Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3g260aFfL0

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 9

31

Sau họ rời đi, gia gia mới kéo ta về chỗ .

hôm sau, gia gia đưa hết bùa chú trên người cho ta: “ cầm lấy chống đỡ vài , gia gia sẽ tìm cho một đường lui.”

đợi tin tốt của gia gia, gia gia định sẽ dàn xếp ổn thỏa.”

gia gia đi rất vội, người môi giới lại gọi điện tới thăm dò xem ta có không quen đó không.

“Không có ạ.”

Người môi giới cười khan hai tiếng: “Không có là tốt rồi.”

Kẻ đứng sau lưng đã được giải quyết, nhưng thể chất của ta vẫn được xử lý.

Đêm hai sau gia gia đi, lại có bẩn thỉu tìm tới cửa.

Đúng nửa đêm, khuôn to tướng kia vẫn áp vào cửa sổ, nó ra sức chen vào nhưng quyết không lọt.

Không chỉ nó, trong phòng cũng có đủ loại tiếng động.

Trước cửa đứng một đen, cứ trừng trừng nhìn ta.

Vừa xuống giường, dưới chân liền thò ra một bàn tay trắng bệch cố gắng nắm lấy cổ chân ta.

May mà bùa chú gia gia để lại khá nhiều, đám này không làm gì được ta.

Mãi cho tới năm sau.

Ta gặp phải lợi hại hơn.

Khoảng thời gian này ta luôn khắc cốt ghi tâm lời dặn của gia gia, tối không ra cửa.

Thế nhưng có những lợi hại không thiết phải đợi tối mới ra ngoài được.

đó vào buổi hôn, vì mưa nên thời tiết cực kỳ âm u.

Ta ngồi trên taxi, tài xế nhìn mưa mà than thở: “Thời tiết gì thế này, mới bốn giờ mà đã tối sầm lại như đêm rồi.”

32 Xe chạy được nửa đường, một người ông mặc đồ đen, cầm ô đứng trong mưa vẫy tay gọi xe.

Tài xế thấy vậy bảo với ta: “Mưa thế này, nếu không đi vòng quá xa thì ta tiện đường chở người ta một đoạn nhé.”

đợi ta lên tiếng, tài xế taxi đã dừng trước người ông đó, ông hạ kính xe xuống: “Anh đi đâu?”

Giọng người ông rất đặc biệt, như thể ai đó bóp cổ mà nói vậy: “ Tân Uyển.”

Tài xế lập tức bảo: “Được, lên xe đi.”

Tài xế quay sang nói với ta: “ Tân Uyển không xa đâu, từ tới đó hơn, lát đưa người ta tới trước rồi đưa về, yên tâm không thu thêm tiền đâu.”

Tiếng đài phát thanh trong taxi rè rè, rất nhanh đã vang lên giọng phụ .

“Chào những người bạn thân mến, chúc mọi người buổi tối tốt lành.”

Tài xế taxi nghe vậy cười khẩy: “Mới tới năm giờ, tối tăm gì mà tối.”

“Nhưng tiết này, cũng coi như là tối rồi.”

Giọng nói ngọt ngào của người phụ vang lên, trước hết là kể vài câu chuyện cười, làm tài xế cười nghiêng ngả.

Thấy ta và người hành khách kia không phản ứng gì, ông ta ngượng ngùng nói: “ là người dễ tính, dễ cười, haha.”

Thấy không ai trả lời, ông ta không nói .

phát thanh viên sau kể chuyện cười xong, giọng nghiêm túc hơn một chút: “ trong thành phố xuất hiện vài vụ giết người biến thái.”

“Hiện đã có bốn nạn nhân , địa điểm đều Tân Uyển, xin các bạn đêm tối chớ nên một mình xuất hiện khu vực Tân Uyển.”

phát thanh viên vừa dứt lời, taxi đã dừng lại: “Tới nơi rồi.”

Người hành khách nam vừa chuẩn xuống xe, người phát thanh viên liền nói: “Có nhân chứng thấy một người ông mặc đồ đen, tóc húi cua từng xuất hiện tại hiện trường vụ án.”

