Năm ta tám tuổi, bên ngoài trang viện bỗng xuất hiện một đội quan sai.
Chúng trói ta lại, áp giải thẳng tới Giáo Phường Ty để phát mại.
Ta ôm cột cửa hỏi: “Quan gia, ta trộm đồ sao?”
“Cha ngươi tham ô quân lương của biên quân!”
Ta sững sờ ngay tại chỗ.
Ta sống tròn tám năm, đến hôm ấy mới lần đầu biết được: “Hóa ra ta có cha?!”
Lúc bị bán vào Giáo Phường Ty, ta mới tám tuổi.
Mụ quản sự đi vòng quanh ta hai lượt, vừa bóp cánh tay vừa xem răng, cuối cùng chê ta gầy như que củi.
Mụ nói bộ dạng này chẳng bán được giá, trước hết cứ quẳng ra hậu viện làm tiểu nha hoàn.
Cô nương đầu tiên ta hầu hạ tên là Tố Tuyết.
Nàng là người nổi danh nhất trong lầu, da trắng, mày mắt dịu dàng, nói chuyện chưa bao giờ đập bàn quát ta.
Đôi giày đầu tiên ta từng mang mà không lộ ngón chân là nàng cho.
Miếng bánh quế hoa đầu tiên ta từng nếm cũng do nàng lén nhét vào miệng ta.
Nàng chỉ đưa ra một điều kiện.
“Sau này đừng gọi ta là cô nương nữa, gọi một tiếng nương nghe xem.”