Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5VTkBkIxLO

Quần jeans trắng dài basic ống rộng phong cách đơn giản #6222 HAVANA QJ277

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 10

35

đường đi, Nguyên Hạc nhiều lần lén nhìn ta, ánh mắt đầy sự tò mò và thám hiểm.

Ta lặng lẽ đi tới hỏi cậu ta lại lén nhìn, cậu ta đỏ quay đầu đi: “Tôi mới không lén nhìn.”

“Tôi là tò mò, Minh thai có thể lớn lên như người sống.”

“Thông thường Minh thai sinh ra thế nào thì sau này vẫn thế đó, làm gì có nào mà lớn được.”

“Nhưng cô thì , sư phụ nói cô đã sinh ra ‘Tâm’.”

tiếc là cô quá yếu, đám quái đó đều muốn chiếm đoạt cơ thể cô, không có người quản, sớm muộn gì cô cũng chết.”

Cậu ta nói xong rồi lại nhìn ta đầy kiêu ngạo: “ sư phụ chịu thu nhận cô làm đệ tử, những thứ đó đương nhiên không phải đối thủ của cô.”

Nói đoạn cậu ta liếc nhìn ta: “Nhưng cô phải gọi tôi là sư huynh, tôi dù nhỏ tuổi hơn nhưng vào môn phái sớm hơn.”

Thường Minh nghe thấy phía sau, gọi một tiếng: “Hạc nhi.”

Nguyên Hạc lập tung tăng chạy tới.

“Sư phụ.”

Núi Bắc Dương không quá xa nhưng cũng chẳng gần, chúng tôi đi xe về, đạo trưởng Thường Minh hào phóng bao xe về thẳng tận cổng núi mới xuống xe.

Về tới nơi liền bảo Nguyên Hạc tìm chỗ ở cho ta, rồi ông vội vã rời đi.

Nguyên Hạc bảo đạo trưởng Thường Minh phải mang hồn phách của Thường Thanh đi giao cho sư tôn, bảo ta cứ ở đây là được, ở đây an toàn lắm, không kẻ nào mù mắt dám tới đây.

Ta ở núi Bắc Dương ba ngày, đạo trưởng Thường Minh mới về.

Bên cạnh ông còn có một người , ta vừa thấy người đó mắt liền sáng rực, vậy mà lại là Hoàng gia gia.

Hoàng gia gia không nhìn thấy ta, của ông không phải là gốc, mà là của Hoàng đại tiên ta từng nghe qua, ông quấn đạo trưởng Thường Minh lải nhải không ngừng: “Thường Minh cháu à, ta đã nghe ngóng rồi, cháu là người có thiên phú nhất núi Bắc Dương này.”

“Ta nói cho cháu biết, nhất định phải nhận bé Sơ Thập kia làm đệ tử.”

không, lão tiên ta sẽ bám cháu, thả rắm thối cho cháu chịu.”

Hoàng gia gia vừa dứt liền nhìn thấy ta, ông mừng rỡ chạy tới: “Sơ Thập, cháu lại ở đây.”

Sau đó liền nhớ tới mình vừa nói, có chút ngượng ngùng dời tầm mắt, hạ : “Lão tiên ta đây là cố tình đe dọa thôi, cháu đợi lão tiên, lão tiên nhất định sẽ mài gót chân nài nỉ ông ta nhận cháu.”

Đạo trưởng Thường Minh không thèm để ý tới Hoàng gia gia, mà nhìn ta: “Ta đã bẩm báo tổ sư gia nguyện ý nhận cháu làm đệ tử.”

“Từ Sơ Thập, cháu có nguyện làm đệ tử của Thường Minh ta không?”

Mắt ta sáng rực: “ nguyện ý!”

Đạo trưởng Thường Minh nhìn ta: “Ngày mai chuẩn bị bái sư lễ, cáo tri trời đất, từ nay về sau cháu là đệ tử núi Bắc Dương của ta.”

Nghe thấy này, Hoàng gia gia còn kích động hơn ta, ông nắm tay ta: “Đứa nhỏ, núi Bắc Dương này là chính tông Đạo giáo, nội hàm sâu rộng, sau này cháu có phúc rồi.”

