Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 7 - Duyên Phận Từ Con Diều

Chờ đến lên bờ, thở lại , ta mới nhìn rõ cứu ta Bùi Huyền.

Toàn thân chàng ướt đẫm, vô cùng chật vật. mắt tràn đầy lo lắng nhìn ta, liên tục hỏi:

Ninh, nàng thế nào rồi? nghe rõ ta nói không?”

Ta nhìn chàng chăm chú, không nói gì, nhưng đầu lại nhớ cảnh tượng rơi xuống nước năm tám tuổi.

ấy cũng từng nói lời giống hệt vậy.

Lúc Bùi Thanh cũng dẫn chạy . ta cứu lên, chàng lập tức đưa muốn bế ta.

Ta tránh khỏi chàng, đỏ mắt nhìn chàng chăm chú, hỏi từng chữ một:

“Bùi Thanh, cứu ta năm không phải chàng, đúng không?”

“Tại sao chàng lại lừa ta?”

Sắc Bùi Thanh trắng bệch, vội vàng giải thích:

Ninh, ta không lừa nàng. Ta chưa bao giờ nói cứu nàng ta.”

Ta thất vọng quay đầu:

“Đúng, chàng chỉ im lặng thừa mà thôi.”

12

Trước năm tám tuổi, mỗi lần vào cung, ta đều đến tìm Bùi Huyền trước.

Chàng thích yên tĩnh, ta ngồi cạnh cùng chàng, chàng cũng không đuổi ta đi.

Chờ đến ta mất kiên nhẫn, chàng sẽ tiện đưa cho ta một món đồ chơi tinh xảo.

Ta sẽ chàng lâu hơn một chút.

Bùi Thanh từng nói ta rằng Bùi Huyền ghét ta, ngay cả nói chuyện ta cũng không muốn, bảo ta tránh xa chàng.

Nhưng ta không cảm vậy.

Mặc dù Bùi Huyền ít nói, mỗi lần ta , chàng đều chuẩn bị sẵn đồ ăn vặt và chiếc gối mềm lót trên bàn cho ta.

Chàng luôn đưa cho ta chiếc vòng tinh xảo kiểu dáng mới lạ, nhìn ta vắt óc tháo chúng .

ta không tháo , chán nản muốn bỏ cuộc, chàng sẽ đúng lúc chỉ điểm mấu chốt.

Ta cảm chàng cô đơn, thật chàng thích ta cạnh.

Cho đến ngày ta rơi xuống nước.

lúc vùng vẫy, ta nhìn bóng dáng Bùi Huyền.

Ta cầu cứu chàng, cho rằng chàng sẽ đến cứu ta.

Nhưng tỉnh lại, cạnh lại Bùi Thanh đang sợ hãi.

lòng ta thất vọng, cũng tin lời Bùi Thanh rằng lẽ Bùi Huyền thật sự ghét ta.

một trận bệnh nặng, ta nhớ lấy bài học, không tiếp tục quấy rầy chàng nữa.

khỏi bệnh, ta lại vào cung, nhìn sắc Bùi Huyền cũng trắng bệch ta.

Ta chỉ hành lễ chàng từ xa, không chủ động tiến lên nói chuyện.

Nhưng đến cuối cùng, ta lại nhầm .

Ta nắm lấy Bùi Huyền, giọng mang theo tiếng khóc:

“Thái tử điện hạ, ngài cứu ta rồi bệnh nặng một trận, nhưng ta lại không biết ngài. Ta tưởng ngài ghét ta nên không chịu cứu ta.”

“Xin lỗi Thái tử điện hạ.”

Bùi Huyền đưa , khựng lại rồi thu về, nhét một chiếc khăn cho ta, dịu giọng nói:

“Đừng khóc nữa. Uống thuốc rồi ngủ một giấc thật ngon.”

Vì bị rơi xuống nước, Hoàng hậu nương nương giữ ta lại cung dưỡng bệnh mấy ngày.

Ta thường xuyên nhìn Bùi Huyền. Không phải chàng cầm sách đọc thì cũng đang chép kinh Phật.

Ta không dám tùy tiện quấy rầy chàng.

Bùi Huyền không , Bùi Thanh lại tìm ta.

Dưới mắt chàng thâm xanh vẻ mang theo sự bực bội:

Ninh, chuyện lỗi của ta, ta xin lỗi nàng. Nhưng ban đầu nàng nhầm trước. Ta không phủ ngay, nàng lại luôn nhắc chuyện miệng, ta không thể nói nữa.”

“Xin lỗi, Ninh, ta sai. sẽ không vậy nữa.”

“Nàng đồng ý thành hôn ta đi. Coi ta cầu xin nàng, không?”

Ta không thể bỏ qua chuyện chàng lừa ta suốt mười năm, chỉ lạnh nói:

“Bùi Thanh, ta nói rõ rồi. đừng nhắc đến chuyện thành hôn nữa.”

Ninh, nàng thật sự quyết tâm làm Thái tử phi, không màng đến tình cảm giữa chúng ta từ nhỏ đến lớn sao?”

“Không liên quan đến chuyện . lần chàng châm chọc, cười nhạo ta, tình cảm ta dành cho chàng bị mài mòn sạch sẽ. Ta không muốn gả cho chàng nữa.”

Sắc Bùi Thanh âm trầm, nhìn ta chằm chằm không nói gì.

lâu , chàng lại đổi thành dáng vẻ thường ngày ta, dịu giọng dỗ dành:

rồi, rồi, không gả thì thôi. nhiều cô nương khóc lóc tranh nhau muốn gả cho ta, đến lúc nàng đừng hối hận.”

“Nhìn môi nàng khô cả rồi, ta rót cho nàng một chén trà làm ẩm cổ họng.”

Bùi Thanh bưng chén trà cho ta, tự nói:

Ninh, nàng uống chén trà ta rót thì coi tha thứ cho ta. ta sẽ không nhắc đến chuyện hôn sự nữa.”

Ta muốn chàng mau rời đi, không suy nghĩ nhiều, lấy chén trà uống cạn.

“Ta uống xong rồi, chàng về trước đi. Ta hơi buồn ngủ, muốn ngủ một lát.”

Nhưng khóe môi Bùi Thanh lại chậm rãi cong lên.

Chàng không không đi, ngồi xuống giường, đưa bóp cằm ta.

Khoảng cách quá mức thất lễ. Ta muốn đẩy chàng nhưng lại không dùng sức.

Toàn thân ta đột nhiên nóng bị thiêu đốt, đầu óc cũng bắt đầu choáng váng.

Ninh, lại đây, ôm lấy ta sẽ không khó chịu nữa.”

“Bùi Thanh, chàng làm gì ta?”

Ninh, tất cả đều do nàng ép ta. Nàng thuộc về ta, ta sao thể để nàng chạy thoát?”

“Ngoan nào……”

13

Nước mắt ta không ngừng chảy , nhưng không thể giãy khỏi hai Bùi Thanh.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.