Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1LeBENinoN

Combo 1 Hũ Tẩy Da Chết Cơ Thể Cà Phê Đắk Lắk Cocoon 200ml + Túi Refill Tẩy Da Chết Cà Phê 200ml

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

Lục bèn tò mò liếc qua ta, chắp chào, vừa cười vừa hòa giải:“Đại nhà họ Giang, hân hạnh gặp nàng. Mẫu thân ta thường nói nàng là tấm gương khuê nữ trong chốn kinh thành, dặn ta nên học hỏi thật nhiều.”

“Hôm nay được gặp, quả thật nàng đúng như những mẫu thân ta ca ngợi, đoan trang nhu mì, khí chất cao sang, e rằng cả đời ta cũng chẳng học nổi.”

Ta đáp lại: “Lục quá khen, Ánh đức mỏng tài sơ còn nhỏ nhen lắm, tự không xứng làm gương khuê nữ.”

Lời ta khiến nàng thoáng ngượng, song nàng không giận, chỉ khẽ nhún vai nhìn về phía Tần Nghiễn.

Tần Nghiễn liền đến bên cạnh ta, khẽ kéo ống áo.

Ta giả vờ không , hiểu rõ chàng muốn ta nói năng nhã nhặn hơn.

Nhìn đã phẳng lặng như chưa gợn sóng, ta cất giọng lạnh lùng: “Tần công tử, trong mắt chàng, kia chỉ là món đồ cũ tầm thường, nhưng ta, nó là vô giá, khó lòng đổi được bằng nghìn vàng.”

Lục nói chen : “Tất cả là do ta không nặng nhẹ, nơi này xem ra là nhân tạo, khả năng bơi lội ta, việc mò lại không phải chuyện khó.”

Tần Nghiễn tối sầm , cau mày ngăn lại nàng.

Chàng nói nữ nhi mùa đông xuống nước dễ lại bệnh di căn, sau này rất khó chữa khỏi.

Đúng là chàng vẫn chu đáo như xưa, chỉ có điều người chàng lo lắng lúc này đã không còn là ta.

Lục bướng bỉnh không nghe.

Tần Nghiễn giận dỗi quay sang ta: “Ánh , xưa nay nàng luôn dịu dàng hiền thục, sao hôm nay lại hung hăng như thế?”

Con người quả nhiên luôn có lúc thiên vị.

Trước đây, chàng luôn bao che cho ta vô điều kiện, dù ta có gây ra chuyện vô lý cũng chỉ xem như thói tiểu trẻ con.

Giờ tâm chàng đã nghiêng về Lục ,tự cho rằng ta ép Lục xuống tìm .

Chàng còn chẳng phân biệt được Lục cố hất xuống

04

Ta nhìn Tần Nghiễn vừa quen thuộc mà cũng vừa xa lạ, đưa chạm cây trâm phù dung cài trên tóc.

Đó là quà chàng đích thân chạm khắc, mài dũa đem  tặng ta nhân lễ cập kê.

Ta vẫn nhớ chàng khi ấy nói mong đến ngày ta cập kê rước ta qua cửa, ngày ấy không còn xa nữa.

Quả thật chẳng còn xa, vì này mẫu thân ta cùng Tần bá mẫu đã đưa ta đến lễ Phật, ngầm tìm cao tăng tính ngày thành thân.

Chỉ là vị cao tăng ấy lại đưa cho hai người hai ngày lành khác nhau, dù họ gặng hỏi thế ông cũng không chịu nói lý do.

Nay nghĩ lại hẳn là ông đã tính ra ta và Tần Nghiễn chẳng thể thành đôi.

Ta khẽ mỉm cười rút cây trâm phù dung ném xuống : “Lời hứa miệng đương nhiên chẳng thể coi là thật…”

Bất chợt có người chen ngang: “Đại nhà họ Giang, nếu thế tử lấy lại được cho nàng, nàng có nghĩ đến chuyện gả cho thế tử chăng?”

Nghe thấy tiếng, ta liền quay ra người vừa cất lời chính là Dung Lãng, thế tử gia phủ Cung Thân Vương.

Nghe đồn trong kinh ai cũng gọi chàng ta là kẻ sỏ trong đám công tử ăn chơi, còn chàng ta thì xem đó như niềm tự hào, suốt ngày chỉ rong chơi phung phí.

Nhưng ta chưa nghe nói chàng ta ỷ thế hiếp người hay bỡn cợt nữ nhi nên ấn tượng ta về chàng ta cũng không tệ.

Ta cùng mọi người hành lễ chàng, chàng lại hỏi ta thêm nữa: “Kiến nghị thế tử, nàng hãy suy xét xem?”

Chàng vừa thu chiếc quạt xếp, vừa gõ nhẹ lên vai Tần Nghiễn một cái: “Tránh ra , gia đâu có nói ngươi, hôn ước đã không còn giá trị, ngươi lấy tư cách mà đại diện cho nàng?”

“Đại nhà họ Giang, nàng thấy ta trông giống đang dọa nàng sao?”

Chàng vừa nói vừa ra trước ta, hai sau lưng, khom người xuống cho ngang tầm mắt ta chớp chớp mắt.

“Thế tử gia chớ lấy chuyện hôn nhân đùa cợt,” ta nghiêng đáp: “xin thứ cho tiểu nữ thân mình bất an, xin cáo lui trước.”

Nói xong, ta khom gối hành lễ quay người rời .

Chàng vẫn cố nói thêmq: “Này, nàng không tin chứ , gia rất chân thành mà, cứ đợi mà xem!”

05

Trở về phủ, ta nhốt mình trong phòng.

Trong rối tung rối mù, toàn là hình ảnh thay đổi Tần Nghiễn.

Chẳng hay từ lúc nước mắt đã thấm ướt gò má.

Mẫu thân gõ cửa hai lượt dẫn theo tỳ nữ hầu ta ra ngoài.

Nửa khắc sau, Tần bá mẫu tới: “Ánh , phụ thân ngươi đã lôi thằng nhóc nhà ta qua đây, bắt nó cúi tội trước ngươi .”

“Ngươi yếu sức nhỏ, cứ Tần bá phụ thay ngươi đánh nó, đánh đến khi ngươi hả giận thì thôi, giận dữ hại thân, con…”

Nghĩ đến chuyện hôm nay, ta cũng phải giãi bày rõ ràng trước phụ mẫu hai nhà.

Vậy nên ta cùng Tần bá ra chính sảnh.

Tần Nghiễn chỉ mặc chiếc áo mỏng màu trắng, sau lưng bị cột chặt bằng cành roi đầy gai, hằn vết máu.

Phụ thân ta ngồi nghiêm im lặng.

Trước mắt ta và phụ mẫu ta, Tần bá phụ ném chén trà người Tần Nghiễn, khiến trán chàng chảy máu.

Tần bá mẫu vừa giận vừa xót, nghẹn ngào mắng vài câu, đau lòng khóc ướt hết mấy chiếc khăn .

Tần Nghiễn quỳ giữa sảnh, sống lưng thẳng băng hệt như ngày : “Trước đây con không hiểu, đến khi gặp Lục thẳng thắn, sôi nổi, hoạt bát, con mới đối Ánh , con chỉ có tình huynh muội, người đừng hòng lấy hôn ước trói buộc con suốt đời.”

“Ánh văn nhã khuôn phép, tiếng tăm vang dội khắp kinh thành, nàng ấy sợ không tìm được phu quân xứng .”

“Con sẵn sàng chịu đòn chịu phạt, nhưng con không chấp hôn ước.”

Ta muốn cười mà nước mắt lại khiến tầm nhìn nhoà .

Phụ thân ta được Hoàng thượng sủng ái trọng dụng, giữ chức Thủ phụ Nội , dưới gối chỉ có ta và đệ đệ nhỏ.

Dù ta không có nổi trội nhung cũng chẳng ai dám coi thường ta.

Mà chính chàng nói thích nữ tử hiểu lễ nghĩa, dịu dàng hiền đức.

Vậy nên ta mới nỗ lực học đầy đủ cầm kỳ thi họa, trà rượu thơ văn, lại còn rèn luyện đức ngôn dung hạnh.

Khi được đưa cung học lễ ma ma, ta đã cầu thầy học theo nghi thức cao nhất, chỉ cần đứng sai một chút, roi trúc sẽ quật ta.

Ta lén khóc không bao nhiêu , nhưng cũng được xâu kẹo lô lạ kỳ tựa như một sự an ủi.

Ta không rõ chàng làm cách gửi trong cung, song ta ắt hẳn đó là chàng.

Danh tiếng vang xa khắp kinh thành chỉ vì ta khắc khoải lo lắng mình chưa đủ tốt, sợ bị khác vượt qua, chẳng thể trở thành hình mẫu tuyệt vời trong lòng chàng.

Vậy mà giờ, khi ta trưởng thành đúng như hình mẫu chàng mong, thậm chí còn hơn thế thì chàng lại đổi , đem lòng yêu người hoàn toàn khác ta.

Giây phút này, ta cảm thấy bản thân trở thành một trò cười.

Nghĩ kỹ lại, sống vì kẻ khác vốn dĩ đã là chuyện đáng cười.

Ta ngẩng , lớn tiếng gọi bậc trưởng bối: “Hôn ước từ đây chấm dứt, bao chuyện cũ xóa sạch một , sau này nam cưới nữ gả, không dính dáng tới nhau nữa!”

chữ câu dứt khoát, nói xong ta hoa mắt mà ngất lịm

06

Tỉnh lại đã là ngày hôm sau.

Ngoài cửa sổ trời còn tờ mờ sáng, lòng ta cũng lặng sóng, đến chính ta cũng thấy kinh ngạc vì mình không còn đau buồn.

Mẫu thân ta và Tần bá mẫu đang dựa giường, thấy ta tỉnh bèn sụt sùi khóc thêm.

Tần bá mẫu hỏi ta nữa về quyết định từ hôn, sau khi xác chắc chắn, bà khóc như muốn đứt gan đứt ruột, dường như người từ hôn là bà chứ chẳng phải ta.

Mãi đến khi mẫu thân ta đề nghị ta bái Tần bá mẫu làm nghĩa mẫu thì bà mới thôi nức nở, chỉ nói sẽ đổi lễ vật chuẩn bị làm sính lễ thành đồ hồi môn cho ta.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.