Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7prey8M9fc

Combo 2 Xịt Vải DOWNY Khử Mùi Và Chống Khuẩn 99.9% Chai 370ML Hương Nắng Mai/Huyền Bí/Đam Mê

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

Dung Lãng cũng chẳng ngại bộc lộ sắc sảo, nhất định hiểu xoa dịu này khó giấu được người tinh tường.

Còn Tần Nghiễn, người mà ta lớn lên cùng lại không hề nhớ ta thích kẹo hồ lô, cũng chẳng màng đến thanh danh của ta.

Ta không tin hắn làm là do giận mất khôn.

Mà ta cũng không ra hắn thay đổi khi .

Có lẽ vì tim hắn ta chẳng còn quan trọng.

Ta đi đến Dung Lãng, hành lễ cáo .

Chàng quay người, cất to giọng: “Ta rồi!”

Ta bỗng hồi hộp như kẻ phạm lỗi, vội bước chân rảo nhanh.

Lại hối hận 10 phần, giá như ta đừng hạ giọng bảo chàng: “Kẹo hồ lô bọc táo khô ngọt gắt quá…”

đi lại, ta mình cũng chẳng phải cô nương tốt đẹp gì.

Hôm ta còn không hiểu sao Tần Nghiễn có sớm thay lòng, hôm nay chính ta lại cảm Dung Lãng hơn hẳn Tần Nghiễn.

Mới 2 !

Lòng rối như tơ vò, càng gỡ càng thêm bực bội.

12

Hơn 1 tháng sau, phụ thân ta hồi phủ nói một đại sự.

đại hội, Cung Thân lấy cớ tuổi già, dâng trả hổ phù, hết chức vụ .

Hoàng thượng cùng thần gắng sức giữ lại.

Ngài lại nói mình chẳng còn bao , muốn tới bên mộ phi trồng một rừng đào, nếu trồng xong còn thở sẽ về sống vui cùng con cháu.

Xong , phụ thân ta bị giữ lại ngự thư phòng.

Đứng ngoài nghe một lúc, Dung Lãng bỡn cợt trêu đùa, khiến lão Hoàng đế cười đến ho sù sụ, sau đó Hoàng thượng hỏi phụ thân ta đôi câu chính rồi cho về.

Phụ thân quay lại nhìn ta chằm chằm.

Tần bá phụ và bá mẫu tự mình đưa Tần Nghiễn sang thăm, muốn hỏi tiếp việc phụ thân ta bị lưu lại cung.

Nhân tiện, họ nhắc lại kia, đề nghị phụ mẫu ta mau chóng lo liệu hôn sự giữa ta và Tần Nghiễn.

Ta không đồng ý, nhiều lần khéo chối.

Phụ thân cũng tôn trọng ý ta.

Hai vị trưởng bối ra về, Tần Nghiễn đuổi theo “Ánh Thư, thật muốn gả cho tên công ăn chơi ấy sao?”

Dạo gần đây, nghe nói cha mẹ hắn kịch liệt phản đối hắn lại với Lục Kiều nên đâm ra ngang ngược.

Lục Kiều lại xem mắt thêm hai nhà nữa, khiến hắn càng sốt ruột. Ấy vậy mà vẫn có thời gian quản của ta ư?

“Không ?”

Ta mỉm cười hỏi ngược lại, “Chàng hối hận muốn cưới ta, hay muốn Lục Kiều làm thiếp?”

Hắn ngập ngừng một lúc, rồi quay đầu chạy.

Trở vào sân, vẫn xâu kẹo hồ lô xiên xích đu.

Khác những ở chỗ, lần này kèm theo một mảnh bay phấp phới.

đó viết: [Vọng Thư ánh giang dư sơ ảnh, quỳnh phương ngưng thụ nhiễm hàn huy.]

Lần này Dung Lãng dùng triện thư, nét chữ tròn trịa.

tim ta lại bỗng nhói lên.

Mùa đông sắp đến, trời sắp chuyển mùa rồi.

Hoàng thượng xưa nay mắc bệnh ho, nay tuổi tác cao, mà vị trí Thái vẫn để trống.

4 hoàng trưởng thành mỗi người một điểm mạnh yếu, tranh đấu mãi không dứt.

2 vị hoàng khác chưa đủ tuổi bên ngoại cũng chẳng khinh thường…

13

Ta cầm bức thư khi chàng trao ngọc cùng mảnh rồi đi vào thư phòng của phụ thân.

Phụ thân đang ngâm nga sách thánh hiền, bảo đệ đệ ta luyện chữ: “Thư, tâm họa dã! Chữ như người, phải lập phẩm ! Điểm ắt có hướng ngả, nét ngang dọc cần hài hòa…”

Ta đưa phong thư đến mắt phụ thân: “Cha ơi, nữ nhi cũng có mấy hàng chữ nhờ cha bình giúp.”

