Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

sinh con xong, tôi được từ chồng một tấm séc trị 500 triệu tệ cùng đơn ly hôn. Thế nhưng sáng hôm , cả nhà Phó lại phát điên lật tung mọi nơi để tìm bốn trẻ.

Vết m//ổ đẻ còn lành, Phó Thận Ngôn đã không chờ nổi mà ném cho tôi khoản phí l/y hôn khổng lồ.

thấy sự chán ghét không hề che giấu trong mắt anh ta, tôi không khóc lóc, không níu kéo, càng chẳng buồn dây dưa thêm một giây nào. Tôi chỉ bình tĩnh lấy tiền ấy rồi đi.

Phó Thận Ngôn lập tức mở champagne ăn mừng. Trong mắt anh ta, cuối cùng cũng đã đuổi được cái “m//áy đ//ẻ” như tôi ra đời .

Chỉ có điều, anh ta không hề biết.

Trong bốn chiếc vali tôi mang theo nhà, thứ được cất bên trong không phải quần áo.

Mà là bốn người thừa kế duy nhất, là bốn độc đinh chín đời của nhà Phó.

Đợi đến sáng hôm , khi bảo mẫu bước vào phòng tr//ẻ e//m, cả bầu trời của gia tộc hào môn ấy sẽ hoàn toàn sụp đổ.

Thu0//ốc tê ca ph//ẫu th//uật vẫn tan hết.

Vết m//ổ nơi bụng buốt như thể có vô sợi thép nung đỏ không ngừng đâ//m xuy//ên qua da thịt.

Tôi nằm trên chiếc giường trắng lạnh lẽo trong phòng VIP. Chỉ một nhịp thở nhẹ cũng đủ kéo theo cơn thấu tận xương tủy.

Phó Thận Ngôn đứng cạnh giường, từ trên cao lạnh nhạt tôi, giống như một món đồ đã hết trị sử dụng, có thể vứt bỏ bất cứ nào.

Bộ vest thủ công đắt tiền trên người anh ta phẳng phiu không một nếp nhăn, đối lập hoàn toàn với căn phòng bệnh nồng nặc mùi thuốc sát trùng.

Anh ta lấy từ túi áo ra một tấm séc, kẹp hờ giữa ngón tay.

Thái độ tùy tiện đến mức dường như thứ cầm trong tay không phải tiền, mà chỉ là một tờ giấy bỏ đi.

“Ký đi.”

lạnh lẽo, không mang theo bất kỳ xúc nào.

Ba năm qua, kể từ ngày quen biết anh ta, tôi đã quá quen với thứ ngữ điệu ấy.

Tấm séc bị anh ta tiện tay ném lên chăn.

Tờ giấy mỏng nhẹ rơi đúng lên vị trí vết m//ổ, tuy nhẹ tênh nhưng lại nặng tựa ngàn cân.

Tôi cố mở mắt dãy bên trên.

500 triệu tệ.

tiền ấy dùng để mua đứt trị sinh sản của tôi.

Mua đứt năm làm dâu nhà Phó, ngoan ngoãn còn hơn cả trâu ngựa.

Cũng mua đi chút tôn nghiêm cuối cùng còn sót lại của tôi.

“Lâm Vãn, đây là thứ ‘xứng đáng’ được .”

Anh ta cố tình nhấn mạnh chữ “xứng đáng”, điệu ban phát cùng sự khinh miệt không hề che giấu.

“Đừng mơ tưởng đến những thứ vốn không thuộc về .”

Mà thứ “không thuộc về tôi” trong miệng anh ta, đương nhiên cũng bao gồm cả bốn con mà tôi suýt mất mạng mới sinh ra được.

Mang thai cùng bốn trẻ, những đớn tôi phải chịu vượt xa người bình thường.

Nghén đến mức nôn ra cả mật xanh mật vàng.

chân sưng phù, chẳng thể xỏ bất kỳ đôi giày nào.

Những tháng cuối thai kỳ, bụng lớn đến mức không thể nằm , mỗi đêm đều phải tựa đầu giường mà ngủ.

Ngày m//ổ đ//ẻ, tôi còn bị băng huyết nghiêm trọng, một chân đã bước qua quỷ môn quan.

