Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7prey8M9fc

Combo 2 Xịt Vải DOWNY Khử Mùi Và Chống Khuẩn 99.9% Chai 370ML Hương Nắng Mai/Huyền Bí/Đam Mê
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Quay đầu nhìn lại, Bùi Tự đang sau lưng ta, cũng chẳng đã đó tự bao giờ.
“Công t.ử…”
Ta gượng rồi bật dậy, chiếc xẻng trong tay đi cũng dở, mà không cũng chẳng xong.
Hắn khẽ thở dài, rồi bước đến.
Ta cứ ngỡ hắn trách mắng .
Nào ngờ hắn lại đưa tay nhận chiếc xẻng từ tay ta.
Đôi tay hắn khớp xương rõ ràng, trắng trẻo, thon dài, nhìn đã chưa từng việc nặng.
mà lúc này, hắn lại cúi đầu xới đất, động tác tuy vụng về vô cùng chăm chú.
Trên người hắn là một bộ cẩm bào màu tuyết trắng, cổ tay áo còn thêu hoa văn chìm vô cùng tinh xảo, trông còn quý giá hơn cả bộ y phục Lục Diên Tu thường mặc tiếp khách.
Chiếc cẩm bào cứ thế cọ vào đất, vương đầy vết bẩn lấm tấm màu nâu.
“Công t.ử…”
“Gọi ta là Bùi Tự.” Hắn không ngẩng đầu.
“… Bùi Tự, ngài không thấy đất tanh sao?”
Động tác trên tay Bùi Tự khựng lại. Hắn ngẩng đầu nhìn ta, trong mắt thoáng hiện vẻ khó hiểu.
“Tại sao phải chê?”
“Thì… bẩn mà.”
Ta chỉ vào vạt áo hắn.
“Loại vải này nhìn đã rất đắt tiền, bẩn rồi chẳng phải đáng tiếc lắm sao?”
Hắn cúi đầu nhìn y bào , rồi lại ngước mắt nhìn ta, bỗng khẽ mỉm .
“Đất thì có gì là bẩn?”
Hắn thẳng người, tay vẫn cầm chiếc xẻng nhỏ, giọng điềm đạm.
“Vạn vật trên thế gian đều nhờ đất mẹ nuôi dưỡng.
“Không có đất, đâu ra hoa? Không có hoa, đâu ra quả? đâu ra lương thực?
“Không có hoa quả và lương thực, con người ăn gì?”
Ta thoáng ngẩn người.
Hắn lại cúi đầu tiếp tục xới đất, giọng vẫn bình thản như cũ.
“Ta chẳng không chê, mà còn rất thích hương này.”
Hắn cúi người, ghé sát chỗ đất được xới , khẽ hít một hơi.
“Rất sạch.”
Ta ngẩn ngơ nhìn hắn.
sâu thẳm trong lòng, dường như có thứ gì đó khẽ khàng chạm vào.
việc xong, Bùi Tự giữ ta ở lại dùng tối.
Ta sợ hãi vô cùng, liên tục tiếng từ chối.
Thế hắn chỉ khẽ ngước mắt nhìn ta, giọng điềm nhiên.
“Ngồi xuống.”
Ta lập tức không dám cử động thêm nữa.
Trên bàn bày nào là giò thủy tinh, cá vược hấp, còn có cả món vịt bát bảo mà mỗi năm đến Tết ta được ăn một lần.
Ta và từng miếng cơm, trong lòng cứ thấp thỏm không yên.
Không cho ta việc, lại còn cho ta ăn ngon như thế này, chẳng định khấu trừ tiền công ta?
Dường như nhìn thấu tâm tư ta, hắn bỗng tiếng.
“Mỗi tháng ba lượng bạc, một đồng cũng không thiếu phần nàng.”
Ta nuốt một miếng cơm đã nghẹn ngay cổ họng, ho sặc sụa.
Hắn đưa tới một chén trà, đáy mắt thấp thoáng ý .
“Ăn chậm thôi.”
Ta lúng túng nhận chén trà, chỉ hận không vùi luôn mặt vào trong đó.
Suốt cả cơm, khóe môi Bùi Tự vẫn luôn phảng phất ý , đến cả ăn cũng còn ngon miệng hơn ta.
Bất giác, ta nhớ tới lời Lục Diên Tu từng .
Hắn bảo chỉ cần nhìn thấy trên người ta dính đất là đã cảm thấy mất cả khẩu vị.
