Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5fngImqANp

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Hết

11

Không ngờ, mới qua thứ ba của thời gian “bình tĩnh” ly hôn.

Ông cụ Lục đã được đưa phòng cấp cứu.

Tôi chạy tới bệnh viện thì thấy hai anh em Lục Vân Hiên mặt mày nặng nề, Lý Vy Vy khóc lóc xin lỗi , nhưng không đổi lại được lấy một ánh nhìn.

Thấy tôi đến, Lục Vân Hiên đưa tay :

Nguyện.”

nói lại lộ rõ vẻ yếu đuối.

Tôi có chút ngẩn người.

Anh luôn cao cao tại thượng, tôi từng thấy anh có dáng vẻ như vậy.

Tôi lướt qua anh.

Bàn tay anh rơi khoảng không.

Tôi hỏi Lục Vân :

gì xảy vậy?”

Lục Vân khoanh tay, liếc Lý Vy Vy đứng cạnh:

“Cô ta đem ly hôn của tôi nói thẳng với ông , còn cầm ảnh chụp chung của cô ta và anh tôi hỏi ông , xem cô ta có xứng với Lục Vân Hiên hơn chị không.”

“Còn hỏi cô ta cháu dâu trưởng của ông thì thế nào.

Kết quả là… ông tức đến ngất xỉu.”

Tôi nhìn Lý Vy Vy và Lục Vân Hiên, không nên nói gì.

Lục Vân Hiên đau đớn nắm lấy cổ tay tôi:

“Tôi sẽ không cưới cô ta!”

Lý Vy Vy trợn tròn :

“Dựa cái gì? Anh đã ngủ với em văn phòng, còn em mà ly hôn với con tiện nhân này, tại lại không cưới em?”

Lục Vân cười lạnh, nói với tôi:

“Chắc lại là tính kế anh tôi, gọi phóng viên tới bắt quả tang, lấy danh tiếng Lục thị uy hiếp ép cưới.”

Hai người con trai nhà Lục, bị cùng một người phụ nữ dùng cùng một thủ đoạn thiết kế… hai .

“Chỉ tôi ông tức đến nhập viện thôi ?

Tôi đâu có ông ta tức chết, dựa cái gì lại đối xử với tôi như vậy?”

Lục Vân Hiên giơ tay tát cô ta một cái.

“Lý Vy Vy, trước đây là tôi quá nuông chiều cô .”

Trước kia, cô ta kiêu khẽ, sinh động, thỉnh thoảng nổi chút tính khí nhỏ lại càng thêm tươi tắn.

Là sắc màu mà cuộc sống tẻ nhạt của anh từng có.

Anh sẵn sàng đối tốt với cô ta, sẵn sàng mọi điều tốt đẹp trên đời tô điểm cho sự sinh động ấy.

Nhưng về sau, khi mỗi người đều đã kết hôn, anh dần thu lại sự đặc biệt dành cho cô ta.

Thế nhưng hễ thấy cô ta khóc, anh vẫn hết này đến khác phá vỡ giới hạn đứng bênh vực.

Anh tự lừa mình hết này đến khác: rằng anh vậy hòa khí gia đình, sửa sai trật tự.

Sự dung túng lặp lặp lại, đổi lại là việc cô ta được chiều đến mức không coi ai gì.

Anh nghĩ… mình đã sai .

Đèn phòng phẫu thuật tắt.

Bác sĩ bước , vẻ mặt đầy tiếc nuối:

tôi đã cố gắng hết sức, nhưng bệnh nhân không qua khỏi.”

Lục Vân Hiên và Lục Vân mặt đầy đau đớn, cùng quỳ sụp xuống đất.

Lý Vy Vy hoảng loạn trợn to .

Chỉ có tôi, bình tĩnh theo