Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4qE3OrQD6S

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 9

9

Một mùi hăng hắc đột ngột xộc thẳng vào khoang mũi.

Tôi điên cuồng giãy giụa.

Chiếc điện thoại trong tay tuột xuống đất.

khi ý thức hoàn toàn chìm vào bóng tối, tôi kịp nghe thấy giọng gấp gáp của Mạc Đình Trăn lên đầu dây kia.

Anh đang gọi tên tôi.

Liên tục gọi tên tôi.

 

Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đang nằm trong một căn phòng hoàn toàn xa lạ.

khung sổ rộng lớn là biển xanh trải dài vô tận.

Tôi lập tức cúi đầu nhìn xuống bụng mình.

Cổ tay bị cố định bằng dây mềm.

Nhưng bụng dưới vẫn còn.

Đứa bé vẫn còn.

Tôi như lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Đúng lúc , phòng mở ra.

mẹ tôi vào.

mắt mẹ sưng đỏ đến mức như không mở nổi.

“Ninh Ninh.”

“Đừng sợ.”

“Đây là viện tư nhân ở .”

Đầu óc tôi lập tức ong lên.

Từng câu từng chữ như tiếng sét nổ tai.

“Tại sao con lại ở đây?”

người bắt cóc con?”

mặt tôi lập tức trầm xuống.

“Nhà họ Mạc là một vũng đục.”

“Con không được dính líu đến nữa.”

Tôi dùng hết sức giãy giụa.

“Thả con ra!”

Mẹ tôi lao tới ôm lấy tôi.

khóc dỗ dành.

“Ninh Ninh.”

“Đợi xử lý xong chuyện đứa bé.”

“Chúng ta sẽ về nhà.”

Tôi chết lặng.

“Xử lý xong?”

Từng chữ một như mắc kẹt trong cổ họng.

Tôi nhìn bà.

Giọng run lên.

là con của con.”

tôi nhíu mày.

“Con bị Mạc Đình Trăn làm cho mê muội rồi.”

Tôi bật .

Tiếng chua chát tuyệt vọng.

đến mức mắt không ngừng rơi xuống.

đây người từng .”

cần con thích.”

“Dù là sao trên trời sẽ hái xuống cho con.”

“Bây giờ thứ con có đứa bé này.”

“Ngay cả điều …”

người cướp mất sao?”

mặt mẹ tôi lập tức trắng bệch.

Bà há miệng .

Nhưng cuối cùng lại không thốt nên lời.

Đúng lúc .

Bác sĩ dẫn y tá vào.

Tôi nhìn thấy chiếc khay trong tay họ.

Nhìn thấy ống tiêm đặt trên.

Cả người lập tức lạnh toát.

Những dòng bình luận lại hiện lên mắt.

【Điểm mấu chốt của nguyên tác.】

khi mất đứa bé, Nguyễn Ninh hoàn toàn suy sụp.】

【Mạc Đình Trăn đây hoàn toàn hắc hóa.】

【Cố chịu thêm một chút.】

【Anh đã tìm được vị trí rồi.】

Tôi nhìn chằm chằm vào ống tiêm.

Trái tim như bị ai bóp nghẹt.

Khi y tá tiến lại .

Tôi đột ngột cúi đầu.

Cắn thật mạnh vào cổ tay cô ta.

“A!”

Tiếng hét thảm thiết lên.

Nhân lúc người còn chưa phản ứng kịp, tôi nhấc chân đá mạnh.

Choang!

Chiếc khay rơi xuống đất.

Ống tiêm lăn đi khắp nơi.

Vệ sĩ lập tức xông vào.

Cả phòng trong nháy mắt trở nên hỗn loạn.

Tôi lăn khỏi giường.

Bàn tay run rẩy chộp lấy một mảnh kính vỡ dưới đất.

đặt thẳng lên cổ mình.

Tất cả người đồng loạt dừng lại.

Không ai dám tiến thêm nào.

“Mẹ!”

Tiếng hét thất thanh của mẹ tôi lên.

“Ninh Ninh!”

Bàn tay tôi run dữ dội.

Mảnh kính bén cứa rách làn da.

