Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4foAuX92ez

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

Ta thản nhiên thu hồi ánh nhìn, vừa bước ra từ đường chưa được mấy bước đụng mặt Tiêu Kinh Hàn.

“Ngươi vẫn còn giận ta sao?” hắn hỏi.

“Không, không dám.”

Ta chậm rãi thốt ra mấy chữ.

Giữa trán Tiêu Kinh Hàn lại nhíu chặt.

Lần đầu gặp gỡ, ta ngồi đung đưa chân trên cây, không có dung nhan tuyệt thế, nhưng ánh mắt sáng rỡ như nụ hoa đầu xuân.

Còn bây giờ… tựa như nhụy hoa khô héo sắp tàn.

Hắn muốn nói điều gì đó, nhưng lời mắc lại nơi cổ họng, cuối cùng buông tay ta ra: “Ngày mai là sinh thần mẫu phi ta, theo ta vào cung chúc mừng.”

“Ừ.”

Ta đáp một tiếng, không thêm lời dư thừa.

Ngày hôm sau, sinh thần Hoàng Quý phi.

Ta theo Tiêu Kinh Hàn vào cung, liếc mắt đã thấy Lâm Sở Sở đi theo sau.

Tiêu Kinh Hàn lên tiếng trước: “Nàng ta nói muốn cung điện nguy nga thế , làm việc cũng như lanh lợi, nên ta đưa theo.”

“Vương gia quyết định là được.”

Ta khép mắt lại, Tiêu Kinh Hàn mấy lần muốn mở miệng nói gì đó, rồi lại nuốt trở vào.

Cho đến khi kiệu dừng lại, một đoàn người rầm rộ tiến vào cung của Hoàng Quý phi.

Hoàng Quý phi có tổ tông che chở, ngay cả Hoàng đế cũng phải kiêng dè vài phần, người đến dâng lễ nối nhau không dứt.

Lúc này, bà ngồi cao trên vị, thấy Tiêu Kinh Hàn mới lộ ra ý cười.

“Trước tiên đưa lễ mừng của Hàn nhi cho bản cung .”

Thị giả dâng lên một hộp gỗ, Hoàng Quý phi mỉm cười mở nắp, nụ cười bỗng chốc đông cứng lại.

Không khí trong nháy mắt lặng như , đám tiểu tư xung quanh đồng loạt quỳ xuống:

“Hoàng Quý phi nương nương, chúng… chúng nô tài là tận tay nhận lễ mừng từ tay Vương phi mà!”

Hoàng Quý phi hung hăng ném chiếc hộp gỗ ra ngoài: “Hàn nhi biết rõ bản cung ghét nhất hồng mã não, tuyệt đối không thể tặng này, rốt cuộc kẻ to gan, dám tráo đổi lễ vật?!”

Chiếc hộp ném tr /úng ngay ta, đầu ta lập tức r /ách t /oạc, m/á/u chảy ròng ròng, trời đất quay cuồng.

Năm xưa khi Hoàng Quý phi mang thai hoàng tử , bà từng đeo một chuỗi hồng mã não có giấu xạ hương bên trong, vì thế mà bị s/ảy th/ai.

Đó là điều cấm kỵ, không ai dám nhắc tới, huống hồ là đem làm lễ vật!

Ta chống người dậy, đột ngột nhìn Lâm Sở Sở, đồng tử co rút:

“Hoàng Quý phi nương nương, ngoài ta ra, chỉ có hoàn này từng chạm vào lễ vật, là nàng ta tráo đổi ——”

“Kéo ra ngoài, trượng b/i!”

“Đợi đã!”

Tiêu Kinh Hàn che chắn Lâm Sở Sở sau lưng, ánh mắt lướt qua ta, điệu kiên quyết:

“Mẫu hậu, người canh giữ lễ vật không phải hoàn này, mà là phu .”

“Xin mẫu hậu tha cho hoàn, chỉ trừng phạt một Khương Thính Chi!”

Lời của Tiêu Kinh Hàn khiến Hoàng Quý phi lập tức nhíu mày.

Ánh mắt bà quét qua ta, lùng nói: “Lừa trên dối dưới, kéo ra ngoài, tám mươi đại trượng!”

