Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4qE3OrQD6S

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

Đột nha hoàn chạy vào bẩm báo: “Phu , quản gia phủ Cung Vương đến tặng quà, nói nhất định giao tận tay tiểu thư.”

Ta vội ra chính sảnh, người đó đưa cho ta chiếc hộp gỗ tử đàn: “Đại tiểu thư nhà Giang, ngọc của đây, thế tử nhà tại hạ đích thân tìm được dưới đáy hồ.”

qua thế tử gia đã mua lại Thúy Hồ Hiên, lệnh cho toàn bộ hộ vệ trong phủ tát hồ cả đêm.

Chỉ tiếc nước trong hồ quá nhiều, không rút cạn được hết, thế tử gia đành tự mình lội vào chỗ nước sâu hơn 3 thước mò mẫm mấy canh giờ.”

“Thế tử nói để tấm thành của người, tội nghiệp ngài giờ còn đang sốt cao, không thể tự đến cửa bái kiến…”

Mở hộp ra, trong ngoài ngọc trâm phù dung còn có xâu hồ .

Xâu ấy chỉ có 3 viên, mỗi viên có màu sắc hương vị khác nhau, hệt như số xâu hồ đã từng an ủi ta trước kia!

07

Lão quản gia phủ Cung Vương vẫn rơi lệ nơi khóe mắt – dù chẳng có giọt nào thật – miệng thì không ngừng kể lể những gì thế tử nhà đã bỏ ra.

Ta không dám tin tất cả lời ông nói, nhưng cũng Dung Lãng không bơi, mùa thu se lạnh chàng lội xuống nước quả thực vô cùng vất vả.

Huống hồ Dung Lãng được Hoàng thượng sủng ái, ngay cả hoàng tử bình thường cũng nể chàng vài phần, quanh năm sung sướng, chắc chưa từng rơi vào cảnh chật vật đến thế.

Nghĩ vậy, ta vội bỏ lại xâu hồ .

Dung Lãng bị bệnh thì tất mời ngự y, Hoàng thượng tất sẽ truy hỏi tình.

Tâm tư bậc cửu ngũ chí tôn khó mò, chớ khinh động kẻo phụ thân ta cũng liên lụy vào việc .

“Quản gia Dung, thế tử có nhắn lại gì thêm không?”

Lão quản gia bèn chỉ xuống đáy hộp trên tay ta:

nương thử sờ vào đáy, có ngăn bí mật.”

Quả , ta lấy ra được mảnh giấy.

Trong thư, Dung Lãng bảo dù bổn thế tử là kẻ hồ đồ, mọi chuyện cứ để chàng gánh vác, ta không cần lo lắng hay ngại ngần gì, chàng quyết không ép uổng ta.

Dáng chữ hành thư trên tờ giấy khiến ta khẽ rung động, nét bút cứng cỏi, nghiêm trang, chính trực, vững vàng như có tiềm ẩn gì đó, chẳng giống nét chữ bay bướm hời hợt của chàng thường , càng không giống thủ bút của kẻ chỉ rong chơi.

Ta đặt lại mảnh thư vào ngăn bí mật, không để ai khác .

Lão quản gia nhìn động tác của ta thì vui vẻ khẽ cười.

Ông ta hỏi liệu ta có lời hay vật gì cần nhắn gửi không.

“Phiền quản gia thay ta truyền lời cảm tạ, cầu mong thế tử sớm khỏe lại, bình an như thường.”

Nghe ta nói xong, ông ta liền cáo từ.

Mẫu thân ta bèn sai người trong phủ ra ngoài nghe ngóng tình hình, bà như lửa đốt: “Hết chuyện tới chuyện kia, động tĩnh náo loạn như thế, chẳng thiên hạ đồn đại ra sao.”

“Thân phận phủ Cung Vương danh tiếng thế tử lại… Giờ Ánh Thư nhà ta lui hôn dính đến cậu ta, ôi…”

Tần bá mẫu nắm tay mẫu thân ta trấn an: “Tất cả đều do tên nhóc thối nhà ta gây ra, cách giải quyết tốt nhất lúc là sớm cử hành hôn lễ cho đứa. Ngươi cứ yên tâm. Nếu Nghiễn nhi dám nói không, bá phụ nó trực tiếp đánh chết nó.”

08

Ta nỗi lo của mẫu thân ta bênh vực của Tần bá mẫu.

Các người không thanh danh ta dày công gìn giữ bỗng chốc tiêu tan, thậm chí còn ảnh hưởng đến  chuyện hôn về sau.

Nhưng sau việc qua, ta đã nghĩ thông suốt.

“Đa tạ ý tốt của Tần bá mẫu, danh lợi đều là vật ngoài thân, Ánh Thư không vì những thứ ấy nhìn Tần Nghiễn để đôi cùng chán ghét, chi bằng đừng miễn cưỡng nhau.”

người đưa mắt nhìn nhau như vẫn khuyên thêm.

Ta lấy cây trâm phù dung chuẩn bị trả lại.

