Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Đến cả lý do em làm vậy…”
“Anh cũng không đoán ra.”
“Là anh không đủ tin em.”
“Nên mới tin rằng…”
“Em thật sự phản bội anh.”
“Là anh quá tự phụ.”
“Suốt …”
“Anh chưa chủ động tìm em.”
“Là anh.”
“Tất cả đều là lỗi của anh.”
Nước mắt giấc mơ không có hơi ấm.
Thế nhưng…
Vẫn thiêu đốt bờ vai tôi.
“Tại sao…”
“Tại sao thứ anh nhận lại là tin em ch/ết?”
“Tại sao…”
Tôi cũng chẳng nhớ Quý Từ Châu khóc bao .
nhớ khi tôi nâng gương anh lên.
Đôi mắt đỏ ngầu.
Tan nát đến không hình dạng.
“Nhưng…”
“Ai cũng phải trả giá cho lựa chọn của chính mình.”
Tôi nhẹ nhàng lau nước mắt trên anh.
“Quý Từ Châu.”
“Hãy sống tiếp.”
“Chăm sóc Niệm Niệm thật tốt.”
“Em nhờ gửi cho anh một món đồ.”
“Coi quà chia tay cùng.”
Tôi nghĩ một lát.
vẫn quyết định nói cho anh .
“Mấy ngày qua em vẫn luôn ở đây.”
“Ngày mai cũng ở.”
“ ngày kia thì sao?”
Anh vội vàng hỏi.
Tôi…
Không trả lời.
17
Bữa sáng hôm sau.
Không ai nói với ai câu .
Bởi vì…
Trên bàn .
Quý Từ Châu vẫn bày thêm một bộ bát đũa ở chỗ ngồi trống.
Quý Nhiên mang đôi mắt thâm quầng, dè dặt hỏi:
“Anh…”
“Anh làm vậy là…”
Quý Từ Châu bình thản gắp thức vào chiếc bát trước tôi.
“Chị dâu em cũng phải .”
Tôi than thầm.
“Nhưng em có đâu…”
Đành bất lực nuốt nước bọt.
Niệm Niệm lại vô cùng vui vẻ.
Con cũng liên tục gắp thức bỏ vào bát.
nhỏ xíu, với mãi không tới.
Cả gần bò hẳn lên bàn.
“Mẹ sắp về cơm phải không ba?”
“Khi con mới gặp mẹ?”
Đôi mắt con sáng lấp lánh vì mong chờ.
Quý Từ Châu khẽ rũ mắt.
Đặt đôi đũa xuống.
“Mẹ…”
“ đến một nơi rất xa trước .”
“Có lẽ phải rất nhiều nữa…”
“Ba con mình mới gặp lại mẹ.”
Niệm Niệm nghiêng đầu khó hiểu.
“Con không thể gặp mẹ bây giờ sao?”
“Không .”
Ánh sáng mắt cô lập tức vụt tắt.
Con cúi đầu chọc chọc bát cơm.
“Vậy…”
“Mẹ ở đó có vui không?”
“Nếu mẹ rất vui…”
“Niệm Niệm cũng có thể cố chịu một chút.”
“Không cần mẹ quay về nữa.”
Tim tôi chợt thắt lại.
Tôi bay đến.
Khẽ ôm con vào lòng.
Dẫu …
Con chẳng thể cảm nhận .
Quý Từ Châu khẽ nói:
“Có lẽ…”
“Mẹ con hạnh phúc hơn vừa qua.”
“Đúng không?”
Anh…
Đang hỏi tôi.
Nhưng tôi không phải trả lời thế .
Không khí trên bàn bỗng trở nên nặng nề.
Quý Nhiên nhìn trái nhìn phải.
cùng quyết định hy sinh bản thân để đổi chủ đề.
“Mọi chuyện điều tra xong .”
“Kẻ lừa đ/ảo là một bán hàng online kết với chị dâu.”
“Ảnh đều lấy trộm từ vòng bè của chị.”
“ giọng nói…”
“Là AI tổng hợp.”
Lúc này tôi mới nhớ ra.
Đúng là có một vậy.
Tấm ảnh mặc váy trắng chụp trước gương.
Chính là tôi gửi cho cô ta.
Chúng tôi mua bán vài lần.
Cũng là bè trên mạng nói chuyện khá hợp.
Không ngờ…
Cô ta lại dùng ảnh của tôi lừa tình, lừa tiền.
“Không ngờ em bị cô ta lừa vậy.”
Quý Nhiên vò rối mái tóc.
mũi đầy tuyệt vọng.
“Hy vọng cô ta bị phạt thật nặng.”
Quý Từ Châu khẽ gật đầu.
Giọng bình thản đến lạnh lẽo.
“Nếu có thể…”
“Tử h/ình thì càng tốt.”
Quý Nhiên tròn mắt.
“Chắc…”
“Cũng chưa đến mức đó đâu anh…”
18
Đến tối.
Đồ mà tôi gửi cùng cũng đến nơi.
Bên .
Là chú cún len vá vá lại.
Cùng một chiếc đĩa nhạc.
Đồng thời.
tôi cũng dùng tài khoản của tôi gửi cho Quý Từ Châu một đoạn .
【Bài này cô không đưa cho Tần Mục.】
【Cô tự học phối khí hoàn thành nó.】
【 này là cô tự quay để làm kỷ niệm.】
【Chuyện của hai tôi không muốn nói nhiều.】
【 mong anh chăm sóc tốt con của cô .】
【Nếu một ngày đó anh nuôi không nổi nữa thì để tôi nuôi.】
Tôi khẽ thở dài.
“Vẫn nói năng chẳng lựa lời.”
Mới hôm kia khóc nức nở giấc mơ.
Vậy mà…
Sao vẫn khóc mãi không thôi.
Quý Từ Châu mở đoạn .
khung hình.
Tôi ôm cây guitar.
Nhẹ nhàng cất tiếng .
“Nước mắt ơi, xin đừng rơi thêm nữa.
Nếu ngày gặp lại phải đợi rất .
Thì em thắp sáng tất cả đèn đường.
Để lúc anh quay về.
không lạc lối…”
Đó…
Chính là bài Quý Từ Châu viết cho tôi.
Ngày .
Ca từ và giai điệu mới là bản phác thảo.
Tôi mất rất để tự học phối khí.
Mới có thể hoàn thành nó.
Tiếng đàn dừng lại.
.
Tôi khẽ hắng giọng.
“Bài này…”
“Là do một vô cùng, vô cùng quan trọng với tôi viết.”
“Vì vậy…”
“Nhất định tôi phải hoàn thành nó.”
“Có lẽ…”
“Nó chẳng bao giờ phát hành.”
“Hoặc đâu…”
“Một ngày đó lại có cơ hội ra mắt.”
“Ai mà .”
Tôi dừng lại vài giây.
“Nếu ngày đó thật sự đến…”
“Thì lúc …”
“Chúng tôi là mối quan hệ gì nhỉ?”
“Xóa bỏ hiềm khích…”
“Hay gương vỡ lại lành?”
Tôi mỉm cười rất khẽ.
chậm rãi cúi đầu.
“Hôm nay là…”
“Ba , sáu tháng, ngày kể từ khi chia tay.”
“Em thừa nhận…”
“Em nhớ anh một chút .”
kết thúc.
Rất rất sau.
Quý Từ Châu vẫn không làm gì.
lặng lẽ phát lại.
lại phát lại.
Hết lần này đến lần khác.
“Đừng xem nữa…”
“Quý Từ Châu.”
“Em phải .”
Tôi muốn nắm lấy tay anh.
Nhưng…
Bàn tay lặng lẽ xuyên qua kẽ ngón.
Tiếng vẫn lặp lặp lại.
Nước mắt không ngừng rơi xuống màn hình.
Lặng lẽ hòa cùng giai điệu.
cùng.
Tôi nghe thấy câu nói sau cùng của cuộc đời mình.
“Anh nhớ em.”
“Rất nhớ em.”
Đó…
Là câu nói cùng tôi nghe.
Anh nhớ em.
Rất nhớ em.
(Hết)