Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7prey8M9fc

Combo 2 Xịt Vải DOWNY Khử Mùi Và Chống Khuẩn 99.9% Chai 370ML Hương Nắng Mai/Huyền Bí/Đam Mê

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

8

là lắm tâm cơ, ta đã làm vừa mới gặp người đã quỳ rụp xuống rồi. Tên này gương mặt trông cũng khá khẩm, nhưng ánh mắt lại ma xảo quyệt.

Chẳng trách người muội muội ngây thơ lại bị hắn lừa đến mê muội.

Ta liền hầu nữ dẫn Nhi quay về trước.

“Tần Chi, óc ngươi cho tỉnh táo chút đi, ta còn làm gì , hắn vừa thấy người đã quỳ xuống rồi đấy.”

Nàng ta rõ ràng là không lọt tai nào, còn tưởng ta mắng c.h.ử.i hắn.

t.ử kia lại ôn tồn cất : “Đại thư, nhân và Chi Nhi là chân tình thắm thiết, mong cô thông cảm cho.”

“Đại thư cũng tự mình lựa chọn phu quân, chứ chẳng phải chọn chốn đạt quan quý nhân, nhân và Chi Nhi cũng như , cô định hiểu được khổ kẻ có tình phải chia ly.”

Gã này gan to , lại dám khai lôi chuyện ta vào. Xem ngày thường chẳng ít lần đ.â.m chọc xúi giục Tần Chi.

Nghe mẫu thân , Tần Chi đã chi cho hắn không ít tiền bạc. Còn hắn đáp lại Tần Chi thì chẳng có mấy hồi. Đến chiếc trâm gỗ trơn vài đồng lẻ bên đường cũng dỗ cho Tần Chi sướng người.

Ta lườm gã một lượt từ trên xuống dưới, rồi nói Tần Chi:

“Gấm vóc trên người hắn là xấp Nguyệt Hoa Cẩm mẫu thân tặng ngươi trước đó. Còn chiếc mũ ngọc, miếng ngọc bội này , đều là do ngươi tặng hắn đúng không?”

Tần Chi lý lẽ hùng hồn: “Thì đã chứ! Ta thích đấy, bận rộn đọc sách, làm để tâm tới mấy vật ngoài thân này cơ chứ.”

t.ử cũng tiếp : “ nhân định sẽ dốc đọc sách thi đỗ danh, quyết không để Chi Nhi phải chịu khổ chịu sở.”

Từng từng chữ đều là chân tình, Tần Chi lại cực kỳ tận hưởng. Nhưng rơi vào tai ta thì toàn là ch.ót lưỡi môi dối trá.

Chẳng lo dồn tâm trí vào việc chính sự, ngược lại lại luyện được mồm mép dỗ dành con gái nhà người ta.

, nói nàng ta mấy thứ này làm gì.”

Tần Chi lại bắt giở giọng xấc xược.

“Ta thấy ngươi chính là đố kỵ ta, phu quân ngươi không còn , lại chẳng tìm được quân tốt, ngươi không có nhưng ta thì có đấy.”

Nàng ta đúng là hết phương cứu chữa rồi. Ta c.h.ử.i một “đồ ngu ngốc”, không buồn tốn thêm , xoay người bước đi.

Nàng ta gào lên: “ ? Bị ta nói trúng tim đen rồi chứ gì? Ngươi cứ việc đi mách mẫu thân đi. Ta đã m.a.n.g t.h.a.i con rồi!”

gì! Chi Nhi! Con có mình làm gì không hả!”

Mẫu thân chẳng đã tới từ lúc nào. Bà giận dữ xông tới giáng cho hai kẻ đó mỗi đứa một tát cháy mặt.

“Đúng là vờ vĩnh ngoan ngoãn đấy, đáng lẽ không nên tháo cấm túc cho con, bản lĩnh con giờ lớn lắm rồi đấy!”

t.ử lại quỳ rụp xuống.

“Tần phu nhân, nhân là yêu thương Chi Nhi, xin hãy cho nhân một cơ hội. nhân định sẽ làm nên trò trống, làm rạng danh dòng họ.”

Tần Chi vẫn giận dỗi đứng đó, tay vào ta gào lên:

“Mẫu thân, con này thì đã là gì chứ, người vẫn còn đâu nhỉ, nàng ta lén lút dẫn người về tận trong nhà rồi đấy. Góa phụ không tìm được quân tốt nên lén lút vụng trộm…”

Trong ta có chút chột dạ, quả nhiên là trèo tường nhiều quá nên bị người ta phát hiện rồi.

Mẫu thân như chẳng nghe thấy nói ấy, nhẫn nại hết mức cất :

“Con còn dám vu khống tỷ tỷ con ? Nếu con quyết đòi gả cho nó, ta sẽ coi như không có đứa con gái này!”

Tần Chi đột nhiên bật cười.

“Mẫu thân, người đã sớm nói này rồi đúng không? Đại chị cùng muội mới là con đẻ người, còn con thì không phải.”

Thì , lúc trước khi mẫu thân nói chuyện này ta, Tần Chi đã lén nghe thấy.

Mẫu thân hơi ngạc nhiên, đành thở dài ngao quán: “Chi Nhi, mẫu thân từng coi con là người ngoài. Bao nhiêu năm qua mẫu thân đối xử con nào con đều nhìn thấy rõ, mẫu thân mong con sống tốt mà thôi.”

Tần Chi thấy mẫu thân mềm xuống, lại bắt giở trò cũ . Vừa nũng nịu vừa nhận lỗi, tìm cách thuyết phục mẫu thân.

“Mẫu thân, người hãy tin con, cho con một cơ hội đi mà. sự rất tốt, con định sẽ hạnh phúc.”

Sự việc đã đến nước này, mẫu thân cũng hết cách, đành phất tay buông xới:

“Con lớn rồi không quản nổi , con gả thì gả, là sau này đừng có mà hối hận đấy.”

…..

Khi ta quay về phòng thì phát hiện trong phòng đã có thêm một người. Hắn nằm ghé trên chiếc ghế dài, đuôi mắt chân mày toàn là dáng vẻ mê đắm người.

ban ngày ban mặt ngươi lại tới đây, để mẫu thân ta bắt một trận rồi lại bắt thêm trận ?”

Yến Hoài An đứng dậy ôm lấy ta: “Bắt ? Chúng ta ư?”

còn dứt, tiếng “bắt ” đã truyền tới.

“Niệm Nhi, mở cửa.”

Mẫu thân ta quả nhiên không quên nói kia Tần Chi. Yến Hoài An lúc này có giấu cũng không kịp rồi, ta đành phải mở cửa.

Mẫu thân ta nhìn thấy Tấn vương thì cũng không thấy kinh ngạc lắm. Nhưng có vẻ cũng chẳng mấy vui vẻ gì.

Bà hành lễ Tấn vương, rồi kéo ta sang một bên nói chuyện.

“Niệm Nhi, mẫu thân đã sớm thấy con có điểm không đúng rồi. Mẫu thân ngay từ đã con đừng có dính vào trò thân gì đó. Con rốt cuộc có sự gả cho Tấn vương không? Tại không chịu nói sớm mẫu thân chứ.”

“Mẫu thân, con không phải làm thân… Con ở bên cạnh mẫu thân nhiều hơn một chút, có ý định thành thân sớm như .”

Ta nhìn Yến Hoài An đứng cách đó không xa, hắn cúi chẳng đăm chiêu suy nghĩ điều gì.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.