Nhưng trong mắt Phó Thận Ngôn, tất cả những điều đó chẳng qua chỉ là một khâu tất yếu của một giao dịch.

Đúng ấy, vết m//ổ lại bị động tác ném tấm séc của anh ta kéo căng, nhói dữ dội.

Cơn khiến tôi hoàn toàn tỉnh táo.

Tôi cắn chặt môi, không cho phép thân phát ra dù chỉ một tiếng rên.

Tôi không thể yếu đuối trước mặt anh ta.

Đó là chút thể diện cuối cùng mà tôi còn giữ lại.

Tôi chống tay định ngồi dậy.

Mỗi một động tác đều đớn như bị lăng trì.

Phó Thận Ngôn chỉ đứng đó lạnh lùng quan sát.

Anh ta không hề có ý định giúp đỡ.

thỏa thuận ly hôn đã được đặt sẵn bên cạnh.

Rõ ràng, anh ta đã chuẩn bị mọi thứ từ rất lâu.

Tôi cầm lấy cây bút.

Ánh mắt dừng lại ở dòng ký tên cuối cùng.

Tôi không khóc.

Không làm loạn.

Cũng chẳng buồn chất vấn.

Bởi tôi hiểu rõ, đối với một người từng đặt bạn trong tim, mọi xúc của bạn chỉ là một trò cười rẻ tiền.

Ngòi bút lướt trên mặt giấy.

chữ “Lâm Vãn” hiện lên rõ ràng.

Đó cũng là dấu chấm hết cho hôn nhân nực cười kéo dài suốt ba năm.

Phó Thận Ngôn hài lòng thu lại thỏa thuận.

Trong ánh mắt tôi, cuối cùng cũng xuất hiện thêm một loại xúc khác.

Đó là sự nhẹ nhõm.

giác của một kẻ trút bỏ được gánh nặng.

Anh ta xoay người, thản nhiên lấy điện thoại ra, bấm vào dãy mà tôi đã thuộc nằm lòng từ lâu.

Ngay khi đầu dây bên kia được kết nối, lạnh nhạt ban nãy lập tức trở nên dịu dàng đến lạ.

Loại dịu dàng ấy…

Tôi từng được lấy.

“Noãn Noãn, anh tự do rồi.”

“Ngày mai chúng ta đi ăn mừng nhé.”

Đầu dây bên kia truyền tới mềm mại, nũng nịu của Giang Noãn.

Chỉ nghe thôi, tôi cũng có thể tưởng tượng ra dáng vẻ bạch liên hoa luôn giả bộ ngây thơ thuần khiết của ta.

“Thận Ngôn, vậy còn Lâm tiểu thư và ‘ tr//ẻ’ thì sao?”

ta cố ý nhấn mạnh chữ “ tr//ẻ”, như thể đó không phải là bốn sinh mạng bé nhỏ, mà chỉ là vài món đồ có thể tùy tiện xử lý.

Nghe thấy câu ấy, giác gh//ê tởm mãnh liệt lập tức dâng lên trong lòng tôi.

Con của tôi.

Trong mắt bọn , thậm chí còn chẳng đáng bằng một kiện hành lý dọn đi.

Phó Thận Ngôn khẽ cười.

đầy cưng chiều, nhưng từng lời lại lạnh lùng đến tận xương.

ta đã tiền rồi, tự khắc sẽ biết điều mà biến mất.”

“Còn bọn trẻ, đã có bảo mẫu cùng chuyên gia chăm sóc, không đến ta.”

Tôi cụp mắt , che đi sự lạnh lẽo cuộn trào nơi đáy mắt.

Phó Thận Ngôn.

Rồi anh sẽ biết.

Rốt là ai không ai.

khi kết thúc gọi, tâm trạng anh ta rõ ràng vô cùng tốt.

Anh ta xoay người phòng bệnh, ngay cả một ánh mắt dư thừa cũng chẳng buồn bố thí cho tôi.

Cánh cửa khép lại.

Mọi âm thanh bên ngoài đều bị ngăn cách.

Tôi cố gắng chống người ngồi dậy, từng bước chậm chạp tiến đến trước gương.

