Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

Chúng ta mua, ít nhất đảm bảo họ trong phủ không , còn đi chỗ , thật khó nói trước.”

Nương trầm mặc, ta cũng trầm mặc, chúng ta không biết cảnh ngộ nô bộc trong đại viện, nhưng ta cùng nương từng nghèo ở thôn quê, qua cảnh bán con đợ con, nếu họ được bán vào phủ ta, có lẽ đã là một ngả đường không tệ rồi.

11

Nương mua cặp tỷ muội kia, cũng thật sự đã nghĩ thông suốt rồi, để mặc tẩu tử cứ theo quy củ nhà quan mà bài trí trong phủ, trong phủ liền náo nhiệt hẳn , riêng viện của ta đã có thêm mấy nha hoàn.

Hơn một tháng xoay vần, trong phủ hoàn toàn đổi , mọi đâu vào đấy.

Trong bếp có canh nóng, nước nóng mười khắc không ngừng, kẻ quét sân chỉ chuyên quét sân, người lo y phục giày vớ chỉ tâm y phục giày vớ, trang sức được giao cho đại nha hoàn đáng tin giữ, không sợ thất thoát.

Một hôm nương thức dậy, trông mọi người rộn ngăn nắp, bỗng thở dài, nhắc đến phụ : “Lão đầu tử à, hài tử nhà lão Tống ta đã nuôi lớn, đáng tiếc chàng không có phúc hưởng những ngày tốt đẹp như hôm nay.”

Niệm xong, nương lại tâm đời sau nhà họ Tống, bà hỏi ta: “Con nói xem tình cảm giữa ca con và tẩu tử hiện nay sao? Bao giờ ta mới được bồng cháu ?”

Ta cười hì hì, theo tẩu tử suốt ngày, ta còn không biết họ tình cảm thế nào ư?

Nói như hôm qua, ở phòng, tẩu tử dạy ta học chữ và học vẽ, bảo ta chọn mấy cuốn họa tập mình thích, ta lật đi lật lại, bỗng tìm một quyển sách nhỏ.

Trong đó kể một câu chuyện thú vị, về một thiếu niên nông thôn đi xa lập nghiệp, trải qua muôn vàn gian , chín lần chết một lần sống nơi sa trường chém giết địch.

Nét vẽ của tẩu tử tinh tế, lời lẽ giản đơn, ta xem mà thích mê, càng xem càng vật giống đại ca, ta trêu: “Tẩu tử, có phải tẩu ca muội lợi hại nên vẽ sống động đến thế không?”

Tẩu tử vốn ngượng ngùng, định giật lại quyển sách, nói chỉ là ngẫu hứng vẽ chơi, nhưng nghe ta hỏi thế, mặt tẩu ấy đỏ bừng, lại không nhịn được gật đầu đáp: “Phu tất nhiên lợi hại, ngày xưa chàng còn nhỏ mà dám đi nhiều nơi như vậy, lại lập công danh trên chiến trường, hơn biết bao nhiêu công tử thế .”

Tẩu ấy tự hào vì đại ca, trong niềm tự hào còn có sự ngưỡng mộ sâu sắc.

Ta cùng nương vốn lo họ không nói chuyện hợp ý, nhưng xem quyển du ký phiêu lưu thiếu niên này thì biết, đại ca và tẩu tử tâm sự với nhau nhiều hơn hẳn so với với ta và nương, ít nhất ta đâu biết huynh ấy đã dùng thịt chuột đồng để cứu Triệu .

Huống hồ, mỗi lần đối diện tẩu tử, đầu óc và gan dạ đại ca như biến mất sạch.

Hôm đó tẩu tử ngồi trong sân, vừa ngắm huynh ấy múa vừa may y phục cho huynh ấy, có sợi tơ dai quá cắn mãi không đứt, tẩu tử định vào phòng lấy kéo, đại ca không nỡ rời mắt một khắc, liền sốt ruột cầm đại chặt phăng sợi tơ thành đoạn.

Huynh ấy xấu hổ mồ hôi đầy đầu, lại còn để tẩu tử ngượng ngùng lau mồ hôi cho.

Nói đến múa , có chuyện còn buồn cười hơn.

Bên cạnh đại ca toàn tiểu tư, chỉ khi huynh ấy múa mới có nha hoàn dâng trà nước, lần đó có một nha đầu mới vào phủ, bỏ tiền mua chuộc các nha hoàn lấy được này, nàng ta vờ trượt chân ngã vào lòng huynh ấy.

Đúng lúc ta và tẩu tử bánh mang đến cho huynh ấy nếm thử, bắt gặp tại trận.

Đại ca cao lớn vạm vỡ thế mà sợ đến mức đẩy nha đầu , kêu : “Nàng ta tự nhào vào ta, ta chỉ đứng đó, ta chẳng gì cả.”

Tẩu tử cố ý trêu: “Chàng công cao cường, sao không tránh được một nương nhỏ, ta hiểu rồi, thê tử, ta phải xử lý.”

Tẩu tử diễn xuất y như thật, dọa đại ca hô to: “Ta không biết, ta không có, ta lập tức cho tất cả nha hoàn trong phủ đi hết, sau này chỉ để tiểu tư!”

Nói rồi huynh ấy định đi kho lấy khế ước bán , tẩu tử đùa quá trớn, mới vội giữ lại: “Chàng nói linh tinh, chàng không cần, nhưng Tiểu Chi còn cần, sau này muội ấy gả đi không có của hồi môn chàng trách nhiệm sao?”

Nhờ vậy ta mới hay, tẩu tử an tâm rồi có thể linh hoạt vui vẻ đến thế, tẩu ấy đối tốt với ta vô cùng, tốt đến mức bây giờ đã mưu tính sao cho ta gả đi có đủ mặt mũi.

Chắc hẳn vì tẩu ấy từng , nên không ta nữa.

Phu thê ân ái như vậy, tiểu chất tử và tiểu chất nữ của ta chắc đang trên đường đến.

12

Nhưng trước khi hài tử đến, đại ca còn một số phiền toái phải giải quyết.

Kiều phủ vẫn tiếp tục buộc tội đại ca, huynh ấy không ta và nương lo, chỉ đơn giản bảo chuyện này đã thành cuộc tranh chấp giữa văn và , cần ít ngày nữa.

Thật Kiều lão đầu cũng có câu không sai, triều Đại Chiêu vốn không để văn kết hôn lẫn nhau, tuy không ghi vào luật, nhưng đó là quy ước ngầm.

Bởi thuở khai triều, Thủ Phụ và Đại từng kết thông , suýt nữa lật đổ họ Tiêu, từ đó các đời đế vương cố ý trọng văn khinh , để văn và đối lập nhau.

Khi tẩu tử kể cho ta nghe về truyền thống này, ta lo, thế tẩu ấy và đại ca biết phải sao ?

Tẩu ấy kiên nhẫn giải thích, bọn họ nhờ phúc của Cố phủ, phụ Cố Thanh đã là Thủ Phụ, Cố Thanh cũng tài hoa xuất chúng, Hoàng thượng nhất định phải trọng dụng, so với để hắn ta cưới nữ nhi Thượng , chẳng bằng để cưới nữ nhi quan ngũ phẩm.

sao Triệu không phải hạng nhỏ nhoi, cũng là ngũ phẩm, mà ngũ phẩm quan như đại ca so với gã ngũ phẩm trẻ tuổi kia lại nhau nhiều.

Bởi vậy Cố dám lấy sai đúng, cưới Triệu nương, lại được phép vào cung bẩm rõ với Hoàng thượng.

Đã không truy cứu Cố , tất nhiên cũng không truy cứu đại ca và tẩu tử.

Ta trong lòng cảm kích Cố Thanh đại , lại không ngờ mấy hôm sau đã gặp người thật.

Hắn đến tìm phu thê đại ca tẩu tử giúp đỡ, còn dắt theo Triệu tiểu – người suýt nữa trở thành tẩu tử của ta.

Ta len lén ngắm, hắn chỉ trắng hơn đại ca, mạo không hơn đại ca bao nhiêu.

Hắn lễ độ ôm quyền: “Về vụ án của Kiều , Cố mỗ có vài nhờ Tống phu phụ, xin tìm một chỗ yên tĩnh bàn bạc.”

Đại ca nghe xong chẳng động đậy, dựng , lạnh lùng nói: “Cố đại chẳng phải trước tiên nên nói mấy lời với nương tử của ta sao?”

Tẩu tử khẽ kéo tay áo đại ca: “Kết cục hiện tại tốt cho cả bên, ta không tâm, chàng cũng đừng tâm.”

Nhưng đại ca liền chỉa vào Cố đại : “Đó là nhờ ông trời có mắt, vạn nhất hôm ấy xảy sơ suất, nàng ấy là một nương yếu đuối, ngươi chẳng phải đem nàng ấy đặt lò lửa hay sao, không ngươi một trận, khó tiêu hận trong lòng ta.”

Nói rồi, huynh ấy ném , đấm thẳng về phía Cố đại .

Ta định can ngăn, tẩu tử kéo lại: “Cứ để chàng , người đó quả thật đáng bị đấm.”

Lúc này ta mới hay, vụ nhầm kiệu hoa ban đầu đều do vị Cố công tử này bày .

Hắn ái mộ Triệu tiểu , nhưng thế hắn không cho phép đường đường cầu hôn, phụ hắn không đồng ý, phụ Triệu tiểu cũng không .

Vì thế hắn dàn xếp sẵn màn sai kiệu hoa, từ họa sư Duyên Tự, tuyến đường đón dâu, thậm chí cả ngày thành do nương ta tính toán bao lâu, cũng là hắn tinh thông thiên tượng chọn ngày có gió to.

Đại ca từ lâu hôm đó kỳ quái, sợ có kẻ hại tẩu tử, truy tra mãi mới biết sự thật.

Cố Thanh chọn tẩu tử, chẳng qua vì tẩu ấy có danh phận nhưng không ai bảo hộ, mới là điều khiến đại ca tức giận, lỡ hôm ấy xảy biến cố, kế mẫu của tẩu ấy không biết sẽ hành hạ tẩu ấy thế nào.

May mắn trên đời không có chữ “nếu,” cuối cùng tẩu tử vẫn là tẩu tử của ta.

13

Ngày hôm đó Triệu nương đứng bên cạnh, lấy tay che mắt không dám nhìn, nhưng cũng không bước ngăn cản.

Nàng ấy nói với tẩu tử: “Trận đòn này hắn đáng .

Lúc ta vừa biết rõ chân , ta cũng đã hắn một trận.

Nhưng ta vẫn giải thích đôi lời, hắn không phải không màng đến các người.

Hắn cân nhắc phẩm hạnh của Tống Thụ đại ca, lại biết rõ hoàn cảnh của tỷ, rồi mới hạ quyết tâm.

Ta hiểu cho thế nào, đó vẫn là tư tâm của hắn, nhưng vậy, ta cũng không đành lòng trả hắn lại cho tỷ.”

Tẩu tử khẽ cười, nhìn về phía đại ca đang nhau, cất lời: “Cho muội trả, ta cũng không cần.

Cách của Cố công tử không quang minh đại, nhưng nhờ phúc của hắn, ta tìm được một người thật sự trực.

Mỗi người có duyên phận riêng, Cố công tử dụng tâm đến thế, mong người có thể sánh đôi trọn đời, thành toàn ý nguyện.”

Lời tẩu tử vừa dứt, đại ca cũng xong.

Mặt Cố Thanh không bị thương, nhưng trên người e không một tháng chẳng lành, hắn hơi nghiêng mình tạ lễ với tẩu tử, lại chẳng bước tới gần, chỉ liếc Triệu nương một cái.

Triệu nương bèn đi tới đỡ hắn, người chậm rãi rời xa, trông lại là một kiểu hạnh phúc hài hòa .

xong trận này, lần thứ Cố công tử đến phủ, đại ca đã khách khí hơn chút, gì hắn cũng coi như ông mai của huynh và tẩu tử, huynh ấy còn chuẩn bị sẵn thuốc trị vết thương thường dùng trong cho hắn.

Bọn họ trong phòng rì rầm lâu, rồi chẳng mấy ngày sau, Kiều phủ sụp đổ.

Bản cáo trạng dán ở cửa chợ có nhiều tội danh, dài, ta chỉ nghe lọt tai một tội là thông địch bán nước.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.