Nói xong ông như nhớ tới gì đó liền buông tay ta ra, quay sang nhìn sư phụ.

Ông bất mãn nhìn sư phụ: “Thường Minh, ông đưa Sơ Thập về là đã định nhận làm đệ tử rồi đúng không?”

“Khổ cho lão tiên ta dày mày dạn bám ông, ông vậy mà cứ đứng ta làm trò cười!”

Sư phụ nhìn Hoàng gia gia rồi nhìn ta, từ tốn lên tiếng: “ vốn dĩ là kết quả vì núi Bắc Dương mà thành, để mặc thì chắc chắn sẽ xảy ra đại họa.”

đã sinh ra ‘Tâm’ thì không còn là quái bình thường nữa, thậm chí có thể nói là người rồi, ta tuyệt đối không thể để gây ra nghiệp chướng oan trái.”

“Ta đã tính toán rồi, ta và quả thực có duyên sư đồ.”

Hoàng gia gia phụng phịu, nhưng cuối cùng nói: “Mặc kệ, cần cuối cùng thành sự là được.”

Lễ bái sư ngày hôm sau vô cùng long trọng, ngoài dâng trà còn phải dâng hương cho tổ sư để được công nhận.

Sau hàng loạt nghi thức, ta đã mệt lả.

Hoàng gia gia đi vào ngày thứ ba, lúc đi ông quyến luyến không nỡ, rõ ràng bản thân sắp khóc tới nơi rồi mà vẫn an ủi ta: “Đứa nhỏ, đây là phúc lớn bằng trời, cháu cứ ở đây cho tốt, gia gia có thời gian sẽ tới cháu.”

“Cháu đừng khóc, cháu khóc là ta không kiềm chế được đâu.”

36

Hoàng gia gia cuối cùng là vừa khóc vừa chạy đi, trong lòng ta vừa ấm áp vừa muốn khóc.

Từ lúc xin nghỉ học ở trường đã qua rất lâu rồi, giáo viên hướng dẫn đã nhắn tin hỏi ta mấy lần đã xử lý xong việc chưa, khi nào thì về trường đi học.

Ta cũng chẳng biết khi nào, thế là đành đi hỏi tiểu sư huynh Nguyên Hạc.

Cách xưng hô “sư huynh”

này là do Nguyên Hạc nhất quyết đòi hỏi, cậu ta bảo người vào sau lại có thể lớn hơn người vào trước được.

Thế là ta đành gọi cậu ta là tiểu sư huynh, dù cậu ta vẫn còn chút không hài lòng nhưng cũng miễn cưỡng chấp nhận.

Tiểu sư huynh Nguyên Hạc nghe xong thì bảo: “Cháu không cần lo, để chúng ta đi tìm sư phụ, để ông ấy chuyển trường cho cháu.”

Ta nghi hoặc mở : “Chuyển trường?”

“Chuyển đi đâu ạ, là ngôi trường gần núi Bắc Dương ?”

Tiểu sư huynh Nguyên Hạc ra vẻ ta đây chưa từng trải sự đời: “Chúng ta có trường học chuyên biệt.”

“Không phải sư muội, cháu sẽ không là đám người như chúng ta không được đi học đấy .”

Ta không nói gì, ta thực sự đã như vậy đấy.

Nguyên Hạc nhìn ta đầy vẻ khinh bỉ rồi kéo ta đi gặp sư phụ, kể lại chuyện học hành của ta một lượt.

Sư phụ ngước mắt đáp: “Là sư phụ bận rộn quá nên quên mất, trường của cháu tên gì, ta sẽ bảo người chuyển hồ sơ của cháu về trường chúng ta.”

Mọi việc được giải quyết rất nhanh, khi tới ngôi trường mới, ta hoàn toàn sững sờ.

“Học viện Đạo giáo?”

Tiểu sư huynh Nguyên Hạc cũng học ở đây, cậu ta hất cằm: “Đây là trường được chính phủ công nhận, thông tin nhập học thuộc hệ đại học chính quy.”

“Chúng ta tuy là học đạo, nhưng vẫn phải đọc sách đi học .”

Trong trường đa số là đồng môn núi Bắc Dương, cũng có người từ những nơi , nghe bạn bảo trường cũng sẽ phá lệ thu nhận một số người bình thường có thiên phú cực cao.