Người phụ nữ phản chiếu trong đó có gương mặt trắng bệch như tờ giấy.

Đôi môi khô nứt.

Mái tóc nhiều ngày gội bết chặt vào d//a đầu.

Bộ dạng ấy, ngay cả thân tôi cũng thấy chán ghét.

Nhưng đôi mắt kia lại sáng đến đáng sợ.

Trong đó cháy hừng hực ngọn lửa báo thù.

Tôi cầm điện thoại lên, gọi cho người bạn thân nhất của .

“Tô .”

, có thể bắt đầu kế hoạch rồi.”

Đêm khuya yên tĩnh.

Tôi thay bộ đồng phục lao công đã chuẩn bị từ trước, đeo khẩu trang, đội mũ rồi chậm rãi đẩy xe vệ sinh tiến vào hành lang.

Tôi cố ý tránh những góc có camera giám sát.

Mỗi bước đi đều chuẩn xác đến mức không sai lệch.

Những lộ trình này, từ khi mang th//ai những tháng cuối, tôi đã âm thầm diễn tập hàng trăm lần trong đầu.

Trong tai nghe vang lên bình tĩnh của Tô .

“Tiểu Vãn, khóa điện tử của phòng trẻ em đã xử lý xong.”

“Cậu có ba mươi giây.”

“Đừng căng thẳng, đợi cậu ở bên ngoài.”

Tôi hít sâu một hơi, ép thân bình tĩnh rồi đưa tay đẩy cánh cửa nặng nề trước mặt.

Bên trong phòng trẻ em.

Dưới ánh đèn xanh nhàn nhạt lạnh lẽo, những chiếc lồng ấp được xếp ngay ngắn thành hàng.

Chỉ liếc mắt một cái.

Tôi đã ra bốn bảo bối của .

Chúng bé xíu.

Da nhăn nheo.

Trông giống hệt bốn chú khỉ nhỏ mới chào đời.

Nhưng cả bốn đều ngủ rất ngoan.

Lồng ngực bé nhỏ phập phồng theo từng nhịp thở đều đặn.

Đó là âm thanh dịu dàng nhất mà tôi từng nghe thấy trên đời.

Trái tim tôi lập tức mềm nhũn.

Đây là con của tôi.

Là mi//ếng th//ịt được sinh ra từ chính c//ơ th//ể tôi.

Không phải công cụ để nhà Phó khoe khoang.

Cũng không phải những người thừa kế để bọn tranh giành tài sản.

Tôi mở bốn chiếc vali đặc chế đã chuẩn bị từ trước.

Đó là hệ thống duy trì sự sống di động do Tô nhờ đội ngũ hàng đầu nước ngoài đặt làm riêng.

trị của mỗi chiếc đều ngang với cả một gia tài.

Nhưng toàn bộ tiền ấy đều đến từ khoản “ban ơn” mà Phó Thận Ngôn ném cho tôi.

Dùng tiền của anh ta.

Mang theo dòng m//áu của anh ta đi.

Có lẽ, chẳng còn chuyện gì châm biếm hơn thế.

Tôi cẩn thận bế từng trẻ lên.

Động tác thuần thục lại nhẹ nhàng đến cực điểm.

Rồi đặt chúng vào bên trong những chiếc vali.

Trên người bọn trẻ vẫn còn thoang thoảng mùi sữa non ngọt ngào.

Sống mũi tôi cay xè.

Hốc mắt nóng lên.

Nhưng tôi vẫn cố ép nước mắt quay trở lại.

Bởi này, tôi không được phép mềm yếu.

phòng trẻ em, tôi cởi bộ đồng phục lao công, giấu đáy xe vệ sinh.

đó, giống như một người nhà bệnh nhân bình thường, tôi bình tĩnh đi lối thoát hiểm rồi tòa nhà lạnh lẽo ấy.

Ngoài bãi đỗ xe của bệnh viện.

Chiếc xe của Tô đã chờ sẵn từ lâu.

Tôi mở cửa xe.

Cẩn thận đặt bốn chiếc vali hàng ghế phía , cố định thật chắc chắn…

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.