Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5VTkBkIxLO

Quần jeans trắng dài basic ống rộng phong cách đơn giản #6222 HAVANA QJ277

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

09

Lúc Dạng trói gô tên thích khách áp giải về, toàn bê bết máu.

Ta bung ô che, hớt ha hớt hải guồng chân chạy tới, gót giày trơn trượt mất đà, ngã chúi lủi vào lồng ngực chàng.

Chàng vội vàng đỡ lấy ta.

“Không phải máu của ta,” chàng khựng lại chốc lát, “ người ta bẩn lắm, đáng lẽ ta phải đẩy ra.”

Ta ngẩng phắt lên, xoáy thẳng vào đôi nhãn mâu veo sáng rỡ lạ thường kia.

“Thế cớ ngài không đẩy ta ra?”

không nỡ,” yết hầu chàng chuyển động trượt lên trượt xuống, ra tiếng, “Ta sẽ đền lại một cỗ xe y phục mới.”

Ta lôi khăn lau những vệt nước mưa vương vấn mặt chàng.

Dạng đưa nhận lấy chiếc ô, rồi điềm nhét chiếc khăn lấm lem vết bẩn vào lồng ngực.

Chàng cao hơn ta tận một cái , nhưng ô che lại vô thấp, nghiêng hẳn về bên.

“Chuyện của ta xử lý xong rồi, ta hộ tống hồi phủ.”

Ta nhẹ đáp được.

Định bụng chạy đến báo một tiếng trưởng tỷ.

Ta ngoái lại liền thấy tỷ ấy Dung Hành cũng đang bước xuống khỏi cỗ xe.

Vóc dáng Dung Hành thanh gầy cao ráo, toàn quấn chặt áo choàng, sắc mặt xanh xao tái nhợt chẳng đọng tí máu, âm vực cực kỳ buốt giá.

“Ngươi đưa ấy về?”

Dạng điềm đáp đúng vậy.

“Ta từng trình báo biểu ca rồi mà.”

“Lần trước biểu ca chẳng phải gặng hỏi đó ? Tiên hồng là Liễu Đại tiểu thư gửi biểu ca, hoa đào là Triêu Triêu gửi đệ đó.”

“Ồ,” Dung Hành trầm đục khẩy một tiếng, “Ta xém chút lại nhầm nhọt, cứ ngỡ hoa đào cũng là của A Nguyên tặng chứ.”

Dạng liếc hắn đăm đăm, chốc lát trầm ngâm không nói.

Ta chỉ ngỡ chàng vốn chẳng bụng câu ấy.

“Trưởng tỷ trước nay chỉ mến dùng Tiên đỏ.”

Chữ nhỏ tiên đỏ, nói cạn sự bình sinh. tư của tỷ ấy quá ư ủy mị triền miên.

“Ừm,” hắn liếc ta một cái, xem đành chấp thuận, “Là tên tỷ phu không làm trọn trách nhiệm.”

Ta nhắm nghiền hai mắt.

Hắn bóp méo vấy bẩn cái danh xưng “Tỷ phu” tốt đẹp vô ngần , mỗi bận nhắc tới đều mang theo muôn vàn đê tiện khinh nhờn.

Dung Hành hất hàm cất giọng.

“Có điều hôm nay thì không được.”

“Thích khách vẫn chưa thẩm tra, ngươi có thể nhởn nhơ bỏ đi đành?”

Dạng sững lại.

“Thẩm vấn thích khách vốn chẳng phải bổn phận thuộc quyền của đệ.”

“Đệ chỉ hộ tống ấy một chặng, rồi sẽ tức khắc quay lại ngay.”

Ngữ khí Dung Hành hờ hững lạnh nhạt, bất dung cự tuyệt, đến ngay cả việc tìm một cái cớ thoái thác cũng chẳng buồn nghĩ ngợi.

“Không được.”

Dạng bất lực thở dài, nhét chiếc ô lại vào ta.

“Hẹn dịp sau tương phùng.”

Ta ngẩng cao mặt, nở nụ rạng rỡ chàng. Lúc thu tầm mắt lại, thình lình bắt gặp vết xước nho nhỏ tươm máu mu bàn chàng, bèn cúi thấp , khẽ khàng thổi phù hơi lên miệng vết thương.

“Có đau không? Ngài phải cẩn thận chứ.”

Đôi tai chàng rực đỏ hoàn toàn.

“Không đau. Do cành cây cứa phải thôi.”

“Chậc,” Dung Hành thiếu kiên nhẫn vặn xoắn lông mày, sắc mặt âm u ám muội, “Chỉ độ khắc là liền sẹo khép vảy rồi, có gì hay ho đáng hỏi?”

Ta không lên tiếng, khoác chặt lấy trưởng tỷ, thản leo lên xe ngựa Hầu phủ.

10

Yến tiệc mừng thọ Hoàng hậu cận kề.

Nương nương ban yến thiết đãi một vài vị mệnh phụ quý nữ, dĩ gồm cả ta trưởng tỷ.