Trường chia làm nhiều phân loại, ngoài những kiến thức đại học bình thường cần học ra, còn có chuyên về chú, trận pháp, phong thủy.

Những môn này có thể chọn học thêm.

Mỗi tháng đều có kiểm tra nhỏ, sư huynh sư tỷ chuyên phong thủy thì xuống núi phong thủy cho người ta, sau đó thầy cô chấm thi sẽ kiểm tra có đạt yêu cầu không.

Chuyên chú thì là đi bắt , nộp bài tập đạt yêu cầu là được.

Nửa năm sau, ta xuống núi đi Hoàng gia gia, lúc sắp đi, sư phụ đưa cho ta một hoàng , sư phụ bảo như vậy có thể áp chế âm khí người ta.

Từ núi Bắc Dương đi ra, đi một mạch tới Hoàng gia gia, lúc đến trời đã tối hẳn.

Giữa đường ta thử tháo hoàng ra một lát, đám cô hồn dã xung quanh lập tụ lại gần.

37

Ta lập những lá đã vẽ sẵn mấy ngày nay ra, một lát sau xung quanh đã sạch bong, nhưng ta vẫn ngay lập đeo lại hoàng vào.

Những thứ này ta còn giải quyết được, dẫn dụ tới thứ lợi hại thì ta đành chịu.

Sau khi tới Hoàng gia gia, thấy ta, ông toàn là sự ngạc nhiên, sau đó liền nghiêm : “Cháu về mà cũng không báo trước một tiếng.”

“Đường đi có nguy hiểm không, cái thằng nhóc Thường Minh kia nữa, cũng chẳng biết tìm người đi cùng cháu, lỡ xảy ra chuyện gì thì làm thế nào!”

Nói xong Hoàng gia gia nhìn đông nhìn tây, hạ : “Cách xa thế này chắc ông ta không nghe thấy đâu nhỉ.”

Ngày hôm sau, ta cùng Hoàng gia gia về , gia gia đã có những ngọn cỏ xanh nhỏ.

Sau khi về thôn, ta lại gặp thôn trưởng, ông già đi nhiều lắm.

Khi thấy ta, ông ánh mắt né tránh không dám đối diện ta, trước gia gia có không ít lễ vật, ta chắc là do ông ấy đặt.

Người trong thôn bảo A Sinh ca không còn nữa, thôn trưởng cũng chẳng còn đứa nào , trông thật đáng thương.

Ta bầu bạn bên gia gia một ngày mới rời đi.

Ngày quay lại núi Bắc Dương, Hoàng gia gia và đại tiên đều rưng rưng nước mắt nhìn ta.

Họ vẫy vẫy tay ta: “Đứa nhỏ, học tập cho tốt, khi nào có thời gian lại về chúng ta.”

Ta gật đầu họ: “Vâng ạ, cứ mỗi tháng được nghỉ sẽ về.”

36

Hoàng gia gia cuối cùng là vừa khóc vừa chạy đi, trong lòng ta vừa ấm áp vừa muốn khóc.

Từ lúc xin nghỉ học ở trường đã qua rất lâu rồi, giáo viên hướng dẫn đã nhắn tin hỏi ta mấy lần đã xử lý xong việc chưa, khi nào thì về trường đi học.

Ta cũng chẳng biết khi nào, thế là đành đi hỏi tiểu sư huynh Nguyên Hạc.

Cách xưng hô “sư huynh”

này là do Nguyên Hạc nhất quyết đòi hỏi, cậu ta bảo người vào sau lại có thể lớn hơn người vào trước được.

Thế là ta đành gọi cậu ta là tiểu sư huynh, dù cậu ta vẫn còn chút không hài lòng nhưng cũng miễn cưỡng chấp nhận.

Tiểu sư huynh Nguyên Hạc nghe xong thì bảo: “Cháu không cần lo, để chúng ta đi tìm sư phụ, để ông ấy chuyển trường cho cháu.”

Ta nghi hoặc mở : “Chuyển trường?”

“Chuyển đi đâu ạ, là ngôi trường gần núi Bắc Dương ?”

Tiểu sư huynh Nguyên Hạc ra vẻ ta đây chưa từng trải sự đời: “Chúng ta có trường học chuyên biệt.”

“Không phải sư muội, cháu sẽ không là đám người như chúng ta không được đi học đấy .”

Ta không nói gì, ta thực sự đã như vậy đấy.

Nguyên Hạc nhìn ta đầy vẻ khinh bỉ rồi kéo ta đi gặp sư phụ, kể lại chuyện học hành của ta một lượt.

Sư phụ ngước mắt đáp: “Là sư phụ bận rộn quá nên quên mất, trường của cháu tên gì, ta sẽ bảo người chuyển hồ sơ của cháu về trường chúng ta.”

Mọi việc được giải quyết rất nhanh, khi tới ngôi trường mới, ta hoàn toàn sững sờ.

“Học viện Đạo giáo?”

Tiểu sư huynh Nguyên Hạc cũng học ở đây, cậu ta hất cằm: “Đây là trường được chính phủ công nhận, thông tin nhập học thuộc hệ đại học chính quy.”

“Chúng ta tuy là học đạo, nhưng vẫn phải đọc sách đi học .”

Trong trường đa số là đồng môn núi Bắc Dương, cũng có người từ những nơi , nghe bạn bảo trường cũng sẽ phá lệ thu nhận một số người bình thường có thiên phú cực cao.

Trường chia làm nhiều phân loại, ngoài những kiến thức đại học bình thường cần học ra, còn có chuyên về chú, trận pháp, phong thủy.

Những môn này có thể chọn học thêm.

Mỗi tháng đều có kiểm tra nhỏ, sư huynh sư tỷ chuyên phong thủy thì xuống núi phong thủy cho người ta, sau đó thầy cô chấm thi sẽ kiểm tra có đạt yêu cầu không.

Chuyên chú thì là đi bắt , nộp bài tập đạt yêu cầu là được.

Nửa năm sau, ta xuống núi đi Hoàng gia gia, lúc sắp đi, sư phụ đưa cho ta một hoàng , sư phụ bảo như vậy có thể áp chế âm khí người ta.

Từ núi Bắc Dương đi ra, đi một mạch tới Hoàng gia gia, lúc đến trời đã tối hẳn.

Giữa đường ta thử tháo hoàng ra một lát, đám cô hồn dã xung quanh lập tụ lại gần.

37

Ta lập những lá đã vẽ sẵn mấy ngày nay ra, một lát sau xung quanh đã sạch bong, nhưng ta vẫn ngay lập đeo lại hoàng vào.

Những thứ này ta còn giải quyết được, dẫn dụ tới thứ lợi hại thì ta đành chịu.

Sau khi tới Hoàng gia gia, thấy ta, ông toàn là sự ngạc nhiên, sau đó liền nghiêm : “Cháu về mà cũng không báo trước một tiếng.”

“Đường đi có nguy hiểm không, cái thằng nhóc Thường Minh kia nữa, cũng chẳng biết tìm người đi cùng cháu, lỡ xảy ra chuyện gì thì làm thế nào!”

Nói xong Hoàng gia gia nhìn đông nhìn tây, hạ : “Cách xa thế này chắc ông ta không nghe thấy đâu nhỉ.”

Ngày hôm sau, ta cùng Hoàng gia gia về , gia gia đã có những ngọn cỏ xanh nhỏ.

Sau khi về thôn, ta lại gặp thôn trưởng, ông già đi nhiều lắm.

Khi thấy ta, ông ánh mắt né tránh không dám đối diện ta, trước gia gia có không ít lễ vật, ta chắc là do ông ấy đặt.

Người trong thôn bảo A Sinh ca không còn nữa, thôn trưởng cũng chẳng còn đứa nào , trông thật đáng thương.

Ta bầu bạn bên gia gia một ngày mới rời đi.

Ngày quay lại núi Bắc Dương, Hoàng gia gia và đại tiên đều rưng rưng nước mắt nhìn ta.

Họ vẫy vẫy tay ta: “Đứa nhỏ, học tập cho tốt, khi nào có thời gian lại về chúng ta.”

Ta gật đầu họ: “Vâng ạ, cứ mỗi tháng được nghỉ sẽ về.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn