Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
7.
Anh luôn nói anh là người yêu đương.
yêu đương rất nặng.
Lớn như thế này rồi còn yêu đương, là hiếm thấy.
“Chuyện , sao WeChat của anh lại bị người mang đi bán?” Nếu không hỏi, tôi thật sự không cam tâm.
Anh nhướng mày: “Chuyện này anh sẽ cho người điều tra.”
Cũng , đây không chuyện tôi cần quan tâm.
Hai người chúng tôi yên lặng một lúc.
Để làm dịu đi cảm xúc xấu hổ, tôi lại hỏi: “Vậy không có ai mua được WeChat của anh sao?”
Anh nhìn tôi như đang nhìn ngốc: “Chuyện này em cũng tin sao?”
Thật tôi cũng không tin.
Thậm chí tôi còn tải cả app chống lừa gạt xuống.
Đang nói chuyện thì đã đến .
anh rất lớn, tôi không khỏi cảm thán một câu: “Thật lớn.”
đột nhiên cười: “Tặng cho em nhé, được không?”
Tôi lắc : “Không cần, anh kiềm chế yêu đương của mình lại đi, em có nằm mơ cũng không dám ở lớn thế này đâu.”
Anh dẫn tôi đi phía biệt thự: “Em không sợ anh sao? Cứ đi với anh như vậy?”
“Sợ.” Tôi nghiêm túc suy nghĩ: “Tóm lại, cho có chuyện gì thì em cũng cảm thấy mình không lỗ.”
Trai đẹp thế này, chỉ như vậy thôi cũng không lỗ.
Theo châm ngôn của chị em tốt của tôi thì chính là: Tín nữ nguyện cả đời ăn mặn để đổi lấy một anh trai vừa có tiền vừa có sắc.
“Phòng em ở tầng hai, em lên xem thử xem có thiếu gì không.”
Lúc này tôi mới phát hiện anh là yêu đương level max.
Cả phòng có phong cách giống hệt với lúc tôi nói trời dưới đất WeChat, ngay cả thứ tôi thuận miệng nói thích cũng có trong phòng.
“Phòng này… anh chuẩn bị bao lâu?”
“Từ câu tiên của em anh đã muốn chuẩn bị cho em căn phòng em thích.”
yêu đương đôi cũng rất say lòng người.
“ còn bé ở , thứ em muốn nhất chính là một căn phòng thuộc riêng mình.” Tôi cười nhìn anh: “Đây là cuộc sống người giàu các anh sẽ không bao giờ tiếp xúc. Lúc em ở trong phòng khách, bàn duy nhất em có là bàn máy may của mẹ.”
“ anh cũng đấy, bàn máy may rất nhỏ. Em lên cấp hai, cho làm thế nào cũng không thể bỏ đủ sách vở lên bàn. Lúc cuối cùng em cũng có một bàn cho riêng mình.”
“Mặc chỉ là bàn như bàn bán hàng ngoài quán, anh không, chân bàn luôn rung lắc, em còn tìm thêm để đệm vào.”
Những thứ trong căn phòng này thật sự quá đắt đỏ.
Trong tiềm thức, tôi cảm thấy nó cách tôi rất xa.
Nói đến đây, trong mắt anh hiện lên sự đau lòng.
Tôi đột nhiên cười: “Em nói là anh tin sao?”
“Tin.”
“Em đã không còn sống khổ như vậy từ lâu rồi.” Tôi rất kiêu ngạo: “Em trưởng thành rất tốt, bây giờ em đi làm, cũng có thể kiếm tiền.”
hành động lúc này của anh khiến tôi cảm giác… Tôi cũng rất muốn làm yêu đương.
8.
Tôi “trúng” năm trăm vạn cũng đi làm.
Đồng Tiểu Mỹ đi đến chỗ tôi: “Trưa gọi gì ăn được?”
Tôi trực tiếp trả lời: “Hôm khẩu vị không tốt, tôi không ăn.”
Chưa được bao lâu, chỉ nghe thấy đồng đi xuống tầng lấy ăn lên nói: “Đương nhiên là cô ấy không cần ăn rồi, con nhóc chết tiệt , cô ăn ngon như thế từ nào vậy?”
Nói xong chỉ ngoài cửa sổ: “Người đàn ông của cô nói ở dưới tầng chờ cô, cô mau xuống đi.”
Tôi lại gần cửa sổ nhìn, đồng bên cạnh cũng nhiều chuyện đi cùng.
Một đồng tên Mạnh Tiểu Vân nói: “Chậc chậc chậc, trai cô là ai vậy? trai cô là shipper sao? Khó trách được ăn ngon.”
Mở cuộc thi đấu cho phái nữ đấy à?
Đã thế kỷ 21 rồi, có quá quê mùa rồi không?
Tôi nhìn cầm theo đang vẫy tay với mình.
Cũng đưa tay lên vẫy với anh.
“Cô… cô đang chào ai thế?” Tiểu Mỹ kéo tay áo tôi: “Anh đẹp trai sao, cmn, cô nhìn xe đi, có tiền nha ~”
Đồng cầm ăn nói theo: “Tôi nói là shipper bao giờ chứ, cô quen trai có tiền ở đâu vậy? Ghen tị chết tôi rồi.”
Tôi nói với Tiểu Mỹ: “Tôi đi một chút rồi .” Không hề phản ứng lại Mạnh Tiểu Vân đang đứng nói mấy thứ kì lạ.
Tôi ở hai ngày rồi quay lại trọ.
Sức quyến rũ của người này quá lớn, thỉnh thoảng còn nói muốn cho tôi xem cơ bụng ngoài đời, tôi sợ tôi nhìn xem chảy máu mũi mà ngất mất.
“Anh đến đây làm gì?”
Tôi chỉ lên tầng: “Những đồng của em cũng đang khen anh.”
Không hổ là thái tử Bắc Kinh, đứng ở ven đường cũng khiến người chú ý.
“Có muốn khiến họ càng ghen tị với em hơn không?”
Anh nghiêng hỏi tôi, không thể không nói, tôi cứ như vậy bị quyến rũ.
Đến nụ hôn của anh rơi xuống môi tôi.
Tôi mới phát hiện, tên nhãi này thật tốt.
Ngay cả giá trị cảm xúc cũng quan tâm.
9.
Tôi mang quà anh đưa đến quay lại văn phòng.
“Ông trời ơi, Khương Lai, trai cô giàu vậy sao?” Tiểu Mỹ kích động nhìn tôi, kéo tay tôi nói lớn.
Mạnh Tiểu Vân nhìn tôi, có chút ghen ghét: “Có gì mà tốt chứ, ai lừa người ta vào tròng kiểu gì?”
“Dùng tiền mua, không được sao?” Tôi hỏi lại.
Tiểu Mỹ bênh vực: “Cũng không là ai ghen ghét mà nói người ta chỉ thể yêu đương với shipper. Còn , shipper chọc gì cô sao? Người ta lĩnh lương còn nhiều hơn chúng ta .”
Mạnh Tiểu Vân không phản ứng, trực tiếp quay phòng làm việc.
Tiểu Mỹ còn muốn nói tôi lại lắc : “Tôi và anh ấy mới quen thôi.”
Tôi quay lại bàn làm việc, cuối cùng cũng nhớ mở một đống tay .
Hoa, son, bánh gato, thậm chí còn có điện thoại, đồng hồ mẫu mới nhất…
Rõ ràng là đang hối lộ tôi.
Khiến ý chí không kiên định của tôi lung lay.
“Khương Lai, cô có tài đức gì mà lại tìm được trai tốt vậy? Nếu cho tôi, tôi tình nguyện giảm mười năm tuổi thọ.” Có người khoa trương nói lớn ở văn phòng.
Lúc này cấp Lý Vũ đi vào.
“Ồn ào gì vậy, đây là công ty hay chợ?”
“Không ai có việc không? Rảnh quá thì tối ở lại tăng ca đi.”
“Còn cô Khương Lai, cô biến giờ làm thành giờ mua sắm đấy à? Cô đến văn phòng tôi chút.”
Tiểu Mỹ nhìn tôi bằng ánh mắt đồng tình.
Tôi cúi vào phòng làm việc của anh ta: “Nói đi, đống bàn cô là thế nào?”
“ lý Lý, tôi không nhân lúc làm để mua sắm. Những thứu là tôi tặng, bây giờ cũng là giờ nghỉ trưa.” Tôi lùi sau một bước, giữ khoảng cách nhất định với Lý Vũ.