Đồng tử ta co lại: “Hoàng Quý phi nương nương, không phải ta……”

Ta theo bản năng nhìn Tiêu Kinh Hàn, trong đáy mắt hắn thoáng qua một tia không đành lòng, rồi tránh đi ánh nhìn của ta.

Đám tiểu tư rất nhanh đã lôi ta ra ngoài.

Ta bị ấn xuống phiến đá băng, giám giơ cao cây gậy gỗ, hung hăng nện xuống người ta.

Ngay tức khắc, cơn đ /au như khoan thấu can lan khắp ngũ tạng lục phủ.

Ta hít vào một hơi , bụng dưới vì vừa mới ph /á th /ai truyền đến từng cơn quặn thắt.

“Một!”

!”

“Ba!”

“……”

giám từng gậy từng gậy đếm.

Xuân Đào theo hầu ta quỳ xuống đất, không ngừng dập đầu cầu xin:

“Hoàng Quý phi nương nương, Vương gia, Vương phi thể yếu ớt, cầu xin người mở lòng từ bi tha cho nàng ấy!”

Ánh mắt của Tiêu Kinh Hàn rơi xuống người ta.

Hơn mười gậy đánh xuống, lưng ta da r/ách thịt t/oạc, r/ỉ ra từng giọt m /áu đỏ tươi.

Trong lòng hắn bỗng nhói đ /au, hắn nhíu mày mở miệng: “Mẫu phi, không biết không có tội, nể tình Khương Thính Chi lần đầu phạm lỗi, xin người mở lòng tha .”

Trên đài cao, sắc mặt Hoàng Quý phi thêm mấy phần.

“Vì một nữ như thế mà ngươi dám cầu tình với mẫu phi?”

“Đánh! Đánh cho đến ch /ết!”

“Mẫu phi!”

Tiêu Kinh Hàn siết chặt nắm tay, trơ mắt nhìn từng gậy từng gậy nện xuống, ta từ những tiếng kêu thảm thiết ban đầu dần dần không còn phát ra âm thanh.

giám véo bẩm báo: “Hoàng Quý phi nương nương, nàng ta ng /ất rồi.”

“Tiếp tục.”

Vừa dứt lời, một gậy nữa hung hăng n /ện x /uống người ta.

Dù đã ng /ất đi, thể ta vẫn theo phản xạ mà phun ra một ngụm m /áu tươi, hơi ấm hòa tan lớp tuyết đọng, khiến tim Tiêu Kinh Hàn nhói buốt.

Hắn bỗng đẩy người trước ra, xông lên giật lấy cây gậy.

“Vương gia……”

giám hoảng sợ, vội quỳ xuống dập đầu: “Còn năm mươi đại trượng, chuyện này……”

“Việc này dừng tại .”

Tiêu Kinh Hàn lùng nhìn giám, bế ta lên, bước nhanh ra cung điện.

Hắn hoàn toàn không nhìn thấy, sau lưng, ánh mắt đầy hận ý của Lâm Sở Sở.

Khi ta tỉnh lại không biết đã qua bao nhiêu ngày, nghe nói hắn hàng ngày vẫn đến như thể quan đến tình hình của ta.

3

Kỳ hạn nửa tháng rốt cuộc cũng đến… chính là hôm nay.

Hắn vẫn như thường lệ bước vào, lặng lẽ ngồi bên mép giường.

Thấy ta mở mắt, trong đáy mắt hắn thoáng hiện một tia sáng nhàn nhạt: “Chi Chi, ngươi tỉnh rồi? Trong người có chỗ khó chịu không?”

“Không có.”

Ta khẽ đáp, điệu bình thản như mặt không gợn sóng.

“Đa Vương gia quan .”

Từng chữ đều khách sáo, xa cách, nhạt đến mức không còn nửa phần mật ngày trước.

Tiêu Kinh Hàn khẽ nhíu mày, cuối cùng thở dài: “Ta biết ngươi vẫn còn giận vì ta không bảo vệ ngươi.”

“Nhưng… trong nhà Lâm Sở Sở chỉ còn lại một người mẫu tàn tật yếu ớt, nếu nàng ta ch /ết trong hoàng cung, sẽ mất đi mạng người.”

“Chi Chi, ngươi có thể hiểu cho ta, đúng không?”

Phải rồi.

Mạng của bọn họ là mạng.

Còn mạng của ta không phải.

