Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6fh1FhA6mG

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

chương 10 Hoàn

Tôi lòng anh vẫn luôn âm thầm đi tìm người nhà.  

Chúng tôi đi báo án.  

lúc đó mọi thứ trên trấn nhỏ rất lạc hậu.  

Không tìm được một tí tin tức gì về anh.  

Tôi cũng anh khỏi đảo để tìm người thân.  

lại tôi và quán ăn nhỏ cản trở.  

khi đồng ý kết hôn tôi, anh không đi tìm người nhà .  

Anh hứa hẹn tôi, nhất định hoàn thành chuyện đã hứa tôi.  

Chăm sóc tôi thật tốt, tôi mới yên tâm.  

Tôi thực rất sợ này anh bỏ rơi tôi.  

này chúng tôi ngày càng tốt hơn.  

xuất hiện của nhóm người đội trưởng Vương khiến tôi lại trở nên cảnh giác.  

Đặc biệt là xuất hiện của chị Niệm Nhất.  

Có lẽ là do trực giác, khoảnh khắc Niệm Nhất và Quan Nam gặp mặt.  

Tôi đã đã từng có quá khứ.  

thế thì đã sao?  

Bây giờ người đang đứng bên cạnh Quan Nam là tôi.  

Người sắp kết hôn Quan Nam cũng là tôi.  

Hơn , năm sống , tôi ít nhiều cũng đã hiểu rõ A Nam.  

Anh là người tốt nhất tôi từng gặp.  

Là người trọng chữ tín.  

Đã hứa bên tôi thì anh không bao giờ lật lọng.  

có lẽ là vì chột dạ.  

Cũng có là do tôi mơ hồ đoán được người A Nam tìm kiếm mấy năm nay có là Mạnh Niệm Nhất.  

Nên tôi bắt đầu cố ý tiếp cận chị ấy.  

Cố tình tiết lộ cho chị ấy chuyện tôi và A Nam bên 5 năm này.  

Nói chị ấy 5 năm qua A Nam đã tốt tôi như thế nào.  

tôi nhiều sao, không lúc nào không kể cho chị ấy.  

A Nam bên tôi rất hạnh phúc.  

Hiện giờ A Nam tôi.  

Hơn , tôi tin rằng trên đời này không một Quan Nam hơn tôi cả.  

Ngay cả khi không có chuyện ngoài ý đó, tôi cũng có lờ mờ đoán được chị ấy chính là người A Nam luôn tìm kiếm.  

A Nam không nhận chị ấy, chị ấy cũng không nói .  

Tôi nghĩ chị ấy tác thành cho tôi.  

Cảm thấy áy náy, lòng phần nhiều lại thấy may mắn.  

May là đã nắm chắc được hạnh phúc của chính .  

tôi không ngờ chị ấy bệnh.  

Chị ấy không phải tác thành cho tôi.  

là không làm cho A Nam thấy khó xử.  

Chị ấy đến c.h.ế.t cũng vẫn suy nghĩ cho anh.  

Tôi nhìn người đang nằm trên giường bệnh, bộc bạch tất cả thật đã khiến day dứt.  

“Thực anh trách em cũng đúng.”  

khi chúng đi báo án, thật đã có tin tức truyền đến rồi.”  

đều đã em chặn lại.”  

“Vì em thực không chịu được việc anh bỏ đi.”  

“Em thực rất bên anh mãi.”  

Tôi lau hàng nước trên khóe mắt đi.  

“Bây giờ em sai rồi.”  

“Chuyện âm dương cách biệt giữa anh và chị Niệm Nhất đều là do em gây .”  

“Nếu không có cản trở của em, có khi anh đã tìm thấy người anh và kết hôn từ lâu rồi.”  

“Chị Niệm Nhất cũng không bệnh.”  

“Tất cả lỗi lầm đều là do em.”  

“Anh đi thì đi đi, em không ép buộc anh lại đâu.”  

Tôi vừa dứt lời, người trên giường bệnh khẽ động ngón tay.  

Ngay lúc tôi tưởng anh sắp tỉnh lại.  

Thiết phòng bệnh đột nhiên bắt đầu vang lên.  

