảng thời gian tệ.”
“Cô ấy thường xuyên mất ngủ.”
“Lo âu.”
“Tự trách bản thân.”
“Khóc vô cớ.”
“Mỗi ngày chỉ ngủ hai ba tiếng.”
Mỗi một nói.
Đều khiến sắc Châu Duật An trắng thêm một phần.
Anh toàn không .
Không .
“Có lần.”
Bác sĩ tiếp tục.
“Cô ấy ngồi ở đây suốt hơn một giờ.”
“Chỉ hỏi tôi một .”
“Liệu con gái cô ấy có tốt hơn nếu sinh ra một gia đình khác hay không.”
Trái tim Châu Duật An bỗng đau dữ dội.
Giống như bị ai dùng dao khoét mạnh.
“Cô ấy… từng nghĩ như vậy sao?”
“Đúng.”
“Bởi lúc cô ấy cảm thấy là một người mẹ thất bại.”
“Cũng cảm thấy là một người vợ thất bại.”
“Nói chính xác hơn.”
“Cô ấy cho rằng tất mọi chuyện đều là lỗi .”
Bác sĩ thẳng vào anh.
“ theo tôi.”
“Người thất bại không phải cô ấy.”
“Là người đáng lẽ phải ở bên cạnh cô ấy.”
căn phòng rơi vào im lặng.
Một lúc lâu .
Châu Duật An mới khàn giọng hỏi:
“Bây giờ cô ấy thế nào?”
Bác sĩ lắc đầu.
“Tôi không .”
“ tôi có nói cho anh một chuyện.”
“ bệnh nhân giống cô ấy thường có hai kết quả.”
“Một là gia đình kéo trở lại.”
“Hai là tự bò ra khỏi vực sâu.”
“ rõ ràng.”
“Vợ anh thuộc loại thứ hai.”
Nói đây.
Giọng bỗng dịu xuống.