Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/BSDqJl1AU

1 Hộp 10 Miếng Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

05

Trên đường hồi phủ, cỗ xe ngựa tròng trành rung lắc.

Ta phủ phục bên song cửa sổ, thần trí mơ màng mờ mịt, trán dăm ba bận đập vào bệ cửa.

Trưởng tỷ vươn tay tới, lót thêm một mảnh khăn tay mềm mại.

“Tỷ nghe bảo, Điện hạ đã muội vài câu chẳng mấy êm tai.”

Giọng của tỷ ấy vẫn dịu dàng nhỏ nhẹ như .

“Muội đừng để tâm nhé, tỷ lý lẽ chàng ấy.”

rõ ràng chàng ấy cũng là người ôn nhu nhã nhặn, dạo gần đây không hiểu lại cứ luôn tỏ vẻ chướng tai gai muội.”

chuyện dường như xa xăm mức khiến ta hốt hoảng. đây ta vừa hoạt bát vừa to gan, riêng quả thực có gọi chàng là “Tỷ phu”. Dung Hành cũng thường xuyên dung túng bưng bít ta, hay mang điểm tâm trong ta ăn, còn âm thầm thay ta giải quyết êm xuôi sự tình không như ý.

Ta lời đa tạ chàng.

Chàng cũng chỉ mỉm .

“Muội là muội muội của nàng ấy, ta dĩ nhiên trông nom nhiều hơn.”

Nào ai ngờ. Cưới lầm người rồi, chàng lại biến thành cái bộ dạng đáng sợ nhường ấy.

Ta xoay đầu lại, lẳng lặng ngắm nhìn trưởng tỷ, hồi sau mới khàn giọng cất lời.

“Điện hạ chàng… ”

trở thành tỷ phu của muội ?”

Cơn gió lùa qua bức rèm xe ngựa. Tỷ ấy đưa tay vuốt lại sợi tóc tơ bay lòa xòa, cụp mỉm e thẹn.

“Ừm.”

Ta nhắm nghiền hai .

“Tỷ tỷ, tỷ thấy vui vẻ chứ?”

“Tỷ…” Tỷ ấy lại do dự, âm điệu nhỏ dần, “Thực tỷ trì hoãn như vậy, chẳng qua là vì sợ hãi. Sợ chàng ấy ngày sau có tam lục viện, sợ tỷ chẳng kham nổi dối trá lọc lừa bóp nghẹt tâm can, không có nên bước vào Đông hay chăng. Tỷ mến mộ chàng ấy, khi cạnh bên nhau, hẳn là vui vẻ.”

Tỷ ấy bao giờ cũng có muôn vàn mối bận tâm lo lắng.

Tam lục viện, Dung Hành không hề có. Chàng không nạp thê thiếp. Đối ta còn có thể như vậy, hà cớ gì lại chẳng làm được người đặt trên đầu quả tim chứ?

Nhưng ta lại chẳng thể thốt lấy một lời an ủi.

Chẳng thể tiền , cũng chẳng dám chắc biến số đổi thay.

Trưởng tỷ vuốt phẳng hàng lông mày đang cau chặt của ta.

“Được rồi.”

“Gần đây muội làm cứ ủ rũ chau mày suốt vậy? Cũng đã lắm rồi muội chẳng chịu bày tỏ tâm sự tỷ nữa.”

“Muội có ý trung nhân rồi ?”

Ta đáp.

“Có lẽ là có rồi.”

Cách trả lời này lại chọc tỷ ấy.

Tỷ ấy dùng ống tay áo che đi bờ môi, mất một chặp.

“Vì lại ?”

Nhớ lại mới nãy.

Sau khi Dung Hành rời đi.

Hoàng hậu đã an ủi ta một hồi .

Cả lẫn này, bà đều đỗi yêu mến ta.

cuối , bà cất giọng.

“Thái tử coi như không có duyên phận con rồi. Chẳng hay chất nhi của bổn , liệu có được cái diễm phúc ấy chăng?”

hiệu ta nhìn phía thiếu niên đằng xa.

Chàng tựa như Dao lâm ngọc thụ, tiêu sái thoát tục, cách biệt cõi hồng trần.

Đó chính là tử Dạng.

06

Từ trong , trưởng tỷ cũng không chịu đi gặp Dung Hành.

Tỷ ấy nghĩ đi nghĩ lại, chẳng muốn người ngoài bàn tán mình là một nữ tử không giữ mồm giữ miệng, chỉ rụt rè viết thư chàng.

Ta có thể thấu cảm được.

Tỷ ấy là đích trưởng nữ, vì làm tấm gương sáng, xưa nay luôn bị phép tắc lễ nghi trói buộc, nay đã khó để vùng vẫy thoát .

phong thư đó đều qua tay ta, gửi Dạng, rồi từ Dạng chuyển tay tới Dung Hành.

Mối hôn sự giữa ta và chàng là do Hoàng hậu nương nương tác hợp dọn đường.

Ta vốn chẳng thèm đếm xỉa gì ba cái chuyện thanh danh, nên chưa từng kiêng dè tị hiềm.

dần quen , chúng ta xem như đã vô thân thuộc.

Dạng là võ tướng thiếu niên.

ngoài , chàng luôn giữ tư nghiêm trang cẩn mật đè lấy chuôi đeo bên hông, hiếm khi chuyện, trông dáng dấp cực kỳ thâm trầm ổn trọng.

Chàng nhỏ hơn Dung Hành vài tuổi, vẫn chưa kỳ đội mũ gia quan.

Lần nào nhận thư.

Chàng cũng mang ta dăm ba món đồ.

Có một dạo, đó là một nhành hoa Xoan đẹp tựa sương mờ khói tỏa.

Hoa Xoan thường mọc vùng Giang Nam, kinh thành cực kỳ hiếm gặp.

“Ta nghĩ nàng thích, nên tiện tay hái lấy một cành.”

Ta ngửi hương hoa phảng phất, đưa nhìn chàng khẽ.

“Ta , loài hoa này mọc cao lắm, ta ngửa đầu lên mới nhìn thấy được.”

Dạng đưa tay lên, dùng mu bàn tay che lấp đi đôi , vành tai chàng đã đỏ bừng lên một mảng.

“Ừm.”

Chàng yên tĩnh mức nào.

nhưng có một bận nọ, ta bắt gặp chàng đang răn dạy kẻ xấu trên đường phố.

Trưởng tỷ bảo kẻ đó là một tên hoàn khố ác bá khét tiếng xấu xa, chuyên ức hiếp bách tính.

Dạng một cước đạp hắn ngã lăn kềnh đất, lạnh lùng liếc xuống, mũi trường kề rịt ngay yết hầu của hắn. Mắng chửi người câu chữ như ngọc lưu ly, gãy gọn sắc bén không để lại chút thể diện.

Ta vén rèm xe ngựa, nghe ngẩn người.

Dạng đảo , vừa vặn chạm ánh ta, ngớ một chốc.

Tên tùy tùng bên cạnh chàng “bịch” một tiếng đã vội vàng quỳ rạp xuống hành lễ.

“Vừa nãy là tiểu nhân chửi người đấy ạ. tử nay chẳng bao giờ thèm chấp nhặt hạng người như .”

Ta vịn thành cửa sổ ngặt nghẽo.

“Ồ, ta . Vừa nãy là thanh của ngài đang lên tiếng kia .”

của ngài có tên không?”

“Có chứ,” chàng dùng mảnh lụa lau chùi thân , trường sáng ngời, không vương chút bụi trần, phản chiếu rạng rỡ trong nhãn mâu của chàng, “ mang tên Hựu Ninh.”

Ta nghe xong mặt đỏ bừng.

Buông mành xe xuống, mặc kệ trưởng tỷ chọc ghẹo trêu đùa.

, ta gả làm Thái tử phi từ sớm, chỉ ôm lấy oán hận dằn vặt triền miên, chưa từng nếm qua dư vị thứ tình cảm thuần túy tinh khôi nhường này.

Rốt cuộc ta đã thấu hiểu, vì lẽ gì trưởng tỷ luôn nhung nhớ Dung Hành, vì lại mang tương tư thành bệnh.

Trưởng tỷ Dung Hành rồi quay chính đạo thuộc họ.

Còn ta…

năm tháng chốn tự do ngoài bức tường đỏ ngói vàng ta đã lỡ tuột mất, cũng sắp trở lại rồi.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.