Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1LeBENinoN

Combo 1 Hũ Tẩy Da Chết Cơ Thể Cà Phê Đắk Lắk Cocoon 200ml + Túi Refill Tẩy Da Chết Cà Phê 200ml
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
13
Thân hình như trút bỏ hết sức lực, ta mềm nhũn ngồi trên đất, sự sợ hãi bùng phát tan biến trong nháy mắt.
Hoàng gia gia châm tẩu thuốc nhìn ta một cái, nhíu nói: “Cháu ngồi dưới đất làm gì?”
Ta rệu rã mở lời: “Hết sức rồi ạ, cháu tĩnh lại chút.”
Hoàng gia gia thấy ta như vậy liền bật cười thành tiếng: “Con bé này, có thể sống sót trở về cũng là không dễ dàng gì.”
Ta đợi đến khi đỡ một chút mới dậy ngồi cạnh Hoàng gia gia.
“Sao ông lại tới đây ạ?”
Hoàng gia gia mặt tím tái rít một hơi thuốc rồi mới chậm rãi mở lời: “Là gia gia cháu gọi ta đến.”
“Đêm ta mơ thấy ông , ông nhìn ta khua tay múa chân đầy lo lắng, cùng vội vã rời đi, ta đoán là ông chuyện rồi.”
“Đợi khi ta đến hỏi người trong thôn mới biết gia gia cháu đã đi rồi.”
Ông thở dài nặng nề: “Vậy mà đến mặt lần cũng không được nhìn thấy.”
“Ta đến nhà cháu không tìm thấy cháu, lại nghe người trong thôn cháu đã về rồi, nên định đợi cháu ở nhà, không ngờ lại nhìn thấy cảnh tượng như vậy.”
“Thể chất này của cháu đúng là bá đạo.”
“Vật chủ tốt nhất, đối với quái hoàn toàn không có tác dụng phụ, chỉ cần chiếm được thể cháu là có thể sống như người thường rồi.”
“Trời đã thu hút những thứ âm tà đó.”
Hoàng gia gia nói xong nhìn ta: “Miếng ngọc bội kia vỡ rồi phải không?”
Ta gật đầu, Hoàng gia gia tiếp tục hút thuốc, hồi sau mới lên tiếng: “Miếng ngọc bội đó chỉ có thể che giấu âm khí của cháu đến năm mười tám tuổi, cháu giờ đã nhật rồi đúng không.”
“Muốn sống tốt thì phải nghĩ cách khác.”
“Cảnh tượng đêm nay cháu đã thấy rồi đó, sau này chỉ có hung hiểm đêm nay.”
Ta thở dài một hơi, Hoàng gia gia nhìn ta rồi ta một ánh mắt trấn an.
“Cháu là cháu gái của Từ Tam Lạng, cũng là cháu gái của ta, cháu yên tâm, ta dù có phải liều cái mạng già này cũng không cháu xảy ra chuyện gì đâu.”
“Đợi gia gia Hoàng tìm cách cháu.”
Đêm khuya tĩnh mịch, Hoàng gia gia phất tay: “Đêm nay nghỉ ngơi trước đã, ngày mai tính tiếp.”
Trở về phòng mình, trong đầu ta toàn là cảnh tượng đám đen kịt đuổi theo mình lúc nãy.
Lăn lộn trên giường không biết đã bao .
Một tiếng gõ cửa sổ vang lên, vốn đã trải quá nhiều chuyện, nghe thấy động tĩnh này ta giật thót người.
Đêm hôm khuya khoắt, người tốt nào lại đi gõ cửa sổ nhà người khác chứ.
14
Ta run rẩy cả người, tiếng gõ cửa sổ lúc gấp, lúc lớn, thấy không ai ý tới nó mới chậm rãi ngừng lại.
Ta vốn tưởng thứ đó không ai thèm ý bỏ đi, không ngờ, cửa sổ “két”
một tiếng, rồi dưới ánh trăng, ta thấy một bàn tay trắng bệch thò vào.
Nó đẩy cửa sổ ra một cách thuần thục, tiếp đó là cái đầu.
Cửa sổ không lớn lắm, nếu là trẻ con thì dễ vào, thứ cố sống cố chết chen vào lại rõ ràng là khuôn mặt của một người trưởng thành.
Cửa sổ quẹt mất một mảng da trên người , máu me bê bết cũng chẳng màng.
