Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/BSDqJl1AU

1 Hộp 10 Miếng Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

5

“Môn đệ như Tạ gia, đương nhiên là xem mắt đích trưởng nữ phủ. danh của Nhiên không thể bị vấy bẩn!”

con thật không muốn gả vị công t.ử , cứ nói thẳng là , hà tất lấy hôn của tỷ tỷ con làm bè chắn?”

Lời nói uyển chuyển, nhưng câu nào cũng như phủ tro lên mặt người khác.

Ta còn chưa mở miệng.

Tiểu Thuận T.ử cải trang thành thư đồng đứng hầu phía sau đã biến sắc trước.

Hắn quát lớn một tiếng.

“Làm càn!”

Tiếng quát ấy trung khí mười phần.

Cả sảnh đường lặng.

Tiểu Thuận T.ử tức đến n.g.ự.c phập phồng.

Điện hạ là thân phận bậc nào?

Đừng nói là một Thẩm gia nhỏ nhoi.

Ngay cả khắp triều huân quý, cũng chẳng ai dám làm mất thể diện điện hạ như vậy!

Mọi người Thẩm gia lúc mới như tỉnh lại.

Người trước mắt dù là thư sinh hàn môn, cũng là khách hôm nay đến cửa cầu thân.

Những lời khinh thường ghét bỏ của bọn họ thật đã thất lễ.

Thần sắc phụ thân lúng túng, miễn cưỡng nặn mấy phần ý .

“Công t.ử chê .”

“Là phụ nhân nội trạch nhất thời lỡ lời.”

giơ tay ngăn Tiểu Thuận T.ử lại.

Thần sắc chàng vẫn ôn nhuận như cũ, ánh mắt lại nhàn nhạt lướt qua Thẩm Nhiên.

Những biểu cảm , chàng thu hết vào mắt.

Chê nghèo ham giàu.

Cân nhắc lợi hại.

Thì đây chính là nữ t.ử chàng từng nhìn trúng.

chàng bỗng sinh một nỗi thất vọng không nói thành lời.

Im lặng một lúc, chàng chậm rãi mở miệng.

“Chư vị hiểu lầm .”

“Đêm ấy ở sau núi, người gặp ta quả thật là đại tiểu thư Thẩm gia.”

Thân thể Thẩm Nhiên khẽ run.

Thần sắc thản nhiên.

“Đêm ấy ta trúng d.ư.ợ.c tính, thần trí không rõ, may nhờ Thẩm cô giúp đỡ.”

đỡ ta tránh vào hang núi, bản thân lại bị kinh sợ mà ngất đi.”

“Ta và không hề có nửa phần vượt lễ.”

Lời dứt, ba người Thẩm gia thở phào nhẹ nhõm.

Như trút gánh nặng.

nói tiếp.

danh của cô nặng hơn tính mạng. Dù chưa thất lễ, rốt cuộc cũng vì ta mà .”

“Vì vậy hôm nay ta đặc biệt đến thăm, giải thích đôi điều.”

“Nhưng miệng lưỡi thế gian rốt cuộc khó phòng. để tâm, tại hạ cũng nguyện đủ tam thư lục lễ, đến cửa cầu cưới.”

Chàng ngẩng mắt nhìn qua, ba người Thẩm gia dời ánh mắt đi.

khổ.

không nguyện, hôm nay nói rõ, vậy cũng xem như thôi.”

Thân là Thái t.ử, chàng đã bao giờ bị người ta ghét bỏ như vậy?

Nhưng như thế , cũng xem như nhìn rõ người.

khỏi Thẩm phủ.

Tiểu Thuận T.ử cuối cùng cũng không nhịn nữa.

“Đại cô Thẩm gia kia, thấy công t.ử ăn mặc nghèo túng liền tránh không gặp.”

“Kẻ ham giàu chê nghèo như vậy, may mà có mắt không tròng. thật để ta vào…”

Hắn nói một nửa lại cứng rắn nuốt xuống.

“Ngược lại, vị nhị cô bị đẩy kia, trông không kiêu không hèn, cũng là tính tình trầm tĩnh.”

không đáp.

đầu chàng hiện lên bóng dáng màu xanh nhạt kia.

Thẩm Đường, Đường…

Chính là nữ t.ử đêm ấy ở hội hoa đăng.

tiến lui có chừng mực, khiến người ta không tìm nửa điểm sai sót.

Ánh mắt lại từ đầu đến cuối tránh chàng.

Giống như không muốn có bất cứ liên quan gì với chàng.

Nam nữ chưa cưới vốn nên như vậy.

Nhưng xa cách ấy lại khiến chàng vô cớ trống rỗng khoảnh khắc.

Nỗi mất mát khó hiểu mãi không tan.

Chương 9

Ngày cầu thân.

Phủ sai quan môi đến, nâng sính lễ vào cửa.

Những rương lễ sơn đỏ xếp từ đầu phố đến cuối ngõ.

Lễ nhạn, hôn thư, vải lành, đầy đủ mọi thứ.

Mẫu thân ngơ ngác nhìn danh thiếp, vẫn có chút không dám tin.

“Có khi nào… nhầm không?”

miễn cưỡng , nhìn của phủ .

“Người xứng đôi với quý phủ, hẳn phải là đích trưởng nữ mới đúng.”

Lời dứt.

Hốc mắt Thẩm Nhiên đỏ lên, nước mắt liền lăn xuống.

khẽ níu tay áo mẫu thân.

“Mẫu thân, là con không tốt.”

đã thích Tạ tiểu , con nhường ấy là .”

Một câu ấy.

Lại giống như ta đã cướp hôn của .

Phụ thân nhíu c.h.ặ.t mày.

“Giữa tỷ với nhau, hà tất phải náo loạn đến mức ?”

Tạ gia thật nhận lầm người, lúc nói rõ vẫn còn kịp.”

do phủ phái đến nghe vậy suýt nữa bật vì tức.

“Nhận lầm?”

nhìn mọi người Thẩm gia, giọng không nhanh không chậm.

“Lão t.ử sống hơn nửa đời người, đây là lần đầu nghe thấy lời như vậy.”

“Tiểu nhà ta mến nhị tiểu thư nhiều năm, trên dưới cả phủ ai mà không biết?”

“Mấy năm nay quà lễ tiết, quà mừng, ngọc bội, vân cẩm đưa đến, thứ nào không phải tặng nhị tiểu thư?”

“Ngược lại là chư vị Thẩm gia.”

đầy thâm ý.

mắt sao lại có mỗi đại tiểu thư?”

“Hay là đã lệch hẳn sang một bên ?”

Một câu ấy.

Khiến sắc mặt cha mẹ ta lúc xanh lúc trắng.

Chương 10

Sau khi người phủ rời đi.

Thẩm Nhiên c.ắ.n môi, bỗng “phịch” một tiếng quỳ xuống.

Nước mắt lã chã rơi.

Đường, tỷ biết vẫn luôn oán tỷ.”

“Nhưng Tạ tiểu …”

ngẩng đôi mắt đẫm lệ, nghẹn ngào nói.

“Tỷ nguyện thành toàn .”

Mẫu thân lập tức đau đỡ dậy.

Khi quay sang nhìn ta, đáy mắt đã mang vẻ trách cứ.

Đường, tỷ tỷ con đã nhường đến mức , con còn muốn ép nó sao?”

như cuối cùng cũng hạ quyết tâm, nghiến răng nói.

“Con xưa nay tính toán chi li, từ nhỏ đã thích tranh đồ của Nhiên.”

“Ngày lễ Phật hôm ấy, ta biết con cũng lén lấy một nén Giáng Vân Xuân.”

“Giờ bên ngoài đã có lời đồn, nói cô Thẩm gia cùng nam t.ử lần theo hương mà tư hội.”

con cũng đã lén đốt Giáng Vân Xuân, thì thay tỷ tỷ con nhận hôn với thư sinh nghèo kia đi. Còn hôn của phủ , trả lại tỷ tỷ con.”

“Như vậy mới có thể giữ trọn danh Thẩm gia ta.”

Ta nhìn bọn họ, bỗng cảm thấy buồn .

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.