Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1 - Giấc Mơ Của Dự Vương Phi

Đêm trước ngày Vương phi, ta đã nằm mơ thấy một cơn ác mộng đáng sợ.

Ta mơ thấy mình được như nguyện, trở thành Vương phi, nhưng lại phí hoài cả một .

Khi ta sinh con bị băng huyết, đứa trẻ chết trong bụng, Bùi Thực lại đang ở uống rượu ăn mừng cùng một nhân.

Điều ăn mừng không phải chuyện khác, mà chính là việc ta sinh.

Con của ta cũng không phải vì số mệnh bạc bẽo, mà là bị Bùi Thực hạ thuốc.

Chỉ vì từng hứa rằng cả này chỉ để nhân kia sinh con cho mình.

Sau đó, ta biết được chân tướng, tìm ra nhân cùng đứa con riêng mà nàng ta sinh cho Bùi Thực.

Bùi Thực thẹn quá hóa giận, đánh gãy tứ chi của ta, giam cầm ta suốt cả .

còn ghi đứa con riêng dưới danh nghĩa của ta, để nó đường đường chính chính trở thành tử.

Ngày ta hấp hối, Bùi Thực mới chậm rãi xuất hiện.

Làm phu thê mấy chục năm, đó là lần nói ta nhiều nhất.

“Thanh Uyển có thân phận thấp kém, mẫu phi sẽ không đồng để nàng làm vương phi của ta, nên mới để ngươi nhặt được món hời.”

“Nhưng ngươi quả thật đã giúp ta một việc lớn. Tuy Thanh Uyển không thể vào phủ, nhưng con của chúng ta lại có thể danh chính ngôn thuận kế thừa tước vị.”

“Cứ yên tâm đi đi. Nếu có kiếp sau, nhớ tránh xa một chút, đừng liều mạng sán lại gần nữa.”

Ta đột ngột bừng tỉnh, không dám tin vào cơn ác mộng .

Cho đến trong yến tiệc phi, ta cố va vào lòng Bùi Thực, trộm lấy chiếc khăn tay trong tay áo .

Quả nhiên, ta nhìn thấy trên đó thêu một đôi uyên ương cùng ba chữ nhỏ “Lục Thanh Uyển”.

Sắc mặt ta trắng bệch, lập tức kéo tử địch của mình rời đi.

“Ta không làm vương phi nữa, ngươi cũng không được làm!”

……

“Thẩm Ương Ương, ngươi có bệnh à?!”

“Chúng ta đấu đá cả , khăn lắm mới có thể phân thắng bại, ngươi làm loạn cái ?!”

Gương mặt từng khiến ta vô cùng chán ghét , đây lại khiến ta cảm thấy đau lòng.

Ta biết, bất kể hai chúng ta ai thắng, cuối cùng cũng chỉ rơi vào kết cục thê thảm.

Ta khẽ thở dài, hỏi:

“Lục Vân Tang, ngoại thất của phụ thân ngươi có phải đã sinh một nhi tên Lục Thanh Uyển không?”

Lục Vân Tang sửng sốt.

“Chuyện này trong ta giấu kín như bưng, sao ngươi biết được?”

Nói ra cũng thật hổ thẹn.

Ta và Lục Vân Tang vì Bùi Thực mà tranh đấu cả . Để lật đổ nàng, ta đã tốn không ít nhân lực và tiền bạc điều tra nàng.

Nhưng không ngờ những thứ điều tra được không thể lật đổ nàng, trái lại dưới sự trùng hợp ngẫu nhiên lại khiến ta phát hiện bí mật lớn của Bùi Thực.

Ta kể lại không sót một chữ về mơ đêm qua cho Lục Vân Tang nghe.

Lông mày nàng nhíu chặt thành hình chữ xuyên, khinh thường nói:

“Chỉ là một mơ mà thôi, ngươi cũng tin sao?”

Ta không trách nàng.