Đầu tiên là tay vào, tiếp đó là cái đầu, phần thân là khó khăn nhất, dưới sự biến dạng cực độ của thể, vẫn chen được vào trong.
Ngay lúc chuẩn bị chồm về phía ta, cánh cửa bị một cước đá văng, Hoàng gia gia cầm tẩu thuốc, đồng tử chuyển sang màu xanh lục, nhìn chằm chằm vào nam kia.
“Dám làm càn trước mặt ta, chán sống rồi!”
Hoàng gia gia tại chỗ, từ trong thể ông lao ra một bóng hình chồn vàng (hoàng bì tử) hư ảo, vồ lấy nam , nam gào thét thảm thiết.
Sau đó, nó bị cái bóng hư ảo của chồn vàng xé thành từng mảnh rồi nhét vào miệng.
Bóng hư ảo kia như thể đang ăn món gì ngon lắm, thỏa mãn vô cùng.
Lúc ăn miếng cùng, nó đột nhiên dừng lại nhìn ra bên .
“Có người!”
Cái bóng hư ảo của chồn vàng đuổi theo ra , không sau liền quay trở về rồi hóa thành một làn khói xanh chui tọt vào thể Hoàng gia gia.
Hoàng gia gia mở mắt, nhíu : “ rồi bên có người?”
“Chẳng lẽ người cũng nhắm vào con bé này?”
Trong miệng ông phát ra một giọng nói sắc lẹm khác: “Con bé này là vật, không chỉ đám quái thèm thuồng, mà e là những trong Huyền môn cũng muốn có được.”
“Minh thai (thai nhi dưới âm phủ) đâu phải dễ nuôi đến thế.”
Nói xong, Hoàng gia gia ngáp một cái, giọng nói của ông liền trở lại bình thường.
Ta không phải đứa trẻ ba tuổi, kết hợp với cuốn sổ tay gia gia lại, ta bản đoán được trốn bên rồi chính là hại chết gia gia.
Ta kể lại chuyện cuốn sổ của gia gia Hoàng gia gia nghe, Hoàng gia gia nhíu , mắng lớn: “Đám súc vật thất đức này, lại dám hại chết người!”
“Con bé à, mối thù của gia gia cháu, ta nhất định phải báo! Cháu nghỉ ngơi tốt, ngày mai chúng ta vào thôn dò hỏi.”
“Đêm hôm khuya khoắt mà có thể lẻn tới đây, không chừng là người trong thôn, nếu là người lạ thì chỉ cần chúng ta hỏi thăm là biết ngay!”
Sáng sớm hôm sau, ta đi cùng Hoàng gia gia đến tìm thôn trưởng bá bá.
Thôn trưởng bá bá từng nói người cùng gia gia trước khi chết là ông , ông lại là thôn trưởng, hiểu rõ thôn này bất kỳ ai.
Thôn trưởng bá bá thấy ta Hoàng gia gia thì hơi kinh ngạc.
Ông mời chúng tôi vào trong.
Thôn trưởng bá bá không quen Hoàng gia gia, sau khi ta giới thiệu , ông mới thở dài nặng nề.
“Nếu gia gia cháu biết bạn cũ tới thăm ông , chắn vui lắm.”
15
“Sơ Thập, cháu tìm bác có việc gì vậy?”
Ta không nói thẳng về những dòng chữ gia gia lại, mà chỉ nói là tìm thấy một vài thứ, muốn biết gia gia lúc còn sống có từng tiếp xúc hay kết thù với ai không.
Thôn trưởng bá bá nghe xong, nhíu : “Trong thôn không có người lạ nào tới cả.”
“Gia gia cháu ngày thường lại là người tốt, sao có thể kết thù với ai chứ.”
Nói xong, thôn trưởng bá bá liền trợn to mắt nhìn ta: “Sơ Thập, sao cháu lại hỏi những điều này?”
“Cháu nói bác biết, có phải xảy ra chuyện gì rồi không?”
Vẻ mặt thôn trưởng bá bá đầy lo lắng, ta do dự một chút rồi nói: “Cháu nghi ngờ gia gia là bị người ta hại chết.”
Thôn trưởng bá bá không thể tin được, xua tay: “Không thể nào, người trong thôn chúng ta đều là người thật thà, quan hệ với gia gia cháu đều rất tốt, ai mà đi hại ông chứ!”
