Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2Vq8cJEg1g

Gậy chụp ảnh 4 chân Tripod điện thoại livestream, quay phim, chụp ảnh kéo dài 180cm, có remote
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
12
khoảnh khắc yến chính thức diễn ra.
tỷ đã vững vàng tọa lạc bên cạnh ta.
Tỷ ấy trút ra một hơi thở nhẹ nhõm, tựa thể trút được hòn đá tảng ngàn cân, xả tan nỗi canh cánh.
“Ma ma đưa tỷ dạo quanh một vòng rực rỡ ngợp trời. Tỷ ngẫm nghĩ cặn kẽ, cung cấm uy nghi lồng lộng , gông cùm trói buộc thể xác tỷ ngày tháng lại, tỷ cam đoan mình chẳng gồng gánh đặng sức nặng của nó. Chàng ta cạn tình với tỷ, tính ra lại xem cái phúc phần của đời tỷ.”
“Tỷ đã dốc bầu tâm phơi bày cõi với hậu . Chuyện tỷ và Thái tử, thuở quả thực từng trao đổi lại mến mộ nhau, nhưng đến hôm nay, một chút đỉnh ân tình luyến tiếc cũng bị bào mòn hết sạch.”
Ta sững lại chốc lát, nhè nhẹ vỗ về lên mu bàn tỷ.
“ thì tốt .”
hậu uy nghiêm ngự trị trên tòa sen tối cao bộc lộ ánh rối bời phức tạp.
Bà nghiêng đầu nhìn ta, lia lướt tỷ, suy cho cũng chẳng mảy may hé răng cất nào, từ từ nâng cao chén rượu vơi dần điềm tĩnh dốc cạn một mạch.
“Hôm nay vốn dĩ phải tấu lên ba khúc hoan hỷ mừng , đáng tiếc thay, cuối lại dư lại hai khúc mà thôi.”
Dung Hành cũng có mặt an vị trên bàn .
Trên mặt hắn đọng lại một màu bất cần tẻ nhạt.
“Vậy cứ khai ăn mừng hỷ đầu tiên đi ạ.”
“Nhi thần trong mình có chút khỏe, đành xin mượn nước trà thay cho chung rượu cay, kính chúc Mẫu hậu phúc dài lâu vạn vô cương.”
hậu ngẩng mặt ngài chạm chén.
Người đứng dậy chúc thứ hai chính là Tiết Dạng.
Ta tỷ khép nép lạy tạ bái lạy , cũng đồng thanh dâng chúc bách niên.
Rượu đã vơi quá ba vòng, hậu hạ lệnh đưa ra ý uy quyền.
“Đây cũng là phần vui mừng thứ hai,” ngước ánh hiền từ lên, “Triêu Ninh, A Dạng.”
Ta Tiết Dạng dứt khoát rảo bước rời ghế, quy củ quỳ gối phủ phục xuống nền điện lạnh ngắt.
tim thình thịch vỡ nhịp, bỗng chốc đập dồn dập rộn rã.
Dung Hành bình lặng điềm nhiên nhìn mòn , bàn xiết chặt chén rượu mong manh sợi tơ đến độ đốt ngón âm vang tiếng răng rắc vỡ vụn.
Ta lẳng lặng nâng hai bàn nhỏ bé, trịnh trọng rước lấy tờ thánh tứ hôn kết tóc xe tơ.
Xung quanh yến đèn đuốc rực rỡ vẫn sáng bừng bốn bề, có điều thanh âm hoan hỉ dường đã lặn mất tăm tự thuở nào.
Dung Hành lên tiếng phân phó hạ nhân.
“Rót thêm rượu đi.”
hậu nhíu hai đầu chân mày đăm đăm.
“ vết thương vẫn chưa khép miệng cơ mà?”
Dung Hành nhắm nghiền hai đắng cay, âm vực trầm đục xót xa, tựa hệt ngụm suối băng lạnh buốt tê tái.
“Vốn cũng chẳng có nhã hứng uống rượu đâu.”
“ nhưng đêm nay nếu mượn rượu giải sầu say mèm đến chết ngất, thì e rằng thức trắng trằn trọc đau xé tận tâm can cũng chẳng vượt nổi.”
13
Sau khi rượu trong cung tàn canh.
Dung Hành giữ trọn chữ tín từng hứa, ban thưởng hằng hà sa số kỳ trân dị bảo cho tỷ, nào là ruộng rẫy phì nhiêu, vàng thỏi óng ánh, thừa mứa cho tỷ ấy một đời bình an sung túc màng lo nghĩ đến ấm no.
Vị cận thần hầu hạ thân tín bên ngài cũng đánh tiếng truyền lại gửi gắm.
“Điện hạ truyền rằng, kể từ nay về sau, Đại tiểu thư nhà họ Liễu sẽ là nghĩa muội kết nghĩa của Điện hạ. Sau Đại tiểu thư giá gả chồng, Điện hạ sẽ gửi thêm sính lễ của hồi môn nức nở; giả dụ nàng cầu mong tự do, người trong Hầu phủ tuyệt nhiên cấm đoán bức ép nàng.”
Mẫu thân bật cười chữa thẹn.
“Đó là lẽ dĩ nhiên .”
Vị cận thần khựng lại do dự.
“Nhị tiểu thư dạo vẫn ổn thỏa an khang chứ?”
Mẫu thân đáp .
“ bé đang an tọa trong phủ đợi ngày giá, mọi thứ đều thập toàn viên mãn.”
Thực chất nào có chuyện êm ả .
Phu thê thân cấm kỵ chạm mặt rước xui xẻo.
Có điều ta đây vốn chẳng màng gì đến thứ lề thói phép tắc cổ hủ đó, lại thêm có tỷ đánh lạc hướng lấp liếm giùm ta, ta tự do ung dung đi lại bôn ba khắp chốn, thèm khát Tiết Dạng, bèn xách váy lên đường đến gặp mặt ngay và luôn.
Bọn ta tiết xuân về thì thưởng nguyệt, độ hè chớm sang lại chèo thuyền đạp sóng.
Giữa hồ sóng sánh lấp lánh phản chiếu mặt trời, ôn lại khoảnh khắc mới gặp mặt chạm ánh nhìn lần đầu, Tiết Dạng vẫn còn tủm tỉm bật cười.
“Hồi yến thưởng nguyệt độ , đáng lý ra ta hiện đâu.”
“Biểu ca cứ thì thầm to nhỏ khuyên nhủ ta muôn điều. Hắn xúi bẩy bảo các nữ nhi tài sắc vẹn toàn chúng ở khắp đất kinh thảy đều tụ tập chốn đó, ta cũng trạc tuổi đến kỳ nói chuyện thân .”
“Ta ngoan cố phản kháng thèm nghe. Hắn lại chuyển cớ nhờ vả ta ra mặt tương trợ một vố, bảo hắn chẳng ham hố gì để mặc cho cô mẫu nhúng bận đến việc đại chung thân của hắn, đòi ta làm tấm bình phong che đậy lót đường cho hắn một phen.”
“Ta miễn cưỡng gật đầu ứng thuận. cũng nhờ mới bắt gặp được nàng đó.”
“Ừm. Nữ tử sắc tột đỉnh của kinh , hóa ra đích thị ở chỗ cơ.”
Mấy cơn gió xõa xượi ghé thăm, khóm sen rũ lá cụp bông cúi rạp đầu. Ta bỗng chốc ửng hồng đỏ lựng gò má, bẽn lẽn giương nhìn Tiết Dạng, dịu dàng hừ một tiếng.
“Miệng lưỡi dẻo quẹo xảo ngôn ngữ.”
Tiết Dạng phì cười đáp lại.
“Ồ, là lỗi của ta cả.”
Dung Hành bù đầu ngập cổ quay cuồng miệt mài suốt quãng ngày dài đằng đẵng, đích thân thân chinh rời xa kinh cứu trợ thảm họa thiên tai bách tính, chuyện gì cũng tận tâm tự mình đôn đốc đốc thúc cặn kẽ.
Ai ai cũng khen ngợi Thái tử xót thương dân đen đẻ, vì việc quốc gia đại mà tiều tụy vóc dáng.
ngày lên kiệu , ta đứng đằng xa xôi tít tắp lướt trông thấy Dung Hành ở trường săn thú bắn cung.
Hắn quả thực gầy gò sút cân hốc hác đi đáng kể, mày kiếm đượm nét buồn rười rượi u ám, cũng hiếm khi chịu nhếch môi gượng cười, vui sướng hay buồn tủi càng càng mờ mịt khó phỏng đoán.
Khoác lên mình phong thái lạnh lùng oai phong lẫm liệt, trên trường săn phi ngựa vun vút phóng liền ba mũi tên liên tiếp lao ra xé gió.
kiện sắp tới hồi bế mạc kết màn.