Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4qE3OrQD6S

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Chương IV: Đêm Thượng Nguyên
Đêm Nguyên Tiêu, Thịnh Kinh lệ như một bức tranh không ngủ. Trên sông Tần Hoài, hàng ngàn đăng trôi lững lờ như ngôi sao rơi xuống trần gian. Trên phố, dòng người qua tấp nập, tiếng , tiếng rao hàng vang không ngớt.
Vân Diệu Diệu hôm nay diện một váy màu hồng cánh sen thêu đào, tóc b.úi kiểu song hoàn, cài một trâm ngọc đơn giản nhưng thanh nhã. Đứng bên cạnh nàng là Thẩm Thừa Chi mặc thường phục màu xanh trúc, phong lưu phóng khoáng, hoàn toàn không vẻ nghiêm nghị của một vị quan tòa.
“Diệu Diệu, ăn cái này đi.” Thẩm Thừa Chi đưa cho nàng một xiên hồ lô đường đỏ mọng.
“Cảm ơn!” Vân Diệu Diệu vui vẻ c.ắ.n một miếng, vị ngọt lịm xen lẫn chút chua thanh của quả sơn tra lan tỏa trong miệng khiến nàng híp mãn nguyện.
Hai người vừa đi vừa trò chuyện. Vân Diệu Diệu kể cho hắn nghe về d.ư.ợ.c liệu kỳ lạ ở Giang Nam, về ước mơ một mảnh vườn nhỏ của . Thẩm Thừa Chi chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng đưa tay che chắn cho nàng khỏi dòng người đông đúc xô đẩy.
“Thẩm Thừa Chi, ngươi làm quan lớn như vậy, chắc mệt mỏi lắm đúng không?” Vân Diệu Diệu ngước đầu hỏi. “Ngày nào cũng phải đối với vụ án mạng, mưu toan tranh đoạt quyền lực.”
Thẩm Thừa Chi bước chậm , dòng sông l.ồ.ng phía xa, trầm mặc một lát rồi :
“Rất mệt. Nhiều lúc ta cảm thấy thế gian này thật lẽo và tăm tối. Nhưng…” Hắn quay đầu nàng, đôi phượng sáng ngời phản chiếu ánh lửa đăng lung dịu dàng. “Từ khi gặp nàng ở Thính Vũ đêm mưa ấy, ta bỗng thấy thế gian này vẫn còn một nơi rất ấm áp.”
Vân Diệu Diệu nghe vậy, tim đập thình thịch. Nàng cúi đầu, vờ như đang chú ý đăng dưới sông để giấu đi gò má đang nóng bừng.
“Ngươi… ngươi dẻo miệng thật đấy. Chắc là lừa gạt được không ít khuê rồi đúng không?”
“Chỉ nàng.” Thẩm Thừa Chi nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng. Lần này, Vân Diệu Diệu không rụt tay nữa. Hắn khẽ siết nhẹ, mười ngón tay đan xen vào nhau đầy ấm áp.
Họ đi chân cầu vòm, nơi một cụ già đang bán ước nguyện. Thẩm Thừa Chi mua một đăng hình sen lớn nhất, đưa b.út lông cho nàng:
“Viết điều ước của nàng đây đi.”
Vân Diệu Diệu nhận b.út, suy nghĩ một chút rồi nắn nót viết: “Ước mong Thính Vũ luôn đông khách, tích đủ tiền mua vườn d.ư.ợ.c liệu.”
Nàng liếc sang Thẩm Thừa Chi, thấy hắn cũng đang viết dở. Nàng tò mò ghé đầu qua xem:
“Ngươi viết gì thế?”
Thẩm Thừa Chi nhanh tay che , bí mật: “Viết sẽ không linh nghiệm nữa.”
“Kẹo kiệt!” Vân Diệu Diệu chu mỏ.
Thực chất, trên của Thẩm Thừa Chi chỉ viết vỏn vẹn sáu chữ:
“Nguyện đắc nhất nhân tâm, bạch thủ bất tương ly.”
(Cầu được một người, bạc đầu không chia lìa).
Khi hai cùng bay bầu trời đêm, hòa vào hàng ngàn đốm sáng lấp lánh khác, Thẩm Thừa Chi nghiêng đầu góc nghiêng dịu dàng của Vân Diệu Diệu dưới ánh sáng ấm áp, thầm thề rằng đời này kiếp này sẽ dùng mọi khả năng để bảo vệ nụ vô ưu vô lo của nàng.
Chương V: Độc Chiếm Và Bảo Vệ
Thế nhưng, ngày tháng yên bình chưa kéo dài được bao lâu thì sóng gió ập .
Một buổi chiều, Thính Vũ bỗng nhiên bị bao vây bởi một nhóm đinh hung tợn của Thừa tướng. Dẫn đầu là Lâm T.ử Du, của Thừa tướng, người vốn đem si mê Thẩm Thừa Chi từ lâu.
Lâm T.ử Du nghe tin Thẩm Thừa Chi dạo này thường xuyên lui tới một y quán nhỏ, còn cùng nữ chưởng quầy ở đó đi chơi đêm Nguyên Tiêu, trong đố kỵ phát điên. Ả quyết tâm đây dạy cho “ả hồ ly tinh” này một bài học.
“ ngươi lục soát cho ta! Ta nghi ngờ y quán này chứa chấp nghịch tặc, tàng trữ d.ư.ợ.c liệu cấm!” Lâm T.ử Du kiêu ngạo lệnh, chỉ tay vào Vân Diệu Diệu.
“Lâm , đây là y quán hợp pháp, được quan cấp phép đàng hoàng. Ngài không lệnh lục soát của Tự hay Kinh Triệu , dựa vào đâu mà khám xét tiệm của ta?” Vân Diệu Diệu không hề sợ hãi, đứng chắn trước tủ t.h.u.ố.c, lùng .
“Dựa vào ta là con gái Thừa tướng!” Lâm T.ử Du . “Một con nhóc quê mùa, không biết dùng bùa mê t.h.u.ố.c lú gì để quyến rũ Thẩm nhân. Hôm nay ta sẽ vạch trần bộ thật của ngươi!”
đinh của Thừa tướng bắt đầu đập đồ đạc, ném bình t.h.u.ố.c xuống đất vỡ tan tành. công sức tích góp bấy lâu của bị tàn , Vân Diệu Diệu đỏ hoe, nàng siết c.h.ặ.t nắm tay, định dùng bột độc phòng thân để phản kháng.
“Dừng tay!”
Một giọng lùng như sương giá mùa đông vang từ ngoài cửa.
Thẩm Thừa Chi sải bước đi vào. Gương hắn sa sầm, đôi tỏa sát khí nhiếp người khiến đám đinh đang đập lập tức run rẩy, quỳ sụp xuống đất.
“Thừa… Thừa Chi ca ca!” Lâm T.ử Du thấy hắn , lập tức thu vẻ hung hãn, đổi thành bộ dạng điệu đà, yếu ớt. “Huynh đúng lúc lắm. Ta nghi ngờ ả này…”
“Câm miệng!” Thẩm Thừa Chi quát lớn, cắt ngang lời ả. Hắn đi thẳng bên cạnh Vân Diệu Diệu, thấy khóe nàng đỏ hoe liền xót xa khôn tả. Hắn nắm lấy tay nàng, nhẹ nhàng lau đi vệt bụi trên má nàng, hỏi khẽ: “Nàng sao không? bị thương ở đâu không?”
Vân Diệu Diệu lắc đầu, tủi thân chỉ vào đống t.h.u.ố.c đổ nát: “Thuốc của ta… đều bị bọn họ hỏng rồi.”
Cơn giận trong Thẩm Thừa Chi bùng dữ dội. Hắn quay đầu Lâm T.ử Du, ánh sắc lẹm như muốn băm vằn ả ta thành trăm mảnh:
“Lâm , Thừa tướng thật là uy phong lớn. Ngay cả người của Tự ta mà người cũng dám động vào?”
“Thừa Chi ca ca… huynh gì cơ? Cô ta là người của Tự từ khi nào?” Lâm T.ử Du tái .
“Vân Diệu Diệu là thê t.ử tương lai của Thẩm Thừa Chi ta.” Thẩm Thừa Chi dõng dạc tuyên bố trước sự chứng kiến của tất cả mọi người trên phố. “Ai dám động vào một sợi tóc của nàng, chính là đối đầu với cả tộc họ Thẩm và Tự!”
Câu này như sấm đ.á.n.h ngang tai khiến Lâm T.ử Du lảo đảo, không tin nổi vào tai . Còn Vân Diệu Diệu thì tròn hắn, tim đập loạn xạ như nổi trống. Hắn… hắn vừa là thê t.ử tương lai của hắn sao?
“Lâm , hoại tài sản công dân, vu khống bôi nhọ danh dự người khác. Theo luật Chu, phạt trượng hai mươi, đền bù thiệt hại gấp mười lần.” Thẩm Thừa Chi lùng lệnh cho nha dịch đi cùng. “Đưa tất cả đinh này về Tự giam giữ. Còn Lâm , ta sẽ đích thân viết tấu chương gửi bệ hạ, hỏi xem Thừa tướng quản giáo nữ nhi như thế nào!”
Lâm T.ử Du hoảng hốt khóc lóc cầu xin, nhưng Thẩm Thừa Chi không thèm ả lấy một cái, phất tay cho thuộc hạ lôi đám người đi.