“ nữa, trước khi gia gia cháu trút hơi thở cùng, bác đều ở bên cạnh, bác còn rõ ai hết.”
Lòng ta vẫn nghi ngờ, thôn trưởng bá bá là người thường, hại chết gia gia có thể là bất kỳ ai.
Ông bị che mắt cũng là điều bình thường.
Trong nhà đột nhiên vang lên tiếng vật nặng rơi xuống đất, thôn trưởng bá bá dậy đi vào trong nhà.
Đi được hai bước, ông dừng lại, nhìn ta Hoàng gia gia áy náy nói: “Con trai bác lại lên cơn rồi, không giữ hai người lại được.”
“Bác ý giúp cháu, khi nào có phát hiện báo cháu.”
Ta Hoàng gia gia dậy rời đi.
ra khỏi cửa nhà thôn trưởng, Hoàng gia gia liền dừng bước, ông vô thức nhìn lại phía sau, rồi nhíu như có điều gì khó hiểu.
Ta khẽ hỏi: “Sao vậy ạ?”
Hoàng gia gia thần sắc nghi hoặc: “ rồi ta dường như cảm thấy một tia âm khí, còn ngửi thấy mùi tử thi thối rữa, chớp mắt lại tan biến, cứ như là ảo giác vậy.”
“ là ảo giác thôi, người sống sao có thể có âm khí mùi xác chết chứ.”
Rời khỏi nhà thôn trưởng bá bá, ta Hoàng gia gia lại tới nhà vài vị thúc bá có quan hệ tốt với gia gia.
Câu trả lời nhận được đều là chưa từng thấy người lạ nào vào thôn, người trong thôn cũng chẳng có thù oán gì với gia gia.
Lúc sắp rời đi, ta chợt nhớ tới con trai thôn trưởng bá bá, vài năm trước ta từng vài lần, sau đó thì không bao giờ thấy nữa.
Nghĩ tới thôn trưởng bá bá, ta không kìm được hỏi thêm một câu: “Lâm bá bá, A ca nhà thôn trưởng bá bá bị làm sao vậy ạ?”
Lâm bá bá nghe ta hỏi vậy, lắc đầu thở dài: “Cháu nói đứa trẻ đó à.”
16 “Là một người đáng thương, hai năm trước chuyện ở bên , lúc được đưa về chỉ còn lại một hơi thở.”
“Thôn trưởng vì cứu nó mà tiền cũng tiêu không ít, tâm sức cũng bỏ ra nhiều, kết quả đều không mấy khả quan.”
“Bệnh viện không muốn chữa trị, họ đưa đứa trẻ về, nói nhanh thì vài tháng, thì một hai năm.”
“Hai năm nay, A luôn ở nhà, chúng ta bản đều không thấy mặt, là tình hình không ổn lắm.”
Lâm bá bá nói xong cảm thán một tiếng: “Con người mà, thật là khó khăn.”
Thôn trưởng bá bá là người rất tốt, nghe chuyện về A ca, trong lòng ta cảm thán, người tốt luôn dễ bị vận mệnh trêu đùa.
Không tìm được tin trong thôn, Hoàng gia gia liền đề nghị chúng ta rời đi trước.
Thể chất như ta mà còn ở lại trong thôn thì sớm muộn gì cũng dẫn dụ những khó đối phó tới, đến lúc đó ông chắn không vệ được ta.
Âm thịnh dương suy, ngược lại cũng thế, tình cảnh của ta bây giờ tốt nhất là đến nơi náo nhiệt, dân cư đông đúc.
Ta do dự hồi , Hoàng gia gia thấy vậy đành từ tốn : “Sơ Thập à, chỉ khi sống sót mới làm được nhiều việc.”
“Nếu cháu xảy ra chuyện, thì không ai tìm được hung thủ hại chết gia gia cháu.”
cùng ta gật đầu.
Hoàng gia gia nói ta cứ đến nơi đông dân cư ở trước, ông đi tìm mối quan hệ xem có ai xử lý được tình trạng trên người ta không.
Như sợ ta không tin, Hoàng gia gia giải thích: “Trong Huyền môn người lợi hại nhiều vô số kể, tình trạng của cháu chắn có người giải quyết được, cháu đừng lo lắng.”
Tối đến thu dọn đồ đạc, Hoàng gia gia nói trời đã muộn, cứ thế mà đi thì e là trên đường có không ít thứ bẩn thỉu vây lấy.