Đệ đệ vốn mặt cau mày có, giây lát liền hớn hở hẳn, cặp răng cửa rụng quên chưa giấu chạy nhanh hơn thỏ đi mất.

Cha ta nhíu mày, như đối diện kẻ thù:“Ai gửi?

Có phải tên Dung Lãng tai tiếng lừng lẫy đó không?”

Ôi chao, người xưa nay coi trọng lễ nghĩa đến độ quên cả xưng hô.

Đủ danh tiếng của Dung Lãng tệ ra sao.

Ta kéo tay áo cha cố giải thích ông mới vuốt râu, đọc nét bút thư.

“Chữ này ẩn hiện đan xen, vuông tròn, kết chữ ôm trọn phần đầu, tựa như nhìn ngó sau mà vẫn chan hòa tình ý.”

“Ý cha về phẩm hạnh người viết?”

“Tâm còn thiếu điểm trầm vững, lại co duỗi, có cả hư lẫn thực…”

Đánh giá xong, ông ném xấp đi, lại hùng hổ nói:“Dẫu , phụ thân cũng không cho con lại với hắn, chữ hay mà sao? Bùn nhão khó trát nổi tường!”

Đoạn ông nhắc lại khi giảng bài cho mấy hoàng , Dung Lãng bướng bỉnh cỡ .

Ta nghe buồn cười, liền nói ra những gì ta ở Dung Lãng.

Cuối cùng, ta đưa tiếp mảnh cho cha.

Đọc xong, ông liền xua tay đuổi ta ra không trả lại thư và mảnh .

Ta hiểu, nhiều không phải phụ thân không , mà ông tự nguyện làm bề tôi trung thành, nên không muốn dính dáng đến hoàng tộc cho dù là hoàng hay tông thân.

Tối đó, Tần Nghiễn nồng nặc mùi rượu tìm đến ta.

“Ánh Thư, ta không cho gả cho kẻ khác!”

“Hễ tới cùng Dung Lãng thân thiết, ta tức giận, khó chịu vô cùng!”

Ta hỏi chàng có phải Lục Kiều hay không còn thích sự cởi mở, hoạt bát của nữa.

Chàng buột miệng: “Chẳng có , cũng chẳng phải hết thích.”

Đúng là muốn bắt cả hai bên, chàng thật to gan.

Ta khẽ thở dài: “Tần Nghiễn, chàng trưởng thành rồi, lòng dạ có đừng như một đứa trẻ nữa.”

14

Trận tuyết đầu mùa đến sớm, bông tuyết trắng rơi cành cây tựa như nửa câu sau thơ của Dung  Lãng.

Tuyết ngừng, liền xảy ra hoang đường chấn động cả đình.

Hoàng thượng triệu Dung Lãng vào chầu, đại điện ném trả lại Hổ Phù của Cung Thân cho chàng.

Nói rằng phụ chàng vứt trách nhiệm để đi trồng đào chàng phải kế thừa gia nghiệp, làm bậc nam đội trời đạp đất.

Dung Lãng hoảng hốt suýt không đứng nổi, Hổ Phù chực rơi khỏi tay mấy lượt, chàng bèn khóc, ôm chân Hoàng thượng năn nỉ: “Cháu không đi đâu, Hoàng thúc cũng cháu nhát gan sợ chết, chẳng dám làm tướng quân càng không dám làm binh.”

“Nếu Hoàng thúc nhất quyết bắt cháu kế thừa gia nghiệp, hãy cho cháu kế vị tước của phụ đi.

Đội trời đạp đất cháu không kham nổi, chứ sống mòn chờ chết cháu làm được.”

Văn võ bá quan đưa mắt nhìn nhau một hồi lâu.

Đám ngôn quan lớn tiếng quở trách bộ dạng Dung Lãng, không ít người khuyên Hoàng thượng cân nhắc.

Hoàng thượng bảo kéo Dung Lãng ra, rồi lấy cớ long bất an mà bãi .

Bên ngoài có lời đồn bóng gió Hoàng thượng hồ đồ.

hôm đó, phụ thân ta thường xuyên đóng cửa thư phòng, người cũng lười lại giao thiệp.

Hôm Dung Lãng phải đến đại doanh ngoại ô kinh thành, giữa đêm chàng gõ cửa sổ phòng ta: “Đừng sợ, là ta.”

Ta định ra mở cửa.

Chàng lại nói: “Không cần mở, trời lạnh. Ta nói hai câu thôi.”

“Ta đánh cờ tay với phụ thân mấy ván.

mai ta vào doanh trại, mọi việc chớ nhiều, cần lo cho bản thân cơm no áo ấm.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.