Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Đôi mắt khẽ cong hình trăng khuyết, nét vốn tuấn lãng nay càng thêm ôn hòa, may ngũ quan chàng kế thừa từ Cung Vương, bằng không kinh đệ nhất mỹ nhân hẳn sẽ thuộc chàng.
Bị ánh mắt chàng dõi theo, hai má ta đỏ ửng, đành lảng đi chỗ khác.
Chàng cũng đỏ hết cả vành tai, nghiêng đầu sang hướng khác tránh ánh : “Liệu nàng có thể vào đây cùng ta xem một chút? Có đôi chuyện xưa ta để nàng tường tận.”
10
Ta gật đầu, bước vào Thúy Hồ Hiên, đứng trong đình nơi hôm miếng ngọc bội rơi xuống hồ.
Lão quản gia ngăn bọn nha hoàn của ta lại bên ngoài.
Dung Lãng sang đám người đang qua lại xúc đất lấp hồ, trầm giọng nói: “Tiên Hoàng xưa có 8 hoàng tử, ngoại trừ đương kim Thánh Thượng, chỉ còn vương ta còn tại thế.”
“Ta là trưởng tử chính thống của vương, sống như kẻ ăn chơi trác táng để mọi người yên dạ, không học vấn, không tranh chấp.”
“Đại cô nương họ Giang thông tuệ hơn người, ắt hiểu ta.”
Ta khẽ gật đầu.
Chàng nói tiếp: “ nếu mãi không tranh không giành, ắt sẽ lỡ dở cả đời, ta thật lòng vì mình cố gắng một lần.”
Chàng trong ngực ra một chiếc trường mệnh của trẻ con đưa cho ta.
Ta vào mắt chàng, chàng cũng đang ta.
Lòng rối bời, ta đành nhận chiếc vàng cho đỡ luống cuống rồi cúi đầu để che giấu sự bối rối.
“Sao chiếc này lại giống y hệt cái ta đeo hồi nhỏ thế?”
“Là của nàng, không phải chiếc nàng vẫn đeo sau này.”
Chàng đưa ngón chỉ vào chỗ lõm trên một quả chuông rỗng: “Thứ nàng đeo sau là do Đại nhân họ Giang đặt làm lại.”
Dung Lãng bắt đầu kể thời thơ ấu của chàng, bắt đầu từ chiếc trường mệnh này.
chàng lên 8 tuổi, Cung Vương phi qua đời vì khó sinh, chàng tận mắt chứng kiến cảnh tượng đau thương , đêm nào cũng gặp ác mộng.
Cung Vương quá đỗi bi thương chẳng ở lại kinh , xin dẫn quân dẹp loạn.
Dung Lãng lúc nhỏ liền trốn ra ngoài tìm vương.
Trên phố, chàng đụng phải ta đang chui lỗ chó ra ngoài mua kẹo.
Năm ta 3 tuổi, chàng như tiểu khất cái đáng thương, ta bèn đưa chàng chiếc vàng này để đổi lấy chút tiền .
Chàng 8 tuổi nói của chàng khiến chàng đau buồn, nghe vậy ta mới bảo chàng nếu buồn thì ăn kẹo hồ sẽ hết.
Nghe xong câu chuyện ký ức mơ hồ , ta hỏi:
“Vậy lúc ta buồn, chàng liền gửi kẹo hồ cho ta? Sao lại là kẹo ngũ sắc?”
Chàng bẽn lẽn quay đi, vành tai đỏ ửng: “Ngũ sắc mới đẹp, mùi vị phong phú, niềm vui cũng chồng thêm! Là thế tử tự nghĩ ra, Tần Nghiễn đâu biết gì!”
Nhắc Tần Nghiễn, giọng chàng bỗng lớn hẳn: “Hồi nàng rơi xuống hố băng, đúng là chàng ta nhảy xuống cứu nàng!
ném khúc gỗ ra cho chàng ta? kêu người cứu hai người?”
“Tần Nghiễn từ nhỏ khờ khạo, năm nếu không có ta, e rằng chàng ta chỉ biết ôm nàng chờ chết chìm, chết cóng.”
Ta không nhớ mấy chuyện , cũng chưa từng nghe kể.
Nghe xong, tim ta rộn ràng hỗn loạn.
Ta không dám nói gì thêm, chỉ xin phép cáo lui.
Chàng cũng không giữ, tiễn ta ra khỏi Thúy Hồ Hiên rồi chàng lại đuổi theo dúi cho ta một xâu kẹo hồ : “Bên trong gói táo khô, nàng… ít nhất đừng vì Tần Nghiễn buồn nữa…”
Ta cầm lấy không chàng lần nào.
Chẳng đi được mấy bước, bỗng một nam tử vận quan phục đỏ xông ra từ góc phố rồi giật mất xâu kẹo hồ ta đang cầm trên .
Trong chớp mắt, Dung Lãng chắn phía trước che cho ta.
Lúc này ta mới nhận ra là Tần Nghiễn mặc trang phục đội mũ: “Ánh Thư, theo ta , lớn thế rồi còn ăn linh tinh người ta đưa, lỡ trúng gì độc hại thì sao.”
Hắn ném kẹo hồ xuống đất, dùng mũi giày nghiền nát.