Thế người trước mắt này, vạt áo vẫn còn vương , mà vẫn dùng một cách thản nhiên, ung dung tự tại.
Ta chợt nghĩ, đất vốn dĩ đâu có khó ngửi.
Chỉ vì chút ấy mà mất hết khẩu vị, để lỡ bao món ngon nhân thế, như thật đáng tiếc.
10
Kể từ sau hôm ấy, Bùi Tự thường xuyên lui tới hoa viên.
Có hắn giúp ta xới đất, có chỉ một bên nhìn, thỉnh thoảng lại chỉ cho ta đôi điều về cách tưới nước, bón phân.
Hắn hiểu rất nhiều, lời lại dễ nghe.
Ta bên cạnh lắng nghe, bất giác ghi nhớ được không ít điều.
Việc cùng hắn dùng cũng dần trở thành chuyện thường ngày.
Lúc đầu ta còn thấy ngượng ngùng, về sau cũng quen dần.
Đằng nào cũng không từ chối, chi bằng cứ yên tâm ngồi xuống ăn một thật ngon.
Cứ như , ta và hắn ngày càng thân thiết.
Có lúc việc mệt rồi, hắn liền sai người mang hai chén trà đến, cả hai cùng ngồi nghỉ dưới mái hiên.
Hắn kể cho ta nghe điều mắt thấy tai nghe Tây Vực, còn ta kể vài chuyện vặt trong phủ, câu được câu chăng mà hàn huyên.
Đôi chợt tỉnh táo lại.
Ta giật nhận ra, cách ở chung như thế này từ lâu đã vượt quá giới hạn giữa chủ và tớ.
Ngay cả còn có hôn ước với Lục Diên Tu, ta cũng chưa từng gần gũi với hắn như .
Thế Bùi Tự dường như chẳng hề để tâm.
Mà trong lòng ta cũng cảm thấy… như thế này thật sự rất tốt.
Không chỉ cảm thấy rất tốt.
Mà trong lòng ta còn dần dần nảy sinh lòng tham.
Ngày nào cũng mong hắn sớm trở về, chỉ để được ngắm hắn thêm vài lần.
Ngày tháng cứ thế trôi qua.
Hoa trong hoa viên lần lượt khoe sắc.
Sơn trà đỏ thắm, hải đường hồng phấn, mộc cận tím biếc… hết đợt này đến đợt khác thi nhau rộ, rực rỡ vô cùng.
Thế loài hoa đẹp nhất, động lòng người nhất, lại là một loài mà trước nay ta chưa từng nhìn thấy.
Từng cánh hoa xếp chồng nhau, sắc hoa thanh nhã, chỉ cần ghé lại gần đã có ngửi thấy một hương thanh khiết, thấm tận tâm can.
Ta hỏi Bùi Tự đó là loài hoa gì.
Quay đầu lại, phát hiện hắn đang người nhìn ta đến xuất thần.
Ta khẽ sững sờ, hắn cũng chợt hoàn hồn, khóe môi mang theo ý dịu dàng nhìn ta.
“Đồng Tâm Lan.”
Ta c.h.ế.t .
Đồng Tâm Lan ư?
Đồng Tâm Lan mà ta đã dốc sức trồng suốt ba năm vẫn chẳng nảy mầm, mà hôm nay lại được nhìn thấy ở này?
Ta ngồi xổm trước khóm hoa, cẩn thận ngắm nhìn từng cánh từng lá, hồi lâu vẫn chẳng nỡ dời mắt.
“Đẹp quá…”
Một làn gió nhẹ thổi qua, cánh hoa khẽ lay động.
Ta chợt nhớ đến truyền thuyết mà Lục Diên Tu từng kể.
“Nghe , ai có khiến Đồng Tâm Lan hoa thì gặp được người một lòng một dạ với , bạc đầu vẫn chẳng lìa xa.
“Công t.ử đã khiến bao loài hoa đua , sau này ắt có một đoạn lương duyên viên mãn.”
Bùi Tự không đáp.
Ta ngẩng đầu , hay bắt gặp đôi mắt sâu thẳm hắn.
Trong ánh mắt ấy tựa như có từng đợt sóng ngầm dâng , giấu tâm ý mà ta chẳng sao hiểu nổi.
Một lúc sau, hắn khẽ lời.
“Đồng Tâm Lan có hoa, công lao nàng không hề nhỏ.
“Vì thế, nàng cũng … nhất định có một đoạn lương duyên tốt đẹp.”