Đến lúc đó lại dễ xảy ra chuyện, chi bằng tối nay ở lại thôn một đêm, sáng mai rồi đi.
Tối nay ông canh chừng cẩn thận, chỉ cần đêm nay là ổn.
Màn đêm buông xuống, lúc ta Hoàng gia gia chuẩn bị nghỉ ngơi thì bên vang lên tiếng gõ cửa.
Mấy ngày nay ta trải quá nhiều chuyện, đối với quái cũng coi như đã quen.
Chỉ là tiếng gõ cửa chưa vang lên được hai cái, bên đã truyền đến giọng nói của thôn trưởng bá bá.
“Sơ Thập, cháu có ở nhà không?”
“Tối nay bác đột nhiên nhớ ra một chuyện, bác nghĩ chuyện này có liên quan tới cái chết của gia gia cháu.”
17 Ta dậy, Hoàng gia gia nhanh một bước mở cửa.
Trong căn nhà nhỏ hẹp, thôn trưởng bá bá ngồi đối diện với ta Hoàng gia gia.
Thần sắc ông có chút căng thẳng, như thể nhớ ra điều gì đáng sợ lắm.
Phải một lúc ông mới mở lời: “Mấy tháng trước, có hai người lạ mặt tìm tới bác.”
“Họ hỏi bác trong thôn 18 năm trước có ai nhặt được đứa trẻ nào không?”
“Lúc đó bác nghe xong, trong lòng nghĩ ngay tới Sơ Thập, bác cũng đề phòng, bác là không có.”
“Người kia liền bỏ đi, lúc đi nhìn bác một cái, bị nhìn cứ như bị thứ gì đó đáng sợ lắm nhìn chằm chằm, lông tơ trên người bác dựng cả lên, đợi người đi rồi chân bác nhũn ra, không kìm được ngã bệt xuống đất.”
Thôn trưởng bá bá lau mồ hôi lạnh trên trán, như thể bây giờ nhớ lại vẫn còn thấy sợ.
“Hôm nay cháu tới hỏi, lúc đó bác chưa phản ứng kịp, tối về mới nhớ ra chuyện này.”
“Hai người đó chắn là nhắm vào cháu, rồi sau đó gia gia cháu mới xảy ra chuyện.”
“Bác không nhìn rõ mặt hai người đó, đáng sợ lắm, Sơ Thập cháu phải cẩn thận đấy.”
Ta nhìn thôn trưởng bá bá hỏi: “Bác ơi, sau đó bác có lại họ không ạ?”
Thôn trưởng bá bá lắc đầu: “Không bao giờ lại nữa, hai người đó nhìn là biết không phải hạng người chúng ta đụng vào được.”
“Sơ Thập, cháu đừng có làm bậy.”
Hoàng gia gia nghe xong trầm tư một lúc mới nói: “Đối phương nhắm vào con bé, lại còn nhắc tới chuyện 18 năm trước, xem ra chuyện năm đó có ẩn tình.”
“Quan tài tử (đứa trẻ ra trong quan tài) trên đời này rất hiếm, không phải không có.
quan tài tử là sản phụ sau khi mang thai sắp đến kỳ nở mới chết.”
“Còn Sơ Thập thì khác, nó là Minh thai! Hoặc là sản phụ mới mang thai đã chết, hoặc là sau khi chết mới mang thai.”
“Loại này e là do người ta cố ý gây ra!”
Hoàng gia gia nói tới đây, vẻ mặt hiện rõ sự giận dữ: “Đám người này đúng là mất hết nhân tính!”
“Ngày mai phải đi ngay, nếu không những đó tìm tới thì ta hoàn toàn không đối phó nổi!”
Thôn trưởng bá bá nghe xong, chỉ khẽ gật đầu: “Cũng đúng.”
“Bác biết có bấy nhiêu thôi, về trước đây.”
Ta dậy tiễn thôn trưởng bá bá.
đi được vài bước, thôn trưởng bá bá đột nhiên quay đầu lại, ông đẩy mạnh ta ra, móc viên đá trong lòng ra ném về phía Hoàng gia gia! Hoàng gia gia tuổi đã cao, lại không hề phòng bị thôn trưởng bá bá nên chưa kịp triệu hồi đại tiên trong người đã bị một viên đá đập trúng đầu.
Ông trợn trừng mắt, rồi “bộp”