đó trên màn hình xuất hiện một đường thẳng.  

“A Nam.”  

Tôi gào lên.  

Bác sĩ lao vào.  

Cấp cứu.  

30 phút.  

1 tiếng.  

Đường thẳng vẫn không đổi.  

Thời gian t.ử vong: 8 giờ 17 phút.  

Đúng giờ anh gọi điện báo tin anh còn sống 5 năm trước.  

Tôi chôn cất anh chỗ chị Niệm Nhất.  

Mua bia đá cạnh .  

Bên trái khắc: “ Quan Nam. Chồng của Mạnh Niệm Nhất.”  

Bên phải khắc: “Mạnh Niệm Nhất. Vợ của Quan Nam.”  

Giữa đặt một bình màu hồng và một bình màu xanh.  

Tôi thường xuyên đến thăm.  

Mang theo trà hoa cúc.  

Pha ly.  

Đặt xuống.  

“Anh, chị.”  

“Em đến thăm người.”  

“Nhà hàng trên đảo làm ăn rất tốt.”  

“Khoai Tây em gửi cho chị Lý nuôi.”  

“Nó béo lắm.”  

Nói xong tôi ngồi rất lâu.  

Không khóc.  

Khóc 5 năm đã đủ rồi.  

năm , tôi không còn mở nhà hàng .  

Tôi trở về trấn nhỏ.  

Mở một tiệm trà nhỏ.  

Tên là “Sunny”.  

tiệm treo ảnh của .  

Ảnh cưới màu cam.  

Ảnh anh bế ấy.  

Ảnh ấy cười.  

Khách đến hỏi.  

“Đây là vậy?”  

Tôi cười.  

“Là người nhà của tôi.”  

Mỗi ngày 8 giờ 17 phút tối, tôi đều thắp một nén hương.  

Cầu cho thế giới bên kia.  

Được bình an.  

Được hạnh phúc.  

Được bên .  

Có một lần, một chàng trai trẻ đến uống trà.  

Nhìn ảnh rất lâu.  

“Chị ơi, người này đẹp đôi thật.”  

“Ừ.”  

10 năm.”  

“Cuối cũng cưới được .”  

Chàng trai rời đi.  

Tôi đóng cửa.  

Lấy lá thư Niệm Nhất để lại.  

Đọc lại lần .  

“Dòng cuối viết: Quan Nam của em mong anh vui vẻ hạnh phúc.”  

Tôi gấp thư lại.  

Đặt vào hộp.  

sợi dây đỏ tôi nhặt được năm đó.  

Năm thứ 10, tôi 40 tuổi.  

Tóc đã bạc.  

Tôi đến nghĩa trang lần cuối.  

“Em phải đi rồi.”  

“Bệnh tim.”  

“Không chữa được.”  

“Em đến gặp người.”  

Tôi nằm xuống giữa bia mộ.  

Nắm lấy tay đá lạnh của .  

“Niệm Nhất, em xin lỗi.”  

“Quan Nam, em xin lỗi.”  

cảm ơn người.”  

“Đã cho em thế nào là một người.”  

Gió thổi.  

Lá vàng rơi.  

Che lên chúng tôi.  

Người ta tìm thấy tôi ngày .  

Trên mặt tôi vẫn đang cười.  

chôn tôi cạnh .  

Không có bia.  

Chỉ có một tấm gỗ nhỏ.  

Khắc: “Diệp Ninh. Người từng Quan Nam.”  

Mười năm .  

Có người đến quét mộ.  

Là một bé 8 tuổi.  

Nắm tay một người đàn ông.  

ơi, đây là ạ?”  

Người đàn ông nhìn bia mộ.  

Im lặng rất lâu.  

“Đây là mẹ.”  

“Và .”  

đã cứu .”  

bé đặt bó hoa lan Nam Phi màu cam xuống.  

mẹ, ơi, con đến thăm mọi người.”  

Gió biển thổi qua.  

Chuông gió trên cây reo.  

Như tiếng cười của một gái.  

“Đến giờ rồi.”  

Câu chuyện kết thúc.  

Không có sai.  

Không có đúng.  

Chỉ có .  

Và lỡ.  

Và tha thứ.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn