Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7prey8M9fc

Combo 2 Xịt Vải DOWNY Khử Mùi Và Chống Khuẩn 99.9% Chai 370ML Hương Nắng Mai/Huyền Bí/Đam Mê

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

“Được rồi! Tất cả bớt vài câu đi!”

“Cãi cái gì mà cãi! Có phiền không!”

Tin nhắn thoại cuối .

Là lời tố cáo tuyệt vọng của trai.

, nghe chưa?”

“Đây chính là ngôi nhà sau khi đi.”

điên rồi.”

“Vì một ngoài mà đối xử với như .”

không chịu nữa.”

mau về đi, thật sự không chịu nữa rồi.”

“Trong ngôi nhà này, chỉ có xem là con .”

06

Khói lửa từ sự việc chiếc áo đấu vẫn chưa tan hết.

Một cơn bão lớn hơn bắt đầu hình .

Trung tâm là bố tôi.

Ông là trưởng dự án của một công ty.

Gần đây đang làm việc với một khách hàng vô trọng.

Dự án đó liên tích cả của ông.

Cũng liên việc cuối ông có thể được thăng chức hay không.

Hợp đồng và liên .

Chất đầy làm việc của ông.

kia, làm việc của ông là khu vực cấm trong nhà.

Ngoài tôi ra, không ai được tùy tiện đi vào.

Bởi vì chỉ mình tôi biết nào khẩn cấp, nào cần lưu trữ.

Mỗi ngày tôi đều ông sắp xếp cẩn thận.

trọng đặt ở trên .

Để ông có thể nhìn ngay.

Bây giờ tôi đi.

Hiểu Văn trở “nữ chủ nhân” mới.

Một ngày khi bố gọi điện tôi vào lúc nửa đêm.

Sau khi trở về nhà, ông phát hiện làm việc “hoàn toàn đổi mới”.

Tất cả đều được xếp ngay ngắn trên sách.

Sắp xếp theo màu sắc và kích thước.

Nhìn vô đẹp mắt.

Lúc đó bố còn sững .

lập tức đi tới tranh công.

“Ông xem, Hiểu Văn giỏi giang biết bao.”

“Biết ông bận, còn đặc biệt ông dọn dẹp làm việc.”

“Bây giờ trông gọn gàng hơn nhiều rồi đúng không?”

“Giỏi hơn đứa con gái lười biếng của ông nhiều.”

Bố không gì.

Có lẽ sắc mặt ông bắt đầu thay đổi từ giây phút ấy.

Ông xông vào làm việc.

Bắt đầu điên cuồng kiếm.

“Hợp đồng của tôi đâu!”

bìa màu xanh! Hợp đồng của dự án phía tây phố!”

“Ngày mai phải đóng dấu rồi!”

“Để ở đâu rồi!”

Lần đầu tiên trong giọng ông xuất hiện sự hoảng loạn.

cũng hoảng sợ.

“Chẳng… chẳng phải ở trong sách sao?”

Bà kéo Hiểu Văn tới.

“Hiểu Văn, con mau dượng biết, con để hợp đồng ở đâu rồi?”

Mặt Hiểu Văn trắng bệch.

“Con… con không biết nào là hợp đồng…”

“Con trên bàn lộn xộn quá nên … cất tất cả đi rồi.”

“Hình như con để trong… tập màu vàng?”

“Không đúng… hình như là tập màu đỏ…”

giống như một con ruồi mất đầu.

Chỉ bừa sách.

Lại rút từng tập vừa được sắp xếp gọn gàng ra.

Vứt đầy trên mặt đất.

làm việc trở nên bừa bộn gấp mười lần khi dọn dẹp.

trai đứng ở cửa, vui mừng tai họa của khác.

Lạnh lùng nhìn.

“Đáng đời.”

Gân xanh trên trán bố lên.

Ông chỉ vào Hiểu Văn.

Bàn tay run rẩy không hình.

“Ai phép cô động vào đồ của tôi!”

“Ai cô lá gan đó!”

Hiểu Văn “òa” một tiếng rồi khóc.

Trốn sau lưng .

“Dượng… con chỉ muốn đỡ…”

“Con không biết mọi chuyện thế này…”

đỡ sao? Tôi cô chỉ làm hỏng việc!”

Lần đầu tiên bố giận lớn với một phụ nữ không phải tôi.

Chế độ bao che của lại được kích hoạt.

“Ông quát cái gì!”

“Hiểu Văn vẫn chỉ là một đứa trẻ! biết gì chứ!”

có lòng tốt, ông không cảm kích thì thôi, còn mắng !”

“Chẳng phải chỉ là một hợp đồng rách thôi sao! thêm một lúc là được!”

“Có cần phải giận lớn như không!”

“Hợp đồng rách?”

Bố tức bật cười.

“Trương Tú Mai, bà có biết hợp đồng đó trị bao nhiêu không?”

triệu!”

“Ngày mai nếu không giao được, dự án đổ bể!”

“Cố gắng cả nay của tôi công cốc!”

“Bà nghe nhẹ nhàng thật đấy!”

Họ kiếm suốt cả một đêm.

khắp tất cả những nơi có thể trong nhà.

Nhưng không nghi ngờ gì, vẫn không .

hợp đồng trị triệu ấy.

Cứ như biến mất khỏi không khí.

Ba giờ sáng.

Bố ngồi trong khách hỗn loạn.

Châm một điếu thuốc.

Bàn tay run mức bật lửa cũng không đánh được.

Cuối vẫn là trai mặt không cảm xúc lấy bật lửa ông châm thuốc.

Ông rít mạnh một hơi.

Trong làn khói mù mịt.

Ông cầm điện thoại lên.

số của tôi.

Số điện thoại mà ông gần một tuần không gọi.

Sau đó nhấn nút gọi.

mới có cuộc điện thoại tuyệt vọng mà tôi nhận được.

“Con mau về đi.”

“Cái nhà này không thể sống nữa rồi.”

07

Tôi không lập tức đồng ý.

Đối diện với bố mệt mỏi cực điểm ở đầu dây bên kia.

Tôi vô bình tĩnh hỏi một câu.

“Bố, trong nhà xảy ra chuyện gì ?”

Tôi giống như một ngoài hoàn toàn không biết gì.

Một cô con gái vừa biết trong nhà xảy ra một “rắc rối nhỏ”.

Trong giọng mang theo sự tâm vừa đủ.

Bố nghẹn lại ở đầu bên kia.

Dường như ông không ngờ tôi phản ứng như .

Có lẽ ông rằng.

Tôi giống như đây.

Chỉ cần trong nhà xảy ra chuyện.

Bất kể tôi đang ở đâu, đang làm gì.

Tôi cũng lập tức bỏ tất cả, lao về giải quyết vấn đề.

“Hợp đồng… không hợp đồng rồi.”

Ông khó khăn mở miệng.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.