Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 13

“Vậy mẹ giỏi quá!”

Nó vỗ , lên.

Lúc kéo đến vết bầm má trái, đau đến mức nó “hít” một tiếng, vội thu nụ lại, dùng che mặt.

Tim tôi nghẹn lại.

Tôi kéo nó ra, nhẹ nhàng chạm vào rìa vết bầm.

“Còn đau không?”

“Hơi hơi ạ.”

“Hai ngày nữa sẽ khỏi.”

“Vâng.”

Nó gật , lại nhỏ hỏi.

“Mẹ, đã đánh con …”

ta sẽ đến xin lỗi con.”

sao mẹ?”

.”

Tôi bế nó lên.

“Đi, về nhà.”

Về đến nhà, tôi sắp xếp Phó Niệm An xong, bảo dì giúp việc đưa nó đi tắm.

Còn tôi ngồi trong thư phòng, mở máy tính.

Trong hòm thư đã có mấy liệu Phương Việt gửi tới.

Một là thông báo bổ nhiệm mới hội đồng quản trị.

Một là bản dự thảo thông cáo nội .

Một liệu thẩm tra vụ liên quan đến Nhược Lan Văn hóa.

Tôi mở từng một ra xem.

Dòng tiền bốn mươi bảy triệu, không một lần chuyển đi.

Ba năm, chia thành mười mấy khoản, ngụy trang thành chi phí quảng bá, phí tư vấn thương hiệu, phí tổ chức kiện.

Còn Nhược Lan Văn hóa, danh nghĩa làm truyền thông thương hiệu Đỉnh Hằng.

Nhưng thực tế, doanh thu cốt lõi công ty này gần như đều đến từ Đỉnh Hằng.

Đơn giản mà nói, chính là Phó dùng tiền Đỉnh Hằng nuôi Lâm Nhược Dao.

Nuôi đến mức ta tưởng mình có thể đứng cạnh tổng giám đốc, làm bà chủ tương lai Đỉnh Hằng.

Buồn .

Tôi gọi điện Phương Việt.

“Chú Phương, ngày mai chín giờ họp quản lý cấp cao. Tất cả phó tổng, giám đốc phận, người phụ trách vụ và pháp vụ đều có mặt.”

“Được.”

Phương Việt đáp.

“Chủ đề cuộc họp là gì?”

“Điều chỉnh nhân .”

Tôi nhìn bảng dòng tiền màn hình.

“Và truy cứu trách nhiệm.”

im lặng một .

“Hiểu .”

Tôi tắt liệu.

ngoài truyền đến tiếng Phó Niệm An nói chuyện với dì giúp việc. trẻ con mềm mềm, có mơ hồ vì vừa tắm xong.

“Mẹ đâu ạ?”

“Ở thư phòng.”

“Con tìm mẹ.”

“Tiểu thiếu gia, còn chưa khô đâu.”

“Con đi xem một thôi.”

Tôi nghe thấy, đứng dậy mở cửa.

Phó Niệm An mặc đồ hình khủng long, ướt nhẹp, ôm con gấu nhỏ đứng ở cửa.

“Mẹ.”

“Không mà chạy lung tung?”

Tôi đi qua, kéo nó vào lòng.

ngượng.

“Con nhớ mẹ.”

Chỉ bốn chữ, làm toàn lạnh lẽo trong lòng tôi tan ra một .

Tôi bế nó lên, đi về phòng .

“Vậy mẹ con.”

“Vâng.”

Máy kêu ù ù.

Phó Niệm An ngồi mép giường, ngoan ngoãn để tôi nó.

được một nửa, nó bỗng hỏi:

“Mẹ, sau này con còn gọi chú ấy là không?”

tôi khựng lại.

“Con gọi không?”

Nó cúi , ngón xoắn lấy góc áo .

“Con không biết.”

“Trước đây con rất chơi với con, nhưng luôn nói bận.”

“Con tưởng là vì con không ngoan.”

“Nhưng hôm qua nói con đáng đời…”

nó càng ngày càng nhỏ.

“Con không gọi nữa.”

Tôi tắt máy .

Trong phòng lập tức yên tĩnh.

Tôi ngồi xổm trước mặt nó.

“Niệm An, chuyện này con không cần ép bản thân.”

“Con gọi thì gọi, không gọi thì không gọi.”

“Không ai được bắt con.”

Phó Niệm An nhìn tôi.

cũng không được ạ?”

“Không được.”

“Bà nội cũng không được ạ?”

“Cũng không được.”

Nó gật rất khẽ.

“Vậy con nghĩ đã.”

“Ừ.”

Tôi xoa nó.

“Từ từ nghĩ.”

Đêm đó, tôi nhận được điện thoại Phó .

Tôi nhìn màn hình một lúc, nghe máy.

im lặng lâu.

Lâu đến mức tôi gần như tưởng anh ta sẽ không nói gì.

Cuối cùng anh ta mở miệng.

“Thanh Hòa.”

“Có việc thì nói.”

tôi rất nhạt.

Anh ta dừng lại.

“Anh gặp em.”

“Không cần.”

“Về chuyện ly hôn, còn cả chuyện Niệm An, chúng ta nói chuyện trực tiếp.”

“Luật sư sẽ liên hệ với anh.”

“Em nhất định làm đến mức này sao?”

anh ta khàn đi.

“Chúng ta kết hôn nhiều năm như vậy…”

“Phó .”

Tôi ngắt lời anh ta.

“Đừng nói những lời này nữa. Vô nghĩa.”

Anh ta ở hít một hơi sâu.

“Anh thừa nhận, chuyện Nhược Dao là anh sai. Chuyện Niệm An bị đánh, anh cũng có trách nhiệm.”

“Nhưng em không thể vì một chuyện này mà phủ nhận tất cả.”

Một chuyện này.

Đến lúc này , anh ta vẫn có thể nói là một chuyện này.

Tôi nhìn Phó Niệm An đã giường.

Đứa trẻ không yên, lông mày nhíu lại. Một còn nắm góc áo tôi, như sợ tôi đi mất.

“Anh cảm thấy chỉ là một chuyện này?”

Tôi hỏi.

Phó không đáp.

Tôi nói từng câu một.

“Anh ngoại tình.”

“Anh dùng tiền công ty nuôi phụ nữ.”

“Anh dung túng ta đánh con trai tôi.”

“Anh nói Niệm An đáng đời.”

“Anh còn để mẹ anh gọi điện đến ép tôi nhịn.”

“Phó , đây không một chuyện.”

“Đây là rất nhiều chuyện cộng lại, chứng minh anh hoàn toàn thối nát .”

điện thoại chỉ còn lại tiếng hít thở nặng nề.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.