Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
15.
Đêm khuya.
Tôi tỉnh giấc. Tiếng chân tiến lại gần, Lục Lẫm đi tới tém lại góc chăn cho tôi.
“Mới có hai giờ sáng thôi, ngủ thêm chút nữa được không?”
Trên người anh nồng nặc mùi thuốc lá. Chiếc áo vest bên ngoài chẳng biết quăng đi đâu, chỉ lại chiếc sơ mi trắng nhăn nhúm. Chẳng chút dáng vẻ phong độ, ý chí ngút trời của ngày xưa.
“Tránh xa tôi ra một chút được không? Mùi thuốc lá khó ngửi lắm.”
Tôi không nhìn anh, chỉ nhìn trân trân lên trần nhà.
Anh lập tức lùi lại: “Xin lỗi, anh đi tắm .”
Bàn tay định đưa ra cũng rụt về. Anh lấy quần áo trong tủ rồi vào phòng tắm. Tiếng chảy rào rào vang lên. Tôi nằm im bất động. Không phải không muốn động đậy, mà là không chút sức nào.
Tôi liếc mắt nhìn sang bên cạnh, một dãy chai lọ, là thuốc nhập khẩu. hôn mê, tôi nghe y tá bàn tán rằng chi phí điều trị một ngày của tôi lên đến 300.000 tệ.
bộ thuốc đều được vận chuyển bằng đường hàng không ngoài về. Trong miệng họ, anh là người chồng tốt hiếm có, tự thân túc trực chăm sóc, lại mời đội ngũ chuyên gia giỏi nhất trong và ngoài , đối mặt với viện phí khổng lồ mà không hề chớp mắt.
Tôi nhếch môi cười. Tại chứ? Tại này Lục Lẫm lại liều mạng muốn níu kéo mạng của tôi? Chắc là vì khi tôi chết, không ai để anh sỉ nhục nữa, mất đi một niềm vui lớn chăng.
Tiếng trong phòng tắm tắt hẳn. Tôi nhắm mắt lại.
Mùi sữa tắm hương gỗ tùng thanh mát lan tỏa quanh giường. Mùi hương sảng khoái ấy ngày gần chóp mũi, kèm theo đó là giọng nói khàn đặc:
“Tiểu Chỉ, anh không hôi nữa rồi, em nhìn anh một chút được không?”
Trong cổ họng anh dường như chứa đựng một nỗi bi thương mãnh liệt. Vòng tay anh siết lấy eo tôi.
16.
Ngày hôm .
Tôi bị cơn đau làm cho tỉnh giấc sớm. Nhìn những cánh hoa rụng rơi ngoài cửa sổ, người bên cạnh động đậy, Lục Lẫm chống người dậy.
“Bà xã, em tỉnh rồi.” Quầng thâm quanh mắt anh ngày đậm.
“Lục tổng.” Ngoài cửa có người gõ nhẹ. Thư của anh đi vào, ra hiệu anh ra ngoài một lát.
“Lục tổng, hôm nay có hẹn ăn tối với sếp tổng của tập đoàn Hoành Thanh.”
Lục Lẫm chỉ lạnh lùng đáp: “Hủy đi.”
“Hôm nay bàn về dự án mảnh đất số 1, không thể hủy…”
góc phòng, Lục Lẫm hạ thấp giọng nhưng đầy lửa giận: “Tôi chỉ hỏi cậu, tiền kiếm được có chữa khỏi cho vợ tôi không?”
“Vâng, tôi làm theo ý Lục tổng.”
“Vậy hội nghị quý hôm nay…”
“Để phó tổng tổ chức.”
Lục Lẫm quay lại. Thư thu dọn quần áo bẩn của anh rồi nhanh chóng rời đi. Một , bác sĩ vào truyền một túi dịch vào cơ thể tôi.
Lục Lẫm nhìn chằm chằm vào mu bàn tay sưng vù như bánh của tôi, trong đôi mắt rũ xuống tràn ngập sự xót xa. Anh ngước mắt lên, phát hiện tôi cũng nhìn anh, trên mặt hiện lên một niềm vui mừng dịu dàng, anh khẽ nắm lấy bàn tay không truyền dịch của tôi.
“Bà xã.”
Mọi người ra ngoài hết. Cũng đến tôi hoàn thành việc cuối cùng trong đời mình.
“Lục Lẫm, bản thỏa thuận ly hôn đâu?”
Anh sững sờ.
“Bà xã, em đói rồi đúng không? Muốn ăn gì? Anh bảo dì Lưu làm.”
Tôi cười cay đắng: “Anh nhìn tôi thế này, có ăn nổi không? Lục Lẫm, hãy hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của tôi đi.”
Anh đứng chôn chân tại đó, phủ bởi một lớp bóng tối chết chóc. Một , anh mới khom người, xoa nhẹ đầu ngón tay trỏ của tôi như dỗ dành: “Không ly hôn, có được không? Cả đời này, anh chỉ có một người vợ là Tiểu Chỉ thôi.”