“Cô cách tôi xa vậy làm gì, tôi cũng đâu có ăn cô?” Lý Vũ nói: “Lần này tôi sẽ nâng cô lên trong danh sách tăng chức.”
“Cảm ơn lý Lý.”
“…” Anh ta điều kiện: “Đêm cô cùng tôi đi gặp người phụ trách dự án cô đang làm, lúc công ty nói tôi đi mời tiệc người ta.”
Tôi nhíu mày, Lý Vũ này luôn như có như không đến gần khiến người cảm thấy rất không thoải mái.
“ lý Lý, chỉ có hai người chúng ta thôi sao?” Tôi tỏ vẻ khó xử.
“Sao có thể, đương nhiên còn có thêm người , lát gọi thêm hai đồng .”
Tôi nghe vậy thì yên tâm.
Đến bữa tối lại phát hiện chỉ có thêm một mình Mạnh Tiểu Vân.
“Không lý Lý nói gọi thêm mấy người sao?”
Mạnh Tiểu Vân thấy tôi cũng rất khó chịu: “Tôi còn tưởng rằng chỉ có một mình tôi, sao cô cũng ở đây?”
“Dự án do tôi phụ trách, tôi không đến thì ai đến?” Còn tôi cũng đâu có muốn đến.
tôi nhanh chóng phát hiện , tôi không hề nghĩ nhiều chút nào.
Mặc người đối diện là của công ty hợp tác, lúc nói chuyện cũng nói đến việc hợp tác căn bản không là người tôi phụ trách tôi liên hệ.
Sau nói vài câu hợp tác vui vẻ thì vẫn luôn mời rượu.
Mạnh Tiểu Vân thuộc bộ phận tiêu thụ, tửu lượng đương nhiên không tồi.
Bình thường tôi rất ít xã giao, hai ly đã cảm thấy lâng lâng.
Tôi vừa định lén làm đổ ly rượu xuống đất đã bị Mạnh Tiểu Vân bắt được: “Khương Lai, cô say rồi sao, ly cũng không cầm chắc, để tôi giúp cô.”
Sau lại rót cho tôi một ly đầy, tôi không thể không cạn.
Lúc này điện thoại của gọi đến.
Tôi nhanh chóng nắm lấy cơ hội ngoài nghe máy.
Anh trực tiếp vào vấn đề: “Em đang ở đâu vậy?”
“Khách sạn Lập Quân, anh có tiện đến đón em không?”
“Em ở chờ anh.”
còn chưa đến, Lý Vũ đã chặn tôi lại hành lang.
“Sao cô lại không phòng, tổng giám đốc Mã còn đang chờ cô đấy.”
“ lý Lý, tôi hơi choáng nên muốn ở đây hít thở không khí.”
“Công ty không cần kiểu người rảnh rỗi như vậy.” Lý Vũ nói rồi muốn động tay: “Quay lại phòng với tôi, nếu không ký được hợp đồng này thì tội vạ đâu một mình cô chịu.”
Tôi hất tay anh ta : “ lý Lý, anh chỉ dùng phụ nữ để ký được hợp đồng thôi sao? Dự án này vốn đã được đàm phán xong, cho hôm tôi không rượu thì cũng nắm chắc được dự án này.”
Lý Vũ quá nhiều, hôm làm càn hơn ngày thường: “Ông đây muốn cô rượu thì sao? Sao cô không học được gì từ Mạnh Tiểu Vân vậy, nói bao nhiêu rượu thì bấy nhiêu, cô là không được dạy dỗ.”
Chất cồn như lấn áp óc anh ta, càng nói càng không điểm dừng: “ sao cô cũng độc thân, ngủ với tôi một đêm thì sao?”
Tôi nghe đến đây, không còn nhịn được cơn tức giận.
Càng đừng nói đến chuyện lúc này anh ta động tay động chân với tôi.
Thế là chạy đến.
Anh ngẩn người nhìn tôi cầm chai rượu đập thẳng xuống Lý Vũ.
Nào cần anh hùng cứu mỹ nhân.
Lý Vũ vừa thấy người đã gào lớn: “Anh trai , cứu tôi với.”