Ta tự giễu cười một tiếng, nhưng không muốn tiếp tục tranh cãi với hắn, chỉ nói: “Hiểu được.”

“Ta biết mà, Chi Chi vốn lương thiện. Vết sẹo sau lưng ngươi, ta sẽ sai người dùng loại cao làm mờ sẹo tốt nhất, tuyệt đối không để lại dấu.”

“Không cần.”

Ta khẽ cong môi: “Lâm Sở Sở hẳn cũng bị dọa sợ rồi, Vương gia không qua nàng ta sao?”

Tiêu Kinh Hàn thoáng kinh ngạc, “Ngươi… không ghen sao?”

“Không ghen.” Ta nhàn nhạt mỉm cười. “ là phủ của Vương gia, Vương gia thích ai, muốn nạp ai đều là tự do của Vương gia.”

Sự kinh ngạc lóe lên rồi vụt tắt, Tiêu Kinh Hàn hiếm hoi lộ ra ý cười.

“Chi Chi dịu dàng hiểu chuyện, ngươi yên , cho dù ta nạp nàng ta, sau này trên dưới Vương phủ, ngươi vẫn là đương gia mẫu.”

“Ừ.”

Ta khẽ đáp một tiếng, ngẩng mắt nhìn hắn, đột nhiên hỏi: “Tiêu Kinh Hàn, ngươi có từng hối hận vì năm đó cưới ta không? Chỉ cần ngươi nói một câu hối hận, ta có thể nhường vị trí Vương phi cho nàng ta.”

“Chi Chi, ngươi nói gì vậy? Ngươi mới là thê tử ta cưới hỏi đàng hoàng.” Tiêu Kinh Hàn nhíu mày.

“Chỉ là nói đùa thôi.”

Ta cúi mắt cười khẽ.

Hắn không muốn ta đi, chẳng phải vì ta vẫn còn giá trị để lợi dụng sao?

“Sau này không được nói những lời đùa như vậy nữa.”

Trong lòng Tiêu Kinh Hàn thức thở phào nhẹ nhõm.

Hắn còn định nói gì đó, tiểu tư đã vội vàng gõ cửa bước vào, thấp nói: “Vương gia, Lâm cô nương dường như bị kinh hãi, liên tục nói mê, gọi tên người.”

Giữa mày Tiêu Kinh Hàn khẽ nhíu, đang do dự ta đã đẩy hắn ra ngoài: “Vương gia cứ đi đi.”

Hắn thuận đẩy thuyền: “Chi Chi, lát nữa ta lại đến thăm ngươi.”

“Ừ.”

Ta khẽ đáp.

Cửa “cạch” một tiếng khép lại, ta chậm rãi nhắm mắt.

Không có “lát nữa” nữa.

Hôm nay lại hay đúng hẹn nửa tháng, ta sẽ đi.

Sau khi Tiêu Kinh Hàn , ta thu dọn vài .

hoàn hỏi tới, ta chỉ nhàn nhạt mỉm cười: “Ra ngoài mua chút đồ.”

Nghĩ một lát, ta lại nói: “Ấn chương quản gia của mẫu ta đã đặt trên bàn rồi, lần sau Vương gia đến giao lại cho hắn.”

“Phu , vì sao người không tự đưa cho Vương gia?”

“E rằng… không còn cơ hội nữa.”

Ta khẽ cười, từ trong bọc lấy ra thỏi bạc nặng trĩu, đặt vào tay hoàn.

“Nghe nói mẫu ngươi bệnh nặng, cầm lấy đi.”

Nói xong, ta bước ra .

Khi đi ngang qua thư , loáng thoáng nghe thấy bên trong tiếng người cười đùa.

Lâm Sở Sở cố ý lớn tiếng: “A Hàn, nếu chàng còn không cưới ta, ta sẽ gả cho người khác đấy.”

Hắn dịu dỗ dành: “Rất nhanh thôi… rất nhanh ta sẽ cưới nàng.”

“Chẳng phải vẫn chỉ cho ta làm thiếp sao? Năm đó chàng đã hứa gì với ta? Cưới ta làm chính thê! Hay là… chàng thật sự đã yêu con nữ kia rồi?”

Bước chân ta theo bản năng khựng lại.

“Đương nhiên là không.”

Lời của Tiêu Kinh Hàn như nện thẳng vào đáy lòng, ta khẽ cong môi, không chút lưu luyến bước ra phủ.

Trên con phố dài, tiếng rao bán nối nhau vang lên.

Ta không che mặt, đứng trước một sạp nhỏ chọn món đồ có thể dùng ở Giang Nam, hỏi giá.

“Xin lỗi, này không bán.”

sạp liếc xéo ta, giật lại chiếc quạt trong tay ta.

Ta còn chưa kịp hiểu chuyện gì, đã nhận ra trở thành trung ánh nhìn, xung quanh có không ít người đang thầm to nhỏ.

Một cảm giác bất an cớ dâng lên, ta che mặt định đi, lại bị người ta đẩy mạnh một cái, ngã xuống đất.

Ngay sau đó, tiếng chế giễu vang lên: “ chẳng phải là Vương phi của Nhị hoàng tử sao? Còn mặt mũi mà ra đường, thật đúng là không biết hổ!”

Không biết hổ…?

Ta chưa hiểu chuyện gì, chống tay muốn đứng dậy, lại bị đẩy ngã lần nữa.

Cải thối và rác rưởi từ trên trời rơi xuống người ta, ta theo bản năng co lại, nhưng trán vẫn bị viên đá ném tới đập trúng, m /áu tươi lập tức chảy ra từng dòng.

Rõ ràng… ta chẳng làm gì cả, vì sao bọn họ lại đối xử với ta như vậy?!

mắt theo gò má trượt xuống, người qua đường nhìn thấy, tiếng chửi rủa thêm dữ dội:

“Giả bộ gì mà thanh cao! Ai mà không biết ngươi vì tr /ộm nam nên mới bị Hoàng Quý phi nương nương đánh?”

“Nhị hoàng tử quang minh lỗi lạc, cứu giúp thiên hạ như thế, sao lại cưới phải loại d/âm phụ như ngươi!”

“Hay là vì gương mặt này quá , Nhị hoàng tử không xuống miệng nổi, cô đơn quá mới ra ngoài tr /ộm hương vị lạ chăng? Ha ha ha ha.”

Ta tr/ộ/m người ư?

Ta bỗng bật cười, những giọt mắt lớn rơi xuống.

Tiêu Kinh Hàn à Tiêu Kinh Hàn, vì muốn cưới Lâm Sở Sở vào cửa, ngươi quả thật đã dốc hết cơ!

Để ta chịu phạt, hủy hoại thanh danh của ta……

May mà ta sắp đi rồi, giữa ta và ngươi, từ nay không còn dây dưa!

4

Khi đám đông tan đi, trời đã chiều.

Ta chống người đứng dậy, phủi lá cải thối và bụi bẩn trên người, liên tiếp bước vào vài tiệm vải, mãi mới gặp được một nữ chưởng quỹ chịu bán y phục cho ta.

Thay xong, ta xoay người bước vào màn đêm.

Đêm rằm mỗi tháng, hội đèn hoa đang rực rỡ, số đèn Khổng Minh bay lên trời lấp lánh.

Ta đi đến bên bờ sông, mặt phản chiếu gương mặt ta, đã hoàn toàn đổi khác.

Trắng trẻo, thanh tú, vết ban đỏ biến mất không còn.

Một giọt mắt rơi xuống.

Cuối cùng… ta đã trở dung mạo vốn có.

Cũng cuối cùng… có thể Tiêu Kinh Hàn.

Ta đứng dậy, bước nơi đã hẹn với chưởng quỹ tiệm xe ngựa.

Đúng lúc ấy, một nói quen thuộc khiến ta sững lại.

Cách ta một trượng, Tiêu Kinh Hàn cùng Lâm Sở Sở tay trong tay, trên tay cầm một chiếc hoa đăng.

Ta theo bản năng muốn che mặt, nhưng giây tiếp theo, bọn họ lướt qua vai ta như người xa lạ.

Phải rồi……

Ta đã đổi gương mặt, Tiêu Kinh Hàn không còn nhận ra ta nữa.

Ta cúi mắt khẽ cười, bước nhanh đến chỗ phu xe.

“Tiểu thư, người muốn đi đâu?”

“Giang Nam.”

Tiếng vó ngựa vang lên, cỗ xe lao thẳng vào màn đêm.