Đúng lúc tiểu tư cạnh Tần Nghiễn hớt hải chạy tới: “Phu , người mau về xem công tử đi ạ, công tử đánh nhau thế tử gia phủ Cung Vương, phủ y đang chữa thương cho chàng.”

Ta khẽ nhướn mày, chuyện ban nãy quản gia phủ Cung Vương đâu có nhắc.

Tần bá mẫu nghe tin thì nóng như lửa đốt, đi hỏi han.

Mẫu thân ta cũng kéo theo ta rời khỏi chính sảnh.

Tiểu tư kể sau khi lệnh giới nghiêm dỡ, Tần Nghiễn liền dẫn mấy gia giỏi bơi đến Thúy Hồ Hiên tìm ngọc, không cho Dung Lãng vào, lại cố ý đòi “tỉ thí võ nghệ” chàng.

Ta không ngờ Lục Kiều cũng ở Tần phủ.

Nàng mặc bộ y phục gọn ghẽ, thần thái tự , dõng dạc tự giới thiệu bản thân.

Trước hết, nàng tạ lỗi chuyện qua đã hất ngọc xuống hồ nhận sai Tần bá mẫu còn nói việc đến Thúy Hồ Hiên mò ngọc là chủ ý của nàng.

Cử chỉ nho nhã, thái độ lịch nên không ai dám bắt bẻ.

Tần Nghiễn bật dậy bênh vực nàng : “Không liên quan gì tới Lục nương, là ta nghĩ nên trả ngọc về chủ cũ.”

Nói chàng quay sang ta: “Sao nàng cũng tới? là thế tử gia chưa đem ngọc đến cho nàng, hay là nàng lại nhắc chuyện hôn ước?”

Bộ dáng chàng cho rõ chàng sợ Lục Kiều lầm, dường như chỉ mong chưa từng quen ta.

Tần bá mẫu giơ tay định đánh nhưng cuối cùng lại không nỡ, chàng chỉ mắng suông câu.

Dẫu sao cũng là con ruột, cha mẹ Tần gia dẫu thương ta đến mấy vẫn không thể vượt qua Tần Nghiễn.

Tần Nghiễn Lục Kiều trai tài gái sắc, nhà lại môn đăng hộ đối, thành thân chỉ là chuyện sớm muộn.

Nhưng mọi thứ liên quan gì đến ta nữa đâu.

Ta theo đến chỉ xác nhận xem xâu hồ ấy có chàng cho người gửi không, giờ ta lại chẳng buồn hỏi.

Ta đặt cây trâm phù dung lên chiếc bàn con gần đó:

“Tần công tử không cần lầm, ta đến chỉ để báo rằng vật đã về chủ cũ, chuyện cũng xong .”

09

sau, ta ở lì trong phủ, không màng thế tình ngoài.

Vậy hồ cứ xuất hiện bất chợt mỗi , treo ngay trên sợi dây xích đu của sân ta.

Lễ trưởng thành của Tần Nghiễn được tổ chức đúng hẹn, trông rất long trọng.

Ta không đến, cũng không để phụ mẫu mang thêm lễ vật.

Dải đai lưng thêu họa tiết mây vàng ta cặm cụi may bấy lâu, ta cũng bảo nha hoàn mang đi đốt.

phủ sát vách truyền sang tiếng xướng lễ chúc mừng Tần Nghiễn khiến ta bực dọc trong , định ra uống trà ngồi lúc.

Không ngờ đi ngang qua Thúy Hồ Hiên, ta bắt gặp Dung Lãng đang chỉ huy hộ vệ gia đinh khiêng đất.

“Thế tử gia đang làm gì vậy?”

Chàng ta, “soạt” tiếng liền giương quạt xếp lên che mặt: “Khụ khụ… lấp hồ!”

Lão quản gia không từ đâu chui ra, nháy mắt ta, cố ý để ta rõ vết bầm dưới gò má Dung Lãng.

Ta suýt phì cười: “Thân thể thế tử gia đã khỏe hẳn ư?”

Quản gia mỉm cười cướp lời: “Được Đại nương nhà Giang quan tâm, thế tử nhà ta vui lắm, ấy liền đỡ hơn nửa phần bệnh tình.”

Ta quan tâm sao?

Vị quản gia , hầu hạ phủ Cung Vương mấy chục năm, còn được Cung Thân Vương ban , lẽ nào không ra rằng đó ta chỉ khách sáo nói đôi câu.

Ta định giải thích Dung Lãng.

Chàng lại bỗng tỏ ra không vui, ném quạt cho quản gia: “Đại nương Giang, cười thì cứ cười!”

“Tần Nghiễn thương tích chắc chắn nhiều hơn ta, có điều nàng chẳng trông , tóm lại là bổn thế tử thắng!”

“Hơn nữa, chàng dẫn gia bơi đi mò ngọc, còn ta tự mình lặn lấy, thành ý thế nào chàng cũng chẳng bì nổi ta!”

Ta thật không nhịn được, đưa tay che miệng cười khẽ.

Chàng đang nổi đóa lại đột tươi cười, gương mặt ngu ngơ rạng rỡ.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.