Một dòng m//áu đỏ chậm rãi chảy xuống.

Tôi cắn môi.

Nhìn tất cả người mặt.

“Ai dám chạm vào tôi.”

“Tôi sẽ ch//ết ngay tại đây.”

mặt tôi xanh mét.

“Nguyễn Ninh!”

“Con điên rồi sao?”

Tôi nhìn ông.

mắt không ngừng rơi xuống.

“Là người ép con.”

Không khí như đông cứng lại.

Đúng lúc .

đột nhiên lên tiếng động dữ dội.

Rầm!

Rầm!

Rầm!

Tiếng phá liên tiếp lên.

Mấy vệ sĩ đồng loạt quay đầu.

Vẻ mặt hoảng hốt.

Giây tiếp .

Ầm!

Cánh phòng bị đá tung.

Ánh sáng hành lang tràn vào.

Mạc Đình Trăn đứng ở .

Anh mặc một thân đồ đen.

Đôi mắt đỏ ngầu đến đáng sợ.

Giống như người ra địa ngục.

Phía anh là luật sư.

Bác sĩ.

Và cả cảnh sát địa phương.

Mảnh kính trong tay tôi lập tức rơi xuống đất.

Choang.

Tôi nhìn anh.

mắt lại trào ra.

“Mạc Đình Trăn…”

Anh thật nhanh về phía tôi.

như trong vài giây đã đến mặt.

ôm tôi vào lòng.

Rất .

đến mức tôi như không thể hô hấp.

Nhưng tôi không hề buông ra.

Tôi nghe thấy nhịp tim hỗn loạn trong lồng ngực anh.

Nhanh đến đáng sợ.

Giọng khàn đặc lên tai.

“Tôi đến muộn rồi.”

Khoảnh khắc .

uất ức đều vỡ òa.

Tôi túm lấy áo anh.

Khóc đến cả người run lên.

“Họ bỏ con của tôi…”

Cánh tay đang ôm tôi lập tức siết .

Gân xanh trên mu bàn tay anh nổi rõ.

Mạc Đình Trăn ngẩng đầu.

Ánh mắt nhìn về phía mẹ tôi lạnh đến cực điểm.

“Ông Nguyễn.”

“Bà Nguyễn.”

giờ trở đi.”

“Tôi sẽ khởi kiện người với tội danh giam giữ trái phép.”

Chân mẹ tôi mềm nhũn.

Suýt nữa ngã quỵ xuống đất.

tôi tức giận đến đỏ mặt.

“Tôi là cha của nó!”

“Cha ruột của nó!”

Mạc Đình Trăn cúi người bế tôi lên.

Giọng trầm khàn nhưng không cho phép phản bác.

“Nhưng khoảnh khắc cô đeo chiếc nhẫn .”

“Cô là vợ tôi.”

Tôi ngẩn người.

bản năng ngẩng đầu nhìn anh.

“Nhưng chúng ta còn chưa đăng ký kết hôn mà…”

Mạc Đình Trăn cụp mắt nhìn tôi.

Khóe môi khẽ động.

“Nhẫn tính .”

Tôi nhất thời không biết nên khóc hay nên .

Cuối cùng có thể vùi mặt vào ngực anh.

Mặc anh bế ra .

 

Đi đến cuối hành lang.

chân Mạc Đình Trăn đột nhiên dừng lại.

Tôi ngẩng đầu nhìn hướng ánh mắt anh.

Dụ Bạch đang đứng .

Trên người là bộ quần áo nhân màu trắng.

Gương mặt tái nhợt.

Nhưng khóe môi vẫn mang nụ nhàn nhạt.

Giống như đã chờ chúng tôi rất lâu.

Ánh mắt cô ta dừng trên người Mạc Đình Trăn.

chậm rãi cong môi.

“Mạc Đình Trăn.”

“Dù anh đến nhanh thế nào…”

không thay đổi được kết cục đâu.”

dứt lời.

dưới tòa nhà đột nhiên lên một tiếng phanh xe chói tai.

Két!

Âm thanh nhọn xé toạc bầu không khí yên tĩnh.

Khiến trái tim người đồng loạt thắt lại.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.