Ta vén rèm cửa bằng một ngón tay, nhìn Vương phủ lúc nhỏ lại, cho đến khi hoàn toàn biến mất.

“A Hàn, A Hàn?”

Lâm Sở Sở gọi mấy tiếng, Tiêu Kinh Hàn mới hoàn hồn.

Nàng ta bĩu môi, nhìn theo hướng ánh mắt hắn: “Chàng đang nhìn gì thế?”

“Không có gì. Chỉ là cảm thấy bóng lưng kia rất giống……”

Tiêu Kinh Hàn khựng lại, lắc đầu: “Nàng ta không thích náo nhiệt, sẽ không đến hội đèn, hẳn là ta nghĩ sai rồi.”

Thật kỳ lạ, rõ ràng Khương Thính Chi vẫn ở trong phủ, hắn lại có cảm giác hoảng hốt như sắp mất đi nàng.

“Chàng sẽ không thật sự động với nàng ta chứ?”

“Sao có thể, nàng cứu ta, ta chỉ yêu một nàng.”

Không biết lời ấy là nói cho Lâm Sở Sở nghe, hay là tự tìm cho một cái cớ.

Trong lòng Tiêu Kinh Hàn thức hiện lên gương mặt của Khương Thính Chi.

Rõ ràng bình thường, thậm chí xí, vì sao gần lại thường xuyên nhớ đến?

Nghe vậy, trên mặt Lâm Sở Sở nở nụ cười: “Ta biết chàng sẽ không phụ ta mà, A Hàn, lại cùng ta qua bên kia dạo một chút đi!”

“Được.”

Tiêu Kinh Hàn không từ chối, nhưng trong lòng lại toàn là bóng dáng của một người khác.

Hắn cùng Lâm Sở Sở dạo đến khi hội đèn tan, mới trở Vương phủ, vừa nhìn đã thấy người đứng đợi trước cổng.

Kinh Yến?”

Tiêu Kinh Hàn nhíu mày: “Ngươi đến làm gì?”

“Đương nhiên là thay ngươi chia sẻ rồi, Khương Thính Chi đâu? Mấy ngày không gặp, ta nhớ nàng ta đến chết.”

Những lời thô tục ấy trước kia hắn nghe đã quen.

Giờ phút này lại cảm thấy chói tai cùng.

Hắn nhíu mày: “Cút ra ngoài.”

“Ê, Kinh Hàn!” Kinh Yến trừng mắt nhìn hắn. “Ngươi uống nhầm thuốc à? Ta tìm nữ của ta, liên quan gì đến ngươi?”

“Im miệng.”

Trong ngực Tiêu Kinh Hàn dâng lên một trận bực bội khó hiểu.

Hắn nói không sai, năm đó hắn muốn giữ cho Lâm Sở Sở, mấy đêm tân hôn là do Kinh Yến thay hắn động .

Sau đó hắn cũng mặc nhiên một thời gian để Kinh Yến đến phủ.

Nhưng khi nghe bốn chữ “nữ của ta”, trong lòng hắn vẫn bốc lên một ngọn lửa danh.

Tiêu Kinh Hàn nhíu mày, nhốt Kinh Yến ngoài cổng phủ: “Sau này ngươi không cần đến nữa.”

“Không phải chứ, Tiêu Kinh Hàn, ngươi có ý gì hả?!”

Kinh Yến điên cuồng đập cửa, nhưng không ai đáp lại, chỉ có thể tức tối đá mạnh vào cổng lớn rồi bỏ đi.

Trở , Lâm Sở Sở dè dặt mở lời: “A Hàn, có phải chàng đang không vui không?”

Không khí lặng đi mấy giây.

Tiêu Kinh Hàn xoa xoa dương, không lên tiếng.

Một lúc lâu sau mới đứng dậy nói: “Ta đi Khương Thính Chi.”

“A Hàn!”

Lâm Sở Sở kéo lấy cánh tay hắn, trong mắt ngấn lệ.

“Chàng nói thật với ta đi, có phải chàng đã yêu nàng ta rồi không? Nếu là vậy, ta rút lui là được, tuyệt đối không quấy rầy hạnh phúc của chàng.”

Một cảm giác bất lực sâu sắc dâng lên trong lòng.

Tiêu Kinh Hàn day mi , thở dài: “Không có.”

“Vậy với ta, không được đi.”

