Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7prey8M9fc

Combo 2 Xịt Vải DOWNY Khử Mùi Và Chống Khuẩn 99.9% Chai 370ML Hương Nắng Mai/Huyền Bí/Đam Mê
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tôi tới mặt Cố Nhiên, đưa ra, nở một nụ cười bỏ.
Mắt anh sáng , vội lấy nhẫn ra định đeo cho tôi – tôi không để anh ta cơ hội .
Tôi đỡ anh dậy, vỗ nhẹ vai anh, bình tĩnh nói:
“Ngày mai là hạn lấy giấy . Chín sáng, cục dân chính. Đừng quên.”
Nói xong, tôi không để ý sắc mặt xám xịt của Cố Nhiên , quay ra khỏi khách sạn.
Phía sau vang tiếng anh ta gào gọi, giọng Xuyên Tử thúc Linh :
“Giữ cô ấy lại!”
Sau là tiếng Linh gào giận dữ:
“Anh điên à? Nếu anh còn bắt tôi làm mấy trò này, mai tụi mình luôn!”
Tôi không dừng , lấy chìa khóa , lái rời đi.
Khi vừa khởi động, Cố Nhiên vẫn chạy theo ra, vừa chạy vừa gọi.
Tôi không giảm tốc.
Đến khi hình bóng anh ta chỉ còn là một chấm nhỏ trong gương chiếu hậu – một chiếc chắn ngang – tôi mới không còn thấy .
đến , tôi nhận được tin nhắn xin lỗi của Linh :
【 , xin lỗi cậu. Tớ không thuyết phục được Xuyên Tử, khiến cậu khó xử .】
Tôi không trách Linh .
Xuyên Tử giúp bạn thân – cũng là chuyện dễ hiểu.
Tôi nhắn lại:
【Không sao.】
Sau lại chui vào phòng làm việc.
Trên đường , tôi vừa nảy ra một ý tưởng thiết kế không tệ – cần tranh thủ vẽ lại ngay.
13
Chín sáng, tôi mặt tại cục dân chính.
Cố Nhiên không đến.
Tôi chờ đến tận mười hai trưa, anh ta vẫn không xuất hiện.
Không còn cách nào khác, tôi bỏ số điện thoại của anh ra khỏi danh sách chặn, gọi cho anh.
Điện thoại chỉ đổ chuông mấy tiếng là bắt máy.
“Cố Nhiên, tại sao anh không đến?”
Tôi cố nén giận, giọng bình tĩnh từng từ đều sắc lạnh.
“ … anh không muốn . Mình đừng … được không?”
Giọng anh ta rụt rè, cẩn trọng – còn tôi thì chỉ cảm thấy… mệt mỏi.
Tôi biết – Cố Nhiên không định .
“Không sao. Anh không đến cũng chẳng sao .
Cùng lắm thì… hai năm , chúng ta cũng thôi.”
Tôi cúp máy, lái .
Khi tôi đến nơi, Cố Nhiên đợi .
Râu ria lởm chởm, tóc tai bù xù – rõ ràng đêm không ngủ.
Mấy hôm tôi thay ổ khóa, anh ta không vào được, chỉ thể ngoài.
Đôi mắt đỏ ngầu nhìn tôi chằm chằm:
“ … chúng ta… thực sự không còn cơ hội nào sao?”
“Không.”
Tôi gần như cướp lời.
“… tại sao chứ? Anh chưa từng ở bên Nhiễm Chi, tại sao lại không thể cứu vãn được?
Tình cảm hơn mười năm của chúng ta… chẳng lẽ cứ vậy mà bỏ đi sao?”
Giọng nói và vẻ mặt anh ta đầy bối rối – chắc trong anh, tôi sẽ vì lưu luyến tình xưa mà gật quay lại.
“Cố Nhiên, kia Nhiễm Chi là chấp của anh.
đây tôi cũng chỉ là một loại chấp của anh thôi.
đi.
Tôi .
hai chúng ta đều nên hướng phía .”
Tôi qua Cố Nhiên, mở vào .
Tôi không định mời anh vào, lúc khép lại, anh ta bất ngờ nắm lấy tôi.
Không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn tôi bằng đôi mắt đỏ hoe – ánh mắt mờ nước.
Tôi hất anh ra, đóng lại.
Chốc lát sau, bên ngoài vang tiếng nức nở rất khẽ.
Tôi mặc kệ.
Quay vào thư phòng.
14
Ba tháng tiếp theo, tôi toàn tâm toàn ý chuẩn portfolio để nộp hồ sơ vào trường M.
Cố Nhiên vẫn chưa từ bỏ.
Phần lớn đêm nào tôi cũng thể thấy bóng anh dưới đèn đường qua sổ.
Anh cứ , ngẩng – chắc là đang nhìn phía căn .
Giữa ngón là điếu thuốc đỏ lập lòe.
Một xưa nay không đụng đến thuốc lá – lại học hút thuốc.
Từ khi đêm xuống đến lúc trời sáng, anh cứ lặng lẽ như vậy.
Anh đang cố dùng cách “cảm động bản thân” ấy để khiến tôi quay .
tôi chưa từng gặp anh một lần nào.
quyết định – thì chẳng cần phải cho khác hy vọng vô ích.
Tôi chuẩn xong toàn bộ hồ sơ xin học, gửi đi bằng email.
Sau ngã xuống giường, vươn vai thật dài.
Dây thần kinh căng suốt mấy tháng trời cuối cùng cũng được thả lỏng.
Tôi thở ra một hơi thật sâu.
Những ngày thức khuya dậy sớm – tạm kết thúc .
Ngoài dự đoán, ba ngày sau tôi nhận được thư báo trúng tuyển từ trường M – tôi được nhận.
Niềm vui như đập thẳng vào tim tôi.
Tôi lập tức chia sẻ với Giang An – cô ấy còn vui hơn tôi, la hét ầm ĩ đòi giúp tôi tìm luôn.
Không giấu được niềm hạnh phúc, tôi đăng một status trang cá nhân – lần tiên sau rất lâu.
Cuộc đời mình… cuối cùng cũng sắp sang một hành trình mới!