Bởi lúc ta cũng giống nàng, cảm thấy chuyện này quá mức hoang đường.

Ta lấy chiếc khăn tay đưa cho nàng.

ngươi thứ này đi.”

“Ta vừa trộm được từ trên người Vương.”

Lục Vân Tang cẩn thận xét một lượt, sắc mặt lập tức trắng bệch như giấy.

Nhưng còn chưa kịp đưa ra quyết định, Bùi Thực đã đi tới.

“Ương Ương, Vân Tang, sao không nghe thấy hai người cãi ?”

“Chẳng lẽ mặt trời mọc từ phía tây sao?”

Cũng không thể trách Bùi Thực nói như .

Ta và Lục Vân Tang từ nhỏ đến lớn như nước lửa, mỗi lần gặp mặt đều phải cấu véo một trận.

Huống hồ còn là ngày phân định thắng thua.

Để không khiến Bùi Thực nghi ngờ, cũng để có thể thoát thân, ta vội ôm bụng kêu gào.

“Ôi chao, Lục Vân Tang, đồ đáng chết ngươi, sao lại đá vào bụng ta?”

“Tiểu vương gia, bụng ta đau quá, phải mau đi tìm đại phu.”

“Yến tiệc phi , ta chỉ đành tiếc nuối bỏ lỡ.”

Ta giả vờ giả vịt lùi lại.

Khi lùi đến bên cạnh Lục Vân Tang, ta nhỏ giọng nói:

“Ngươi mau tìm lý do đi.”

“Nếu không này thật sự sẽ tiêu đấy.”

“Tuy ta thấy ngươi phiền, nhưng cũng không muốn ngươi chết.”

“Đỡ phải sau này không tìm được người cãi .”

Thấy trong ánh mắt Lục Vân Tang nhìn Bùi Thực vẫn còn một phần lưu luyến, ta lập tức sốt ruột.

“Lục Vân Tang, ta biết lời nói suông không có bằng chứng, ngươi sẽ không tin.”

“Cho ta một cơ hội, ta sẽ chứng minh cho ngươi .”

“Đến lúc đó ngươi muốn lựa chọn nào, ta cũng không ngăn cản.”

Lục Vân Tang cuối cùng cũng hạ quyết tâm.

Kẻ này cũng là một người rất biết diễn, thân thể nghiêng một cái liền ngã xuống hồ.

Sau khi bò lên bờ, nàng run rẩy đôi môi, áy náy nói:

“Vương gia, ngài cũng nhìn thấy đấy, là Thẩm Ương Ương cố đẩy thần .”

“Toàn thân thần đã ướt đẫm, thật sự không còn thể diện.”

“Chuyện phi, hay là để vài ngày nữa nói?”

Ta nghe ra được Lục Vân Tang vẫn chưa tin ta.

nàng vẫn chừa lại một đường lui.

May mà Quý phi từng yêu cầu vương phi nhất định phải xuất thân từ hai Lục và Thẩm.

Cho nên người tham gia chọn cũng chỉ có ta và Lục Vân Tang.

Bùi Thực bất lực, chỉ có thể đồng dời yến tiệc phi sang ba ngày sau.

Để không khiến người khác nghi ngờ, sau khi rời khỏi vương phủ, ta và Lục Vân Tang ai về nấy.

Mãi đến khi trăng lên giữa trời, hai chúng ta mới lén lút gặp trong một con ngõ nhỏ.

“Thẩm Ương Ương, ngươi định chứng minh nào?”

“Ta nói lời nghe trước. Nếu mơ của ngươi là giả, ngươi không được tranh giành vương gia ta nữa.”

Ta khinh thường hừ lạnh.

“Nhìn chút tiền đồ của ngươi kìa.”

“Chỉ vì một nam nhân, có đáng không?”

Lục Vân Tang tức quá hóa cười.

“Thẩm Ương Ương, sao ngươi có mặt mũi nói ta?!”

“Người trước đây vì vương gia mà cắt cổ tay đòi tự vẫn đâu phải ta, mà là ngươi!”

Lần tiên ta không phản bác Lục Vân Tang.

Ta chỉ tự giễu cười nói:

“Trước kia còn không hiểu chuyện.”

“Sau khi nằm mơ thấy , ta đã nghĩ thông suốt.”

“Có những người thật sự không đáng.”

“Đi thôi, ta dẫn ngươi tận mắt nhìn , vị trí vương phi này ngươi còn muốn ngồi hay không……”

2

Ta lần theo manh mối trong mơ, quả nhiên tìm thấy quen thuộc ở phía đông thành.

Ta và Lục Vân Tang nằm sấp trên tường chờ rất lâu, bên trong vẫn tối đen như mực, không có chút động tĩnh nào.

Lục Vân Tang hơi mất kiên nhẫn, quay hỏi ta:

“Nơi này không có người ở phải không?”

“Thẩm Ương Ương, có phải ngươi cố trêu đùa ta không?”

Thật ra lúc này ta cũng không dám đưa cho nàng câu trả lời chắc chắn.

Trong mơ, chuyện Bùi Thực nuôi Lục Thanh Uyển ở này là việc xảy ra nhiều năm sau khi chúng ta thành thân.

Bây thời gian đã bị đẩy lên sớm hơn, có lẽ vẫn chưa chuyển vào đây cũng nên.

Thấy ta nghẹn lời, Lục Vân Tang càng khẳng định suy đoán của mình.

“Ta không ở đây làm loạn ngươi nữa.”

“Thẩm Ương Ương, bây ta sẽ đến vương phủ tìm vương gia, nói cho ngài biết ngươi đã từ bỏ việc làm vương phi.”

“Để ngài cưới ta.”

Lục Vân Tang vừa buông tay, chuẩn bị nhảy khỏi tường, ta lập tức túm lấy nàng.

“Đến !”

Lúc này, trước cửa xuất hiện hai bóng người đang dựa sát vào .

Một người cao, một người thấp, cả hai đều đội mũ rộng vành che mặt.

Lục Vân Tang nheo mắt, thấp giọng lẩm bẩm:

“Như này thì làm sao nhìn rõ là ai……”

Nàng còn chưa dứt lời, hai người đã bước vào .

Sau khi cửa đóng lại, tháo mũ rộng vành xuống.

không thể chờ đợi thêm mà hôn .

Nhìn hai người hôn đến rời bỏ, y phục dần tuột xuống, mắt Lục Vân Tang trợn tròn.

“Thật, thật sự là vương gia và con tiện nhân kia……”

Ta vội ra hiệu im lặng.

“Đừng nói chuyện, tiếp tục .”

Không biết qua bao lâu, Bùi Thực và Lục Thanh Uyển cuối cùng cũng kết thúc cuộc mây mưa.

Lục Thanh Uyển khoác hờ y phục, đai áo lỏng lẻo, hai tay ôm cổ làm nũng.

“Vương gia, nghe nói yến tiệc phi đã bị hủy bỏ.”

ngài có thể thuận nước đẩy thuyền, không phi nữa được không?”

“Ta không muốn nhường ngài cho bất kỳ ai.”

“Kể cả tỷ tỷ của ta!”

Lục Vân Tang tức đến run người, thấp giọng mắng:

“Con tiện nhân này, ta là đích tỷ của nó đấy!”

Ta liếc nàng một cái.

“Các ngươi còn chẳng cho người ta bước vào cửa, nói đến tình tỷ muội?”

Sắc mặt Lục Vân Tang tối đi, hiếm khi không cãi ta.

“Ngươi không biết đuôi sự việc.”

“Mẫu thân của con tiện nhân này vốn là nha hoàn hồi môn của mẫu thân ta. Nhân lúc mẫu thân ta mang thai, bà ta đã quyến rũ phụ thân ta.”

“Khi mẫu thân ta sinh nở, bà ta còn lén hạ thuốc, muốn khiến mẫu thân ta một xác hai mạng.”

“May mà mẫu thân ta phát hiện sớm, nhưng người mềm lòng, không nhẫn tâm đánh chết hồ ly tinh , chỉ đuổi bà ta ra khỏi .”

“Không ngờ bà ta vẫn chưa cắt đứt phụ thân ta, còn lén sinh ra nghiệt chủng này.”

“Ngươi nói , dựa vào đâu chúng ta phải cho hai mẹ con bước vào cửa?”

Nhìn hốc mắt đỏ hoe của Lục Vân Tang, lần tiên ta cảm thấy hơi đau lòng cho nàng.

Ta do một lát, cuối cùng vẫn nắm lấy tay nàng.

“Đừng buồn. Sau khi làm rõ mọi chuyện, ta sẽ cùng ngươi xử lý .”

Trong lúc nói chuyện, Bùi Thực đã lên tiếng.

Dù ánh mắt đầy vẻ thâm tình, nhưng những lời nói lại khiến Lục Thanh Uyển vô cùng tủi thân.

“Uyển Uyển, chuyện ta cũng có thể đồng nàng, chỉ riêng chuyện này thì không được.”

“Hai Lục và Thẩm là cánh tay đắc lực của triều đình, mẫu phi yêu cầu ta nhất định phải cưới một người.”

“Như sau này ta mới có chỗ dựa.”

“Nàng cũng biết, Thái tử và Thành Vương là huynh đệ ruột thịt, còn ta chỉ là thứ xuất. Nếu không có chỗ dựa, những ngày tháng sau này của ta sẽ rất khăn.”

“Nàng cũng không muốn nhìn thấy ta thất , đúng không?”

Lục Thanh Uyển hiểu tất cả, nhưng vẫn không cam lòng.

ta phải làm sao?”

“Ta đã theo ngài lâu như , sự trong sạch sớm đã không còn.”

“Hơn nữa bây ta còn mang thai, đứa trẻ sinh ra ngay cả một danh phận cũng không có……”

Bùi Thực ôm chặt nàng ta, những lời tiếp theo khiến ta không nhịn được mà rùng mình.

3

“Nàng cứ yên tâm, bất kể ta cưới ai cũng chỉ là tấm bình phong.”

“Ta sẽ không để sinh con của ta.”

“Đến khi nàng sinh con, ta sẽ đưa con của chúng ta về phủ, dùng kế đánh tráo.”

“Như con của chúng ta sẽ trở thành tử, trở thành Vương trong tương lai.”

“Chẳng lẽ nó còn có thể bạc đãi người mẹ ruột như nàng sao?”

Khớp , tất cả đều khớp.

mơ của ta quả nhiên không phải giả.

Đó là ông trời thương xót ta, cho ta lời cảnh báo.

Lục Vân Tang cuối cùng cũng tin.

Trên đường rời khỏi , nàng do rất lâu mới đỏ mặt nói:

“Ương Ương, đa tạ ngươi đã cứu ta.”

Ta hào sảng xua tay.

“Nói những lời này làm ?”

“Thật ra nghĩ kỹ lại, ngoài Bùi Thực ra, hai chúng ta cũng không có mâu thuẫn khác.”

“Bây không cần nữa, chúng ta còn lý do tiếp tục tranh đấu?”

Lục Vân Tang bật cười.

Không có khinh thường, không có châm chọc, chỉ có sự nhẹ nhõm và chân thành.

“Được, chuyện cũ không nhắc lại. Sau này hai chúng ta là bằng hữu.”

“Trước đó ngươi nói sẽ giúp ta xử lý , ngươi định xử lý nào? Nói ta nghe .”

Ta ranh mãnh mỉm cười.

“Quý phi nương nương không phải từng nói Vương phi nhất định phải xuất thân từ hai Lục và Thẩm sao?”

“Nhưng bà ta đâu nói nhất định phải là đích .”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.