Mẫu phấn khởi vui mừng.

“Hầu phủ sắp sửa sinh ra Thái phi Thế phu nhân rồi, quả một lúc mà giải quyết được tận hai hôn sự.”

Ta cúi gằm mặt xuống đất, thẹn thùng tột độ, dứt khoát ngăn không bà nhắc tới chuyện .

Trưởng tỷ ngồi trước gương đồng trang điểm, son phấn diễm lệ, nhưng giữa hai hàng mày liễu lại quẩn quanh nỗi sầu bi thảm đạm.

Tỷ ấy vo tròn lớp vải vóc nhăn nhúm đùi, rồi lại vuốt bung ra, tựa dốc cạn muôn vàn khí lực cất thành lời cõi lòng chôn giấu.

“Tỷ không muốn gả Thái .”

Lời vừa thốt ra, mẫu điếng người mất nửa khắc.

“Là cớ gì?”

“Thái vốn là nhân trung long phượng, đến ngay cả dung mạo cũng là bậc nhất ở kinh thành .”

“Người Điện hạ, chẳng thèm nạp trắc phi, ngấm ngầm qua lại hẹn hò một mình con, con thấy chưa vừa lòng ?”

Trưởng tỷ hít sâu một hơi đè nén xúc cảm.

“Có lẽ do hôm bữa ở trước tượng Phật đài cầu duyên, con xin phải một quẻ hạ thiêm chăng.”

Sắc mặt mẫu xanh mét hằn học, chối phăng rằng bà chẳng giờ tin bói toán mệnh mộc gì, rồi bừng bừng tức giận quay gót, dặn dò trưởng tỷ phải tự mà suy ngẫm kỹ lưỡng.

Trưởng tỷ dập cánh cửa sổ khép kín, dõi theo ta.

Cú liếc đó dọa ta hoảng hốt kinh hồn bạt vía.

“Tỷ thấu cạn rồi,” chất giọng của tỷ ấy hòa lẫn một nỗi buồn mang mác ưu thương, “Người lòng của Dung Hành, hóa ra cũng chính là muội.”

Lời ấy đánh xuống hệt sấm rền.

Cổ họng ta bị chặn cứng ứ nghẹn.

“Tại tỷ lại nghĩ nông cạn tới mức đó?”

Tỷ ấy lau đi khóe mắt ngấn lệ ướt át.

“Trước kia tỷ ngu ngốc trì độn, nào biết tỏ tường sự việc. Một kẻ mừng giận chẳng giờ hiện rõ ra nét mặt chàng, lại luôn muội mà động thay đổi. Có giận cũng muội, có vui cũng bởi muội.”

“Muội có hay biết chăng, thuở đó tỷ dẫn muội theo gặp chàng, lúc thấy bóng muội, môi chàng vẫn luôn treo sẵn ý .”

“Mới mấy hôm trước, tỷ bảo muội đang ngóng chờ ý trung nhân, sắc mặt chàng bỗng dưng biến dạng dị kỳ. Tỷ có thể nhìn thấu tư đó, một vẻ mây mù vây kín, khó bề tin nổi.”

“Toàn bộ kinh thành ai mà chẳng biết, Thế Thái khôn lớn bên nhau từ nhỏ, tình thâm tựa thủ túc. Ấy thế mà chỉ Thế muốn tiễn muội một đoạn, chàng lại vô cớ giẫm đạp thể diện của biểu đệ không thương tiếc.”

“Vài tháng qua, chàng quả thực tỏ vẻ gai mắt muội. Thế nhưng đôi mắt chàng, bóng hình muội vẫn đó. Chàng dám ở trước mặt Hoàng hậu buông lời sỉ nhục, rủa muội trèo cao vin cành quyền quý. Nhưng dẫu thế, trước đây ngài ấy có giờ rảnh rỗi đoái hoài chuyện Hoàng hậu đang đàm luận nữ quyến nhà nào…”

Ta ngồi đó ngu ngơ ngây dại, ngắm nhìn đôi mắt sầu bi thống khổ của tỷ ấy. Chỉ thấy ngực trái nghẹn đắng, giống hệt một vùng sương mù đặc quánh mây đen ngưng tụ. Không khí quanh đây trở nên ẩm ướt, khó bề hô hấp lấy dưỡng khí.

“Muội xin lỗi, tỷ tỷ.”

Tỷ ấy vừa mỉm vừa vuột giọt nước mắt rơi lã chã.

“Tỷ đâu trách cứ muội, tỷ chỉ nhắc muội biết, cảnh tỉnh chính mình mà thôi.”

Ta gối lên đùi tỷ ấy, hốc mắt cũng theo đó đỏ hoe cay xè.

Chóp mũi ta bỗng bị tỷ ấy nhấc lên, vuốt thẳng thớm búi tóc.

tóc chải chuốt gọn gàng rồi, lát phải dự yến tiệc .”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.