Tôi cười, một giọt mắt bất lăn dài khóe mắt, khẽ nói: “Lục Lẫm, anh muốn tôi mang theo nuối tiếc mà đi ?”
“Đừng khóc.”
“Vậy anh lấy thỏa thuận ra đi, tôi không khóc nữa.”
Anh nhìn giọt mắt của tôi, khi xuống thì che mặt lại: “Tiểu Chỉ, anh không có…”
“Không có gì cơ? Cô gái lần trước gặp viện ? Là tôi hiểu lầm ? Lục Lẫm, tôi muốn ly hôn không phải vì chuyện đó.”
Anh lắc đầu: “Không phải, chưa giờ có chuyện đó. Anh không ngoại tình, anh không nuôi bất kỳ người đàn bà nào, anh chỉ có mình em thôi.”
Đôi mắt yếu ớt của tôi mở to một chút. Anh nói gì vậy? tôi nghe không hiểu.
Anh dời tay ra, hốc mắt đỏ ngầu, những tia máu chằng chịt như sắp rỉ máu: “Họ chỉ là cùng anh diễn một vở kịch thôi. Anh chưa chạm vào họ, tất cả đều là giả. Họ chỉ nhận tiền để cố tình phát ra những tiếng động đó thôi.”
Tôi ngẩn người, chết lặng.
“Tiểu Chỉ, đừng ly hôn có được không? Anh em rồi, em lâu rồi. Nhưng anh là một thằng khốn phản ứng chậm chạp, không chịu thừa nhận lòng mình, cứ luôn làm thương em. Bản chất anh là kẻ ích kỷ, rõ ràng động lòng nhưng không chịu chủ động xuống . Đến khi anh nhận ra em bắt đầu xa cách, anh cảm một nỗi khủng hoảng to lớn. Khi em nhắc đến ly hôn, anh lại không thể chấp nhận được. Anh không muốn ly hôn, anh muốn bên em cả đời.”
“Nhưng em hoàn không muốn đoái hoài đến anh nữa. Anh thật ngu ngốc, anh tưởng rằng đưa phụ nữ về khiến em chú ý, khiến em đau lòng, hy vọng em ghen… nhưng em chỉ lạnh nhạt hơn. Mỗi lần anh muốn quan tâm em, anh lại luôn dùng thái độ bề trên để nhìn xuống, lời nói ra cũng vô cùng lạnh lẽo, thương.”
“Anh luôn nghĩ rằng, chính em là người theo đuổi anh trước, anh có thể thế yếu trong tình cảm này được? Anh muốn em phải chủ động nói chuyện tử tế với anh, anh cứ cố chấp đợi chờ. Cái anh đợi được là sự băng giá tuyệt đối em. Anh hoảng rồi, trong thâm tâm anh cảm sắp không kịp cứu vãn nữa rồi. Đêm đó anh chủ động ra ban công, cuối cùng nói câu ‘hãy tốt nhé’. Anh hồi hộp mong đợi em nói ‘được’. Anh nghĩ nếu em đồng ý, anh nhất định đưa em đi viện, em gầy quá, sắc mặt trắng quá, anh lo cho em đến phát điên.”
“Nhưng em vẫn chối anh.”
“Anh hoàn mất phương hướng, sụp đổ.”
“Tiểu Chỉ, đừng bỏ rơi anh, được không?”
Gì cơ? Đôi vai rộng lớn của anh run rẩy không ngừng, sắc mặt trắng bệch như tôi: “Người đáng chết là anh, anh làm nhiêu việc thương em, người lâm nan y đáng lẽ phải là anh, tại ông trời lại chọn em?”
*Bụp* một tiếng, Lục Lẫm quỳ sụp xuống bên giường.
“Bây giờ anh quỳ xuống xin lỗi em, chỉ cầu xin em đừng kiên quyết ly hôn nữa, được không? Hãy để anh chăm sóc em, hãy để anh mãi mãi là chồng của Thẩm Chỉ.”
Giây phút này, sự cao ngạo trong xương tủy anh hoàn tan biến. Giống như một đứa trẻ mắc lỗi, anh cúi đầu cầu xin một cơ hội cuối cùng. Nhưng tôi chỉ mím môi, nói chữ một:
“Lục Lẫm, quá muộn, quá muộn rồi.”
Nói rồi, tôi dùng chút sức duy nhất trên người, giật phăng ống truyền dịch. Thực sự rất muộn rồi. Muộn đến mức tôi không chút hứng thú nào nữa.
Lục Lẫm, chúc anh tiền đồ rộng mở. Thẩm Chỉ tôi không thể đi cùng anh được nữa. Anh có thể tâm cơ tính toán, làm đủ mọi chuyện, rồi mượn danh nghĩa tôi để làm thương tôi.
Anh không hiểu đâu. Đó không phải là . Đó là vì anh cảm hành hạ tôi chưa đủ thôi.
Trong cuộc của anh, tôi chỉ là một con chó nhỏ không đáng mắt tới. Bởi vì con chó này ngày nào cũng vẫy đuôi với anh, thỉnh thoảng anh ban phát cho miếng thịt, nhưng trong xương tủy anh khinh thường nó.
Anh nó bẩn thỉu, không đáng bằng những con chó khác. Thế nên không vui thì đá nó một cái, thậm chí không cho nó ăn.
Đến khi con chó này cuối cùng không chịu nổi thương mà lẳng lặng rời đi, khi nó bị thương nặng và thoi thóp, anh gặp lại nó, và chút lòng bảo vệ đáng thương hại trong anh trỗi dậy.
Anh muốn cứu nó. Nhưng một khi nó lại, anh lại tiếp tục thương nó, chán ghét nó thôi.
17.
ra khỏi viện, tôi tham lam hít một hơi không khí không có mùi thuốc sát trùng. Thời tiết thật đẹp.
Nhưng tôi vẫn cúi đầu, cài những chiếc cúc trên áo len.
“Cẩn thận một chút.” Có người vội vã đi lướt qua tôi.
Người bên cạnh vươn cánh tay dài ôm lấy tôi. Tôi quay đầu lại.
Ánh nắng ban mai chiếu lên người tôi. Anh rất cao, ánh mắt rũ xuống nhìn tôi. tôi đối mắt trong chốc lát. Tôi đi giày bệt, chỉ cao đến ngực anh.
Cộng thêm tật hành hạ, thân hình tôi thêm gầy nhỏ. Bàn tay anh ôm eo tôi siết thốn một, như thể cố giữ lấy một thứ gì đó sắp tan biến.
Tôi cúi mắt: “Xe đến rồi đúng không, nên lên xe thôi.”
Tôi thoát khỏi tay anh, định kéo cửa xe. Anh ấn tay vào cửa : “ ghế phụ đi.” Rồi anh mở cửa xe cho tôi.
Tôi không tranh chấp, vào. Anh cúi người thắt dây an cho tôi. khi thắt xong, anh chống tay lên cửa xe, đứng lặng người nhìn về phía ánh nắng một hồi lâu.
Tôi ngước mắt, đường quai hàm căng cứng của anh.
“Lục tổng?”
Anh quay lại, đóng cửa xe rồi vòng qua ghế lái: “Cậu đến công ty đi, tôi tự lái xe.” Thư rời đi, anh lên xe.
qua giờ cao điểm, xe cộ không nhiều, nhưng anh luôn giữ tốc độ rất chậm, dừng lại chuẩn xác mỗi ngã tư đèn đỏ.
Tôi chỉnh lại vạt áo: “Lục Lẫm, tôi rất mệt, lái nhanh chút đi.”
18.
Trước cửa Cục Dân chính.
Tôi ôm giấy tờ xuống xe, liếc nhìn dòng chữ lớn cổng, nén hơi, leo lên bậc thang.
Không ngờ rằng, ngày đi đăng kết hôn, tôi cũng nhanh lên những bậc thang này.
Hôm nay đi ly hôn, tôi lại tăng tốc một cách kỳ lạ. Đó cũng là chút sức cuối cùng trong đời tôi.
Tôi đi lên, quay đầu lại, anh vẫn đứng phía dưới.
Những cô gái vừa đăng xong đi ra không nhịn được mà nhìn anh, xuýt xoa khen đẹp trai, rồi bị chồng họ nhanh chóng kéo đi. Anh cúi đầu, lên bậc thang.
Trong đại sảnh không có mấy người.
“Tiên sinh, anh cần giúp gì không?” Nhân viên mỉm cười nhìn anh.
Anh không để ý, im lặng đi tới máy lấy số. Quay lại xuống bên cạnh tôi. Tôi kiểm tra giấy tờ, tay anh đột ngột nắm lấy cánh tay tôi.
“Thẩm Chỉ.”
Tôi im lặng, liếc nhìn anh. Đôi mắt anh mệt mỏi nhắm nghiền.
“Anh em.”
Ba chữ của anh vang lên giữa đại sảnh hơi ồn ào. Những dây thần kinh hoạt động được trong tôi bỗng căng cứng lại. Anh cứ duy trì tư thế đó, nhắm mắt, nắm cổ tay tôi cho đến khi máy gọi đến số của tôi.
“Lục Lẫm, đến lượt ta rồi.” Tôi nhắc nhở.
Tay anh tăng thêm , như thể dùng sức cuối cùng để giữ thứ gì đó.
“Lục Lẫm, buông tay đi. Nhân viên đợi ta kìa.”
Nhân viên tiến lại gần khẽ hỏi: “Thưa anh chị, hai người mang số 3 phải không?”
Tôi gật đầu. Lục Lẫm mở mắt đứng dậy. Tôi cùng anh xuống bàn làm việc.
“Hai vị tự nguyện ly hôn phải không?”