Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8KoRTofsPj

Tẩy da chết mặt cà phê Đắk Lắk Cocoon cho làn da mềm mại & rạng rỡ 150ml

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

Tịch Chu:

“?”

“Em ai?”

Đương nhiên không thể nói Chu !

Lỡ anh tưởng tôi định làm gì bạch nguyệt quang của anh thì sao!

Tôi trả lời:

.”

Tịch Chu:

nào?”

Hỏng rồi.

Hôm Tịch Chu bị sao ?

Trước nửa ngày mới trả lời một tin.

Tôi nói gì anh cũng trả lời qua loa.

Hôm lại nhắn liên tiếp hỏi kỹ như .

Tôi không dám nói Thanh Tuyền.

Sợ Thương Trì bán đứng mình.

Đành bịa đại một cái tên.

“Lý Nghiên, học cấp ba của em. Cậu ấy vừa chơi nên em mời một bữa.”

Tịch Chu không trả lời nữa.

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Chu cười tôi.

“Sao ?”

Tôi xua .

“Không có gì.”

Vốn định xong sẽ về sớm.

Ai ngờ càng nói Chu càng hợp.

Bất giác đã gần chín giờ rưỡi.

Đương nhiên phần lớn tôi nói.

Nhưng Chu luôn đáp lại nhiệt tình.

nào cũng mỉm cười tôi.

Khiến tôi vui lâng lâng.

Đúng vẫn chưa muốn về thì thoại reo lên.

Trên màn hình hiện ba chữ:

Vua Cho Leo Cây.

8

Suýt nữa tôi làm rơi cả thoại xuống đất.

Trong mừng vì mình không lưu tên của Tịch Chu, tôi vội vàng lấy cớ vệ sinh rồi chạy vào vệ sinh nghe máy.

Trời ơi.

Tịch Chu lại chủ động gọi cho tôi.

Chắc chắn đã xảy cực nghiêm trọng!

Tôi bấm nghe.

“Có ? Có xảy lớn rồi không? mình cháy rồi ? Thanh Tuyền tỉnh ngộ đòi chia Thương Trì sao? Người Tam Thể cuối cùng cũng quyết định xâm lược Trái Đất rồi ?”

Tịch Chu:

“…”

Tôi khó hiểu.

“Đều không sao? sao anh lại gọi cho em?”

Tịch Chu đáp:

“Chín giờ rưỡi rồi.”

Tôi không hiểu sao anh lại báo giờ.

“Đúng , sao ?”

“…”

Giọng anh mức có thể đóng băng người khác.

“Hạ Hòa Vãn, em đang giả ngốc tôi đấy ?”

“Nếu không về …”

“Tối em tự ngủ một mình.”

Tôi:

“!!!”

Tôi cuống quýt nói.

“Em về ngay ! nhanh thôi! Anh chờ em một nhé!”

Tôi vội vàng quay lại bàn , áy náy nói Chu .

“Xin lỗi nhé, mình có việc nên mình về trước.”

Chu thấu hiểu.

“Được thôi, để mình đưa cậu về.”

Cô lái xe đưa tôi tới cổng khu dân cư.

tên khu chung cư, cô như chợt nhớ .

“Hình như có một người của mình cũng sống ở .”

Mồ hôi của tôi túa .

? Trùng hợp ha ha. Đưa tới được rồi. Mình về nhé, tạm biệt!”

về .

Phòng khách tối om.

Tôi chạy vào phòng.

“Em về rồi!”

Tịch Chu đang dựa đầu giường xem thoại.

mí mắt cũng chẳng buồn nhấc.

Tự biết mình có lỗi.

Tôi nhanh chóng tắm rửa rồi chui vào chăn.

“Hôm sao anh về sớm ?”

Tôi nịnh nọt, từng từng dịch sát lại.

“Em tưởng hôm anh lại tăng ca.”

Tịch Chu hừ một tiếng.

Nhưng cũng không đẩy tôi .

Tôi thuận lợi áp sát bên cạnh anh.

Đưa khoác lên cánh anh.

“Anh không vui ? Có công việc không thuận lợi không?”

Lần này Tịch Chu không hừ nữa.

Nhưng vẫn chẳng thèm tôi lấy nửa cái.

“Hạ Hòa Vãn.”

“Em nói mình người có nhu cầu tình cảm cao.”

“Hóa đều lừa tôi.”

“Sao có thể chứ!”

Tôi kích động.

hơn cả luôn! hơn cả ngọc trai!”

sao?”

Cuối cùng anh cũng rời mắt khỏi thoại, tôi một lát.

“Tôi chẳng thấy giống nào.”

“Tối chơi vui lắm nhỉ?”

Anh suýt dí thẳng lịch sử trò vào mặt tôi.

“Mấy tiếng đồng hồ không nhắn lấy một tin.”

“Đó gọi người có nhu cầu tình cảm cao sao?”

Tôi vừa chột dạ vừa ngượng ngùng.

Chỉ biết cười gượng.

“Ha ha…”

“Dù người em ở ngoài…”

“Nhưng tim em vẫn ở chỗ anh.”

Tịch Chu khẽ cười .

Có vẻ lười để ý tôi.

Anh tắt đèn rồi nằm xuống chuẩn bị ngủ.

Tôi không biết anh đã hết giận chưa.

Lén lút chống nửa người dậy, rón rén nghiêng về phía anh.

Không ngờ đúng đó.

Tịch Chu đột nhiên mở mắt.

Tôi giật mình.

Cả người mất thăng bằng, ngã thẳng lên người anh.

Cảm nhận được lồng ngực rắn chắc của Tịch Chu.

Trong đầu tôi hoàn toàn không có suy nghĩ mập mờ nào.

Chỉ có một ý nghĩ duy nhất.

Xong rồi.

Lần này chết chắc.

Quả nhiên.

Giọng anh như dao.

“Hạ Hòa Vãn.”

“Em hận tôi sao?”

“Muốn đè chết tôi ?”

“Không ! Không !”

Tôi luống cuống.

Hai quờ loạn khắp nơi, muốn tìm điểm tựa để chống người dậy.

Tịch Chu khẽ rên một tiếng.

Anh nắm lấy tôi.

Giọng khàn thấy rõ.

“Đừng động lung tung.”

Tôi lập tức không dám cử động nữa.

Yếu ớt hỏi:

“Tịch Chu…”

“Quần ngủ của anh… có thắt lưng ?”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.