Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5fngImqANp

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Nực cười quá.
Ngay khi tôi đang do dự, số điện thoại ấy lại chủ động gọi tới.
Màn hình sáng .
Hai chữ “ ” xuất hiện mắt.
Trái tim tôi hẫng mất một nhịp.
kích động hơn tôi.
“Nghe máy đi! Cậu đứng ngây ra làm gì?”
Tôi hít sâu một hơi, cuối nhấn nút nghe.
“Alo?”
tôi run rẩy đến mức gần như không thành tiếng.
Đầu dây bên kia chìm im lặng lâu.
Tôi nghe thấy hơi thở nặng nề, bị gắng kìm nén anh.
Một lúc sau, nói khàn đặc mới chậm rãi truyền tới.
“Khê Khê…”
“Là em sao?”
“Là em.”
“Em đang ở đâu?”
“Em…”
“Nói anh em đang ở đâu.”
anh gấp gáp, gần như không phép tôi từ chối.
“Anh qua ngay.”
Tôi cắn môi, cuối vẫn đọc địa nhà anh.
“Đợi anh.”
để lại hai chữ ấy, anh cúp máy.
Tôi cầm điện thoại, lòng bàn đã ướt đẫm mồ hôi.
ghé sát tới.
“Sao rồi? Sao rồi? Anh ấy nói gì?”
“Anh ấy…”
Tôi mím môi.
“Anh ấy nói sẽ đến đây.”
“Tốt quá!”
kích động vỗ mạnh đùi.
“Tôi đã bảo mà! Vợ chồng đầu giường cãi nhau, cuối giường làm hòa. Mau đi tắm đi, thay một bộ quần áo thật đẹp, trang điểm xinh xắn một chút, chuẩn bị đón ông chồng nghìn tỷ cậu!”
Tôi lại chẳng cười nổi.
lòng rối bời.
Mong chờ.
Căng thẳng.
Sợ hãi.
Áy náy.
Vô số cảm xúc đan xen nhau, khiến tôi không phải làm sao.
Tôi không nên đối với anh thế nào.
không …
Giữa chúng tôi liệu trở về như kia hay không.
6
Tôi không ngờ lại đến nhanh như vậy.
Gần như anh đã dùng tốc độ nhanh nhất để vượt qua nửa vòng trái đất đến gặp tôi.
Sáng sớm hôm sau, chuông cửa biệt thự vang .
kích động hơn tôi, chạy ra mở cửa.
Người đứng bên ngoài chính là .
Anh mang theo vẻ phong trần mệt mỏi một người vừa trải qua hành trình dài.
Anh gầy đi nhiều.
Quầng thâm dưới mắt đậm đến mức khó che giấu, cằm lún phún râu xanh.
người tiều tụy, mệt mỏi, hoàn toàn không dáng vẻ lạnh lùng cao quý đây.
Nhưng khoảnh khắc nhìn thấy tôi, đôi mắt vốn ảm đạm anh sáng .
Giống như một người lữ hành sắp chết khát giữa sa mạc cuối tìm thấy ốc đảo.
Anh từng bước đi về phía tôi.
Bước chân thậm chí chút loạng choạng.
Tôi căng thẳng siết chặt vạt áo, trái tim đập dữ dội, gần như muốn lao khỏi lồng ngực.
Cuối , anh dừng lại tôi.
chậm rãi nâng .
Dường như muốn chạm khuôn tôi.
Nhưng bàn ấy lại dừng giữa không trung.
Giống như anh sợ tôi là một giấc mơ.
cần chạm , tôi sẽ biến mất.
“Khê Khê.”
Anh gọi tên tôi.
nói run rẩy như một người cuối tìm lại được thứ quý giá nhất từng đánh mất.
Nước mắt tôi trào ra.
“Xin lỗi…”
Rõ ràng nhiều điều muốn nói.
Nhưng đến cuối , tôi thốt ra ba chữ ấy.
Không ngờ ba chữ lại khiến ánh mắt đau đớn hơn.
Giây tiếp theo, anh đột ngột kéo tôi lòng.
Vòng anh siết chặt.
Chặt đến mức như muốn khảm người tôi tận xương tủy.
“Người nên nói xin lỗi là anh.”
Anh vùi cổ tôi, nói trầm khàn nghẹn lại.
“Là anh không tốt.”
“Là anh không nói rõ mọi chuyện với em sớm hơn, khiến em phải chịu nhiều ấm ức như vậy.”
Tôi vùi lồng ngực anh, khóc đến không thành tiếng.
Tất tủi , bất an và nhớ nhung bị đè nén suốt thời gian qua, khoảnh khắc này đều hóa thành nước mắt, hoàn toàn vỡ òa.
đứng bên cạnh nhìn chúng tôi, lén đưa lau nước mắt.
Sau cô ấy lặng lẽ rời đi, để lại không gian riêng hai người.
Chúng tôi ôm nhau lâu.
đến khi tiếng khóc tôi dần nhỏ lại, mới hơi buông lỏng vòng .
Anh nâng tôi , dùng đầu ngón nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên má tôi.
“Em gầy đi rồi.”
anh đầy đau lòng.
Tôi nhìn anh, khẽ sụt sịt.
“Anh vậy.”
Anh cười.
là nụ cười dịu dàng và thỏa mãn mà đây tôi chưa từng nhìn thấy.
“ cần tìm được em là đủ rồi.”
Ánh mắt anh chậm rãi hạ xuống.
Cuối dừng lại trên bụng tôi vẫn chưa nhô rõ ràng.
mắt anh xuất hiện vô số cảm xúc phức tạp mà tôi không hiểu hết.
Vui mừng.
Áy náy.
Và dường như một chút sợ hãi.