Sự kiêu ngạo pha chút làm nũng của thiếu nữ khiến hắn nhìn nàng ta giây, cuối cùng vẫn mềm lòng.

Những ngày tiếp theo, Tiêu Kinh Hàn bị quấn lấy, gần như không bước ra .

Cho đến khi thánh chỉ của mẫu truyền xuống, nói Khương Thính Chi làm chính thất thực sự không thỏa đáng, bảo hắn hưu thê cưới người khác.

Ánh mắt Lâm Sở Sở sáng lên: “A Hàn, là điều chàng đã tính toán cho ta… phải không?”

Rõ ràng mọi đều nằm trong dự liệu.

Nhưng khi điều mong muốn thật sự đạt được, trong lòng hắn lại trống rỗng khó tả.

Tiêu Kinh Hàn rũ mắt, trước mắt không ngừng hiện lên gương mặt của Khương Thính Chi.

Dù không xinh đẹp, nhưng lúc cũng lén nhìn hắn bằng đôi mắt long lanh.

Trong lòng hắn gợn lên một làn sóng mềm mại, còn muốn nói gì đó, nhưng Lâm Sở Sở đã kéo tay hắn gõ cửa viện của Khương Thính Chi.

hoàn mở cửa, thấy là Tiêu Kinh Hàn, vội quỳ xuống hành lễ.

Sau đó đứng dậy, từ trong bưng ra một phương ấn mực, cung kính nói:

“Vương gia, Vương phi dặn nô tỳ giao lại cho ngài. Người nói, ấn chương mẫu hậu trạch nay hoàn trả nguyên vẹn.”

“Ý nàng ta là gì?”

Tiêu Kinh Hàn nhíu mày: “Khương Thính Chi lại giở trò gì nữa?”

hoàn quỳ dưới đất, không dám lên tiếng.

Ngọn lửa danh trong lòng hắn cháy dữ dội, Tiêu Kinh Hàn nhấc chân định bước vào trong.

Một bàn tay mềm mại giữ lấy hắn, nói khe khẽ: “A Hàn, có lẽ tỷ tỷ nghe được thánh chỉ của Hoàng Quý phi nên đang giận dỗi thôi, hay là bỏ đi.”

“Giận dỗi sao.”

Giữa mày Tiêu Kinh Hàn như băng: “Đã không muốn làm mẫu đến vậy, vậy sau này cũng không cần làm nữa!”

Hắn tiện tay nhét phương ấn mực vào tay Lâm Sở Sở: “Ngày mai ta sẽ cưới nàng qua cửa, từ nay quyền quản gia trong Vương phủ, toàn bộ giao cho nàng.”

“Thật… thật sao, Vương gia?”

Ánh mắt Lâm Sở Sở bừng sáng, nâng ấn mực như nâng chí bảo.

Đó chính là quyền quản gia của Vương phủ……

Nàng ta liên tục đáp lời.

Nhưng Tiêu Kinh Hàn không nhìn biểu cảm của nàng ta, ánh mắt chăm chăm nhìn cánh cửa đóng chặt.

Khương Thính Chi chậm chạp không ra ngoài chịu thua, hắn thêm bực bội, phất tay áo đi.

Hắn muốn , nàng có thể cứng đầu được bao lâu?

Dù sao trước bất kể có mâu thuẫn gì, cũng đều là Khương Thính Chi động xuống nhận lỗi, ôn hòa thuận theo ý hắn.

Mà nay, hắn vẫn tin nàng sẽ là người cúi đầu trước.

Hôm sau, Tiêu Kinh Hàn nghênh cưới Lâm Sở Sở làm thiếp.

Trong phủ treo đèn kết hoa, đỏ rực một mảnh hỷ khí, Lâm Sở Sở mặc hỉ phục đỏ thắm, từ cổng chính bước vào.

Có người xì xào: “Chỉ là một thiếp thất mà được rước qua cổng chính, đủ thấy Nhị hoàng tử sủng ái đến mức .”

“Đúng vậy, có người mới rồi, con nữ trong phủ kia không có chỗ dung .”

“Nhị hoàng tử phong như trăng sáng gió thanh, vốn nên xứng với tiên nữ, loại nữ tr /ộm nam kia đáng lẽ phải bị hưu từ lâu!”

Tùy chỉnh
Danh sách chương