Trong hắn còn giữ dải đai thêu ta bảo nha hoàn mang đi đốt.
Nha hoàn Đào Nhi sợ tái , ghé tai ta nói nàng không để tiểu a hoàn đi đốt thay, đợi phủ sẽ chịu phạt.
Ta đứng yên không động đậy.
Dung Lãng tức giận nắm chặt bàn vẫn cố ra vẻ ôn hòa: “Tần công tử quản hơi rộng rồi chăng? Thứ thế tử tặng Đại tiểu thư Giang liên quan gì ngươi?
Hay là hôm trước ngươi đánh chưa đủ?”
Tần Nghiễn cũng không chịu yếu thế: “Thế tử gia, xưa nay Ánh Thư vẫn giữ mình đoan trang, hành xử nề nếp, lâu đâu còn ăn thứ mất cả dung nhan này. Vả lại, so với vật công tử nhận được từ nàng, quà của ngài quả thật kém xa trăm bề.”
Nói rồi, hắn giơ giơ cái đai .
Dung Lãng quay đầu ta: “Ta còn tưởng nàng không dự … Hóa ra…”
Ánh mắt chàng thoáng nỗi thất vọng, chán chường, rồi dần biến mất.
11
Đôi mắt Dung Lãng mang sức hút khiến ta chẳng thể rời.
Như thể đang mang chất vấn được giải đáp, chàng tưởng ta không tới dự trưởng của Tần Nghiễn mới quyết tâm tranh giành một lần rồi nói ra chuyện cũ với ta.
Chỉ trong tích tắc, ta dường như hiểu được con người chàng.
Mất mẹ từ bé, lạnh nhạt, số phận chênh vênh khiến chàng phải bước đi như giẫm trên lớp băng mỏng.
Thêm chức quan của ta và địa vị của vương chàng, quyết định tranh giành lần này càng gian nan.
Nỗi xót xa dâng trào, ta vội thốt giải thích:
“Ta không dự, dải đai ta sai người thiêu hủy, chẳng rõ sao nó lại rơi vào chàng ta.”
Mắt Dung Lãng lập tức bừng sáng: “Thật sao?”
Không đợi ta trả , chàng xoay người tung chiêu đoạt lấy đai .
Tần Nghiễn vừa đánh trả vừa lớn tiếng: “Giang Ánh Thư, nàng dám nói đây không phải quà nàng chuẩn bị cho ta à?”
“Nàng có biết ta thất vọng thế nào không nàng ở trưởng không?
Vừa xong nghi , ta đi tìm nàng khắp nơi.”
Dân qua đường lúc đầu chẳng để ý, giờ hắn quát to liền thu hút không ít những kẻ hiếu kỳ bao vây quanh chúng ta ba tầng trong ba tầng ngoài, bọn họ bàn tán ầm ĩ.
Ta khó chịu nói ra: “Tần công tử xin giữ cẩn thận! Nay cô nương với chàng chẳng còn quan hệ gì, sao lại tặng chàng thứ cận?”
Hắn vừa trúng mấy quyền của Dung Lãng, lửa giận lại càng tăng: “Gọi ta là Tần công tử? Xưng hô rạch ròi như vậy, chắc là từ Dung thế tử nói sẽ để nàng cân nhắc à?”
“ trèo cao sao?
Dựa vào phận nàng gả cho…”
Những sau chắc còn quá trớn hơn, hắn không kịp nói hết.
Ánh mắt Dung Lãng như biến lưỡi dao, đột ngột thay đổi khí thế.
Chỉ một chiêu phá được thế phòng thủ của Tần Nghiễn, đánh thẳng vào hàm dưới hắn rồi tiếp tục đá lùi hắn vài bước.
“Tần Nghiễn, thế tử nhẫn nhịn ngươi nhiều năm rồi.”
Một câu hai ý, dứt , chàng lại ôm ngực lảo đảo:
“ da da, đau quá, đau quá…”
Đám người phủ Cung Vương lập tức xông ra đỡ chàng, lăng xăng xem chàng bị thương ở đâu.
ta cũng suýt tin khí thế kinh người vừa nãy chỉ là ảo giác.
Tần Nghiễn ho ra một ngụm máu, không nói gì.
Nha hoàn Đào Nhi lôi một tiểu a hoàn ra, ép quỳ trước ta: “Nói đi! Tại sao đồ thêu tiểu thư sai đốt lại xuất hiện giữa phố?”
Tiểu a hoàn rưng rưng run rẩy đáp: do chỉ vàng trên đai đáng giá, bèn đem tiệm cầm đồ đổi ít tiền lo cho gia đình, ngờ gặp phải Tần Nghiễn rồi bị hắn lấy đi.
Cuối cùng còn thề rằng học đồ ở tiệm có thể làm chứng.
Dung Lãng vẫn tựa vào vệ sĩ, cất giọng cười lớn chế giễu Tần Nghiễn là kẻ ăn cướp.
Tần Nghiễn lườm ta một cái rồi hất bỏ đi.
Lòng ta lẫn lộn bốn bề.
Đào Nhi còn biết lo cho danh dự của ta, cố ý bắt tiểu a hoàn ra nói rõ trước bao người.