Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

8

Trầm Nhu khóc lóc nói: “Thiếp là muốn ngồi vững chiếc ghế chủ mẫu hầu thôi. Thiếp có gì sai chứ?”

Tạ Hoài An không đỡ ta dậy. Hắn nhìn chiếc vòng gãy, ngẩn ngơ rất lâu không nhúc nhích.

Về sau, hắn xuất thư bãi thê, bỏ Trầm Nhu. ta tống trả về Trầm gia.

Nhị phòng chê ta làm bại hoại môn phong, không chịu nhận.

Lúc Xuân Đường đến gửi áo bông mùa đông, đã lén kể cho ta nghe chuyện .

nói: “Cô nương, Tạ Hầu gia đã chuộc lại toàn bộ đồ hồi môn năm xưa cô nương cầm cố rồi, mang tới để hoàng lăng.”

Ta nói: “Thả về đi.”

Xuân Đường gật đầu thật mạnh.

“Đã trả lại rồi ạ. Hắn còn gửi sổ sách hầu tới, nói nguyện ý giao hầu cho cô nương quản lý.”

Ta cười một tiếng.

“Hắn nghĩ đẹp đẽ nhỉ.”

Xuân Đường rốt cuộc cũng bật cười. Cười cười một hồi, vành mắt lại đỏ lên.

“Cô nương, nào thì mới có thể bước ra ?”

Ta nhẩm tính ngày tháng.

“Sắp rồi.”

Đêm trước tròn hạn năm, ta chép xong cuốn kinh cuối cùng. Lúc dậy, đầu gối đau đến mức suýt chút nữa không lấy lại được sức.

Tiêu Trẫn ngồi xổm , giúp ta buộc lại dải dây áo choàng lông cáo.

Động tác hắn chẳng mấy thuần thục. Buộc có phần hơi c.h.ặ.t.

Ta cúi đầu nhìn hắn.

“Vương gia buộc cái dây áo thôi mà trông cũng như tra án xét phạm nhân vậy.”

Hắn mắt.

“Chê sao?”

“Có một chút.”

Hắn nới lỏng ra một tẹo.

“Sau ra lăng, muốn đi đâu?”

Ta ngẩn một chút.

Trong năm qua, ta đã nghĩ tới chuyện ra lăng rất nhiều lần. Thế nhưng thực sự đến khoảnh khắc , ngược lại lại không biết nên đi đâu.

Trầm gia có thể về. Nhưng nơi đó sớm đã không còn là nhà như trước nữa.

Hầu lại càng không phải nơi chốn về.

Ta hắn: “Bên có gì?”

Tiêu Trẫn dậy. Vạt áo màu huyền sắc rủ trước ta.

“Sông núi rất rộng lớn.”

Hắn khựng lại một chút.

“Không cần về chốn cũ.”

Ta đầu nhìn hắn. Đèn trường minh chiếu lên nghiêng hắn, mày mắt lạnh lẽo cũng được lửa ép mềm đi đôi chút.

Ta nói: “Vậy đi ngắm hoa hạnh đi.”

Tiêu Trẫn nhíu mày.

“Hoa hạnh có gì mà ngắm?”

Ta cười một tiếng.

“Chưa được xem bao giờ.”

Hắn nhìn ta rất lâu.

“Được.”

“Nở đến phiền .”

Ngày thứ hai, cửa lăng mở ra.

Khoảnh khắc nắng chiếu , mắt ta ch.ói đến đau nhói. năm không thấy trời, ta hầu như không vững.

Tiêu Trẫn bên cạnh ta, không hề đỡ lấy ta. khoác lại chiếc áo choàng lên vai ta gọn gàng hơn.

Hắn nói: “Từ từ bước đi.”

Ta từng bước từng bước bước ra .

cửa lăng, Tạ Hoài An đó. Phía sau hắn xếp đặt sính lễ đã được chuẩn lại từ đầu.

Những rương quấn lụa đỏ xếp thành từng hàng dài chật kín các bậc thềm đá. Gió thổi qua, dải lụa đung đưa ch.ói mắt.

Tạ Hoài An nhìn thấy ta, nước mắt lập tức lã chã .

“Vãn Vãn.”

Ta dừng lại trước cửa.

Hắn gối tiến lên mấy bước.

“Ta hối hận rồi. Hầu , tước vị, quãng đời còn lại, ta đều trao hết cho .”

Ta nhìn hắn.

năm trôi qua, hắn gầy đi rất nhiều. Mũ áo vốn luôn tề chỉnh năm xưa, giờ đây gió thổi cho xộc xệch tơi tả.

Đáy mắt toàn là vệt m.á.u đỏ.

Ta : “Ngày lăng năm đó, vì sao ngươi không gửi thư cưới?”

Tạ Hoài An cứng đờ. Tiêu Trẫn bên cạnh ta, cúi mắt nhìn hắn.

Môi Tạ Hoài An run rẩy rất lâu.

Sau cùng, hắn thấp giọng nói: “Ta tưởng sẽ đến cầu xin ta.”

Ta bình thản nhìn hắn.

Hóa ra sự thật lại là như vậy.

Hắn thốt ra lời rồi, ta ngược lại lại chẳng thấy đau nữa.

Ta nói: “Ngày hôm đó ta cũng từng đợi ngươi.”

Tạ Hoài An đột ngột đầu. Trong mắt lóe lên một chút sáng.

Ta nhìn chút sáng ấy.

đợi đến cửa hoàng lăng khép lại.”

sáng tắt ngấm.

Hắn bò về phía trước, giơ muốn chạm vạt áo ta.

Tiêu Trẫn giơ chân chặn lại. Vạt áo màu huyền sắc rủ chắn trước ta.

Tạ Hoài An đầu nhìn hắn, giọng nói sụp đổ hoàn toàn.

muốn đi cùng hắn sao?”

Ta không trả lời.

Ta sang Tiêu Trẫn: “Bên thực sự có hoa hạnh sao?”

Tiêu Trẫn liếc nhìn ta một cái.

“Có.”

“Có đẹp không?”

Hắn nhíu mày.

“Nở đến phiền .”

Ta bật cười.

“Vậy thì đi ngắm thử xem sao.”

Tạ Hoài An rạp trên đất khóc lóc gào lên. Sính lễ hắn vãi văng đầy đất.

Nắp rương gió thổi tung ra, vàng bạc châu báu lăn lóc vãi ra .

Ta không hề đầu lại.

….

Về sau, Tạ Hoài An tự dâng sớ xin giữ hoàng lăng.

Hoàng đế đã chuẩn tấu.

Cánh cửa lăng hắn cai quản thủ tiết, chính là cánh cửa năm xưa ta bước ra bước .

Ngày ngày chép kinh.

Đêm đêm canh giữ đèn.

Mỗi đêm mưa về, vết thương cũ đầu gối lại tái phát đau buốt, hắn liền ngồi trước cửa lăng cho tới sáng.

nói, hắn rốt cuộc cũng đã hiểu hoàng lăng thanh tịnh rốt cuộc có nghĩa là gì.

Lúc ta nghe được lời , ta Giang Nam. Hoa hạnh nở rộ rực rỡ khắp thành.

Xuân Đường che dù cho ta, Tiêu Trẫn đi bên cạnh, chê bai phấn hoa làm xộc mũi cay mắt.

“Thứ có gì mà đẹp chứ?”

Hắn cất tiếng lần thứ .

Ta dừng lại dưới gốc cây, nhìn một cành hoa hạnh trĩu rất thấp.

“Đẹp mà.”

Hắn liếc nhìn ta một cái. Bất đắc dĩ giơ lên, tự bẻ cành hoa hạnh thấp nhất đó cho ta.

Cành hoa đưa đến trước ta.

Các ngón hắn rất vững vàng. Giống như cầm đao vậy.

Ta nhận lấy, kề sát mũi ngửi một chút. Mùi hương ngào ngạt dịu nhẹ.

Sạch sẽ, mềm mại, không hề có hơi ẩm u uất trong lăng, cũng chẳng có mùi ẩm mốc những cuốn sổ sách hầu cũ kỹ.

Ta hắn: “ trong lăng cũng không biết ghi nhớ ơn nghĩa sao?”

Tiêu Trẫn nhìn ta. nắng trên bộ gấm bào màu huyền sắc hắn, giống như trên một thanh đao cũ.

Hắn giơ , đầu ngón chạm nhẹ vị trí vết thương cũ nơi đầu gối ta. Cách một lớp vải vóc, động tác rất nhẹ nhàng.

“Có nhớ chứ.”

Ta cười một tiếng.

Hắn lại nói: “Cũng nhớ thù nữa.”

Ta đầu nhìn hắn.

Thần thái hắn bình thản, như thể tiện miệng nói về thời tiết hôm nay. Thế nhưng ta biết, cần ta gật đầu, hắn thực sự sẽ lại hoàng lăng để nhường cho Tạ Hoài An một vị trí trong lăng mộ.

Ta cài cành hoa hạnh giữa mái tóc.

“Vậy thì cứ ghi nhớ trước đã.”

Tiêu Trẫn cười thấp một tiếng.

“Được.”

Cơn gió thổi qua cây hạnh.

Cánh hoa đầy trên vai áo.

Ta giữa cảnh xuân tươi đẹp, đột nhiên cảm thấy cánh cửa hoàng lăng kia thực sự đã cách ta quá xa rồi.

Xa như thể là chuyện kiếp trước vậy. Mà Tạ Hoài An vẫn trước cửa lăng.

Đợi chờ một vĩnh viễn sẽ không bao giờ trở lại nữa.

(Hết)

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn