Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

“Con gái trong làng đều người nhà, có mày lên thành phố hưởng phúc rồi vứt ấy.”

“Lý do ấy đồng ý ngủ với tao một lần, cũng muốn gặp mày ?”

Trì Ninh ngờ đẩy Ngô Tam ra. Mặc dù sắc mặt trắng bệch sợ hãi, chị ấy liều mạng chắn mặt Yến Nam.

Ngô Tam dường như nhớ đến chuyện gì, ánh mắt không có ý tốt đảo quanh người Trì Ninh:

“Nhìn xem, tôi quên mất Yến Nam một em gái.”

“Dù Lạc Lạc cũng đã chết, tranh giành. Chi bằng gả Trì Ninh tôi, vậy tôi nhận của hồi môn cũng danh chính ngôn thuận.”

“Đợi công việc trên thành phố thu xếp xong, sinh thêm mấy đứa con trai mập mạp, cuộc sống gia đình chúng ta vô cùng sung sướng ?”

Trì Ninh mắng:

“Nằm mơ đi! Đúng là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga.”

Ngô Tam hoàn toàn chọc .

Hắn vung tay, một đám người lập đoàn kết lại, dồn Trì Ninh góc tường.

Tiếng thét của Trì Ninh khiến Yến Nam đang nằm dưới đất đột nhiên tỉnh táo lại.

“Không chạm em gái tôi.”

Anh cố gắng chống người dậy, sờ con dao mổ lợn rồi loạng choạng xông tới.

một tiếng hét thảm thiết, đám người kia đều chật vật chạy.

có Ngô Tam, kẻ thừa nhận đã quan hệ với Lạc Lạc, quần dưới đầy máu. Hắn bò rất lâu mới có lê ra khỏi cửa sân.

Khi cả nhà Tiểu Thanh nhận tin rồi chạy đến, Yến Nam đang ngồi giữa sân với người đầy máu.

Anh không dám lên núi hoang, hoặc có nói là không mặt mũi nào đi gặp Lạc Lạc.

Tiểu Thanh ngồi xổm xuống, sốt ruột đến đỏ mắt:

“Anh Yến Nam, anh thật sự không biết Lạc Lạc đã mất ?”

em đã nhờ người nhét tro cốt và cáo phó của Lạc Lạc hũ kẹo, mang đến anh rồi ?”

Toàn thân Yến Nam run lên. Anh đột ngột quay đầu nhìn Trì Ninh, khàn đặc:

Chương 7

em nói trong chiếc hũ đó không có gì ?”

Trì Ninh cố gắng kìm nén sự run rẩy trong nói, sắc mặt trắng bệch:

“Lần Lạc Lạc gửi thư đến, anh đã suýt công việc trở về.”

“Em sợ chuyện này lại ảnh hưởng đến công việc của anh nên đã giấu hũ kẹo trong bồn hoa ngoài sân.”

Sợ trách cứ, chị ấy vội vàng nói thêm một câu, trong nói đã mang theo tiếng :

“Anh Yến Nam, em thật sự không cố ý. Em không biết thứ trong chiếc hũ đó lại là tro cốt của Lạc Lạc…”

Tiểu Thanh dậy, cảm thấy bình thay Lạc Lạc.

“Vậy trách Lạc Lạc ? Trách cậu ấy chết không đúng lúc, hay trách cậu ấy làm chậm trễ tiền đồ tốt đẹp của hai người?”

Yến Nam không lên tiếng. Anh cúi mặt thật thấp, bờ vai không khống chế mà run lên dữ dội.

Ngay từ đầu, tôi đã sợ hãi co người cạnh anh.

là vừa rồi tôi kích thích, đầu đau dữ dội.

Một luồng ánh sáng trắng lóe lên. Tôi khôi phục toàn bộ ký ức, thần trí cũng không dừng lại ở năm bảy tuổi nữa.

Đột nhiên, tôi nhớ lần mình nhìn thấy anh là khi trẻ con trong làng vây quanh mắng là đồ ngốc.

Anh tôi mà đánh nhau với bọn họ, toàn thân đầy thương tích.

Hôm đó, anh ôm tôi rất lâu, liên tục nói xin lỗi.

Khi ấy tôi nghĩ, chắc chắn anh đánh nhau rất đau. này tôi sẽ không bao giờ anh đánh nhau mình nữa.

Nhưng không ngờ hôm nay anh lại ra tay tôi.

Tiểu Thanh lực tại chỗ, cuối cùng mềm lòng.

ấy im lặng gói lại những món ăn chưa ai động đến trên bàn tiệc, xách thêm một giỏ bánh ngọt tôi thích nhất, đưa đến mặt anh, nói:

“Khi Lạc Lạc sống, ngày nào cậu ấy cũng chờ anh.”

kể thế nào, anh cũng nên đi thăm cậu ấy.”

Anh đi theo Tiểu Thanh, dừng lại mô đất nhỏ kia.

Tôi cẩn thận tiến lại gần, nhìn những viên kẹo bám đầy bụi trên đĩa, có chút ngượng ngùng nở nụ cười.

Tiểu Thanh đống kẹo, nói rất nhẹ:

“Đây là số kẹo Lạc Lạc lén dành, nói rằng chờ anh trở về rồi cùng ăn.”

ấy thở dài, định đổ số kẹo dính bụi rồi thay bằng những món ăn nóng mới mang đến.

Nhưng anh đưa tay nhặt một viên, trực tiếp miệng.

Đột nhiên, anh ngẩng mắt, nhìn thẳng về phía tôi đang rồi mỉm cười:

“Lạc Lạc, kẹo em lại anh ngọt thật đấy.”

Trong lòng tôi lập tràn ngập vui sướng, nhào tới:

“Anh ơi! Cuối cùng anh cũng nhìn thấy em rồi!”

Nhưng ngay đó, bàn tay ấm áp của anh lại vuốt lên tấm bảng gỗ phía tôi.

Hai đầu gối anh mềm nhũn, quỳ mãi không dậy.

Trì Ninh không nhìn nổi nữa, muốn đỡ anh lên nhưng làm thế nào cũng không kéo nổi.

Chị ấy lực khuyên nhủ:

“Anh Yến Nam, người chết không sống lại. này em sẽ thay Lạc Lạc ở anh.”

Tiểu Thanh cạnh, chất vấn Trì Ninh:

“Lạc Lạc và anh là anh em ruột có chung huyết thống, lấy gì thay thế?”

Trì Ninh vốn không thích tranh cãi, lúc này lại đến mức run rẩy:

“Tình cảm tôi dành anh Yến Nam không hề ít hơn Lạc Lạc!”

dù không có quan hệ máu mủ, tôi làm tốt hơn một người em gái ruột!”

Tiểu Thanh hừ lạnh, quay mặt sang nơi khác, nói lạnh lùng:

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.