“Xin hãy lưu ý những người có đặc điểm này.”

Người hành khách nam vừa xuống xe, đang tìm tiền trả phí, tài xế taxi trợn trừng mắt quan kỹ người ông, rồi mày đầy kinh hãi, thậm chí tiền xe cũng không cần , đạp ga lao vút đi, cửa xe cũng kịp đóng.

Ông ta chạy một đoạn mới dừng lại đóng cửa xe, vẫn khiếp đảm nhìn vào gương chiếu hậu: “Người lúc nãy chẳng lẽ là kẻ nhân biến thái?”

“Sợ chết khiếp, giống hệt mô tả trên đài.”

Xe khởi động, giọng ông đầy vẻ tiếc nuối: “Chạy không công một chuyến.”

“Thôi kệ, mạng quý hơn tiền.”

Xe chạy về trước, trong mưa lại xuất hiện một hình, tài xế taxi mắt sáng rực, như sợ ta không vui, ông vội nói: “Nghề bọn không dễ dàng gì, lát đảm bảo đưa về trước rồi mới đưa vị khách này sau nhé.”

xe từ từ áp , dáng vẻ người trong mưa dần hiện rõ.

Đến nhìn rõ người trong mưa, ta và tài xế taxi đều hít một hơi lạnh.

“Là kẻ nhân đó!”

33 Giọng tài xế taxi run cầm cập, ông ta nghiêng người trợn mắt cố gắng tìm ra sự khác biệt giữa người này và vị khách vừa rồi.

Lẩm bẩm trong miệng: “Không đúng nhỉ, vừa nãy hắn rõ ràng xuống xe sau ta, người sao có thể chạy nhanh hơn xe, nhoáng cái đã tới trước rồi.”

Tài xế taxi dụi dụi mắt: “Chẳng lẽ là sinh đôi?”

Xe đi tới nhưng không dừng mà lao vút đi.

Tài xế taxi và ta kịp thở phào thì thấy trước trong mưa lại có một người.

Vẫn là hắn! Tài xế taxi cắt không giọt máu, nhìn ta qua gương chiếu hậu: “Cô bé ơi, đang nằm mơ sao?”

“Chuyện này quá kỳ quái.”

ta cứ như chạy đi đâu cũng gặp hắn vậy.”

Dù nói vậy, ông vẫn không dừng xe, chân ga đạp sàn.

vượt qua người ông đó, hắn nở một nụ cười trắng bệch về tôi.

Sau đó cửa sổ đập mạnh, nhìn thấy khuôn đó, tài xế taxi hét lên: “ kìa!”

Xe căn bản không hề dừng, nhưng đó lại có thể đuổi kịp theo để gõ cửa sổ.

Trên cửa sổ dần hiện ra vô số dấu tay máu.

Tài xế taxi dọa cho hét lên liên hồi, lái xe loạng choạng trái phải.

Cuối cùng xe suýt đâm vào tường mới dừng lại được, ta đập vào lưng ghế, đầu óc quay cuồng.

đợi ta kịp hoàn hồn, trong xe vang lên giọng nói của nam hành khách kia: “Tôi tới Tân Ngõ.”

Tài xế taxi không chịu nổi , thét lên một tiếng rồi bỏ xe mà chạy.

Nam hành khách ngồi trên xe, cơ thể không hề động đậy, nhưng cái đầu lại xoay ngược 180 độ, rồi nhìn ta.

là cơ thể mà ta thích trong số các xác chết ta từng thấy.”

“Đến nào, ta làm gia đình đi.”

Bàn tay trắng bệch của hắn vươn ra, ta đưa tay rút ra lá bùa cuối cùng dán lên tay hắn.

Lá bùa nhanh chóng chuyển đen, rồi trên tay hắn vang lên tiếng “xèo xèo”, hắn hét lên rồi thu tay về.

Da trên tay hắn bỏng nát một mảng , hắn nhìn ta, ánh mắt càng thêm cố chấp: “Những tốt đẹp luôn rất khó có được.”

“Nhưng hôm nay ta định phải có được.”

Ta nhìn nam hành khách, trong tay chỉ hai lá bùa cuối cùng, đang tính toán dùng thế nào cho hiệu quả .

Miệng lại hỏi hắn: “Anh cũng muốn cơ thể của tôi để làm người sao?”

Nghe câu này, nam hành khách cười gằn: “Làm người? Làm người thì có gì hay bằng làm !”

“Lúc làm người ai cũng khinh rẻ ta, bắt nạt ta, đám bà đó chế nhạo ta, lừa dối ta, làm người có gì tốt.”

“Nhìn ta lúc làm này xem, sướng biết bao, nó sợ hãi ta, khóc lóc cầu xin ta, thật là mỹ mãn.”

“Khí tức trên người cô ta rất thích, sau này cô sẽ là cơ thể xác chết mà ta thích .”

“Cô yên tâm, ta sẽ dịu dàng một chút.”

34 Nói xong hắn lại vươn tay ra, ta không chút do dự dán lá bùa lên, nhân lúc hắn đau đớn, kéo mở cửa xe chạy ra ngoài.

Mưa quá , lại tối mịt, ta chật vật chạy về trước.

Hắn không nhanh không chậm cứ thế theo sau ta, giống như mèo vờn chuột trêu đùa con mồi.

Ta không dám dừng lại lấy nửa giây, không biết chạy bao lâu, sức lực sắp cạn kiệt, ta đâm sầm vào một hình.

“Ái.”

hình đó ta đâm ngã xuống đất, hắn lanh lẹ bò dậy, nhưng ta thì chẳng sức mà bò .

Trên đỉnh đầu vang lên giọng nói nghi hoặc: “Ơ, chẳng phải là Minh thai đã lên sao?”

“Sư phụ, người mau tới xem.”

Ta ngẩng đầu liền thấy tiểu đồ đệ của Thường Minh, ta có ấn tượng với cậu ta, khuôn tròn trịa phúng phính như trẻ con.

Trong mưa, hình Thường Minh tiến lại , nhìn thấy ta, ông sững sờ một chút rồi nhìn về sau lưng ta.

“Hạc nhi, ra tay!”

Nguyên Hạc lập tức bước lên một bước, năm ngón tay kết ấn nhanh thoăn thoắt, lá bùa lơ lửng giữa không trung, dù mưa to gió cũng không hề ảnh hưởng.

Vô số sợi tơ đỏ bay ra từ lá bùa, siết chặt lấy nam hành khách kia.

Nam hành khách muốn chạy trốn cũng đã muộn, sợi tơ đỏ càng lúc càng nhiều, cuối cùng bao bọc nam hành khách thành một cái kén rồi chui tọt vào lá bùa.

Nguyên Hạc xòe tay ra, lá bùa bay trở lại trong tay cậu ta: “Sư phụ, xong rồi.”

Thường Minh nhìn ta, giơ tay bấm đốt ngón tay tính toán rồi nhíu mày: “Vậy mà lại có duyên sư đồ với ta.”

Ông nhìn ta, thần sắc phức tạp: “Minh thai vốn dĩ có sức hút chí mạng với âm tà vật, nếu cứ để mặc thì sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện .”

đi theo ta đi.”

Theo Thường Minh, ta mới biết từ đó, ông không vội về núi Dương.

Ông đi gặp một người quen trước, sau đó nghe tin có mấy cô gái chết, cảnh đối với gây án đương nhiên không có cách nào.

Thường Minh, một người chuyên nghiệp đương nhiên nhìn thấu vấn đề ngay lập tức, liền đem theo tiểu đồ đệ tới để thu phục con ác kia.

Không ngờ lại gặp được ta.

Có Thường Minh đó, dù đã tối đen như mực cũng không có gì bất thường xảy ra.

hôm sau, Thường Minh dẫn ta và tiểu đồ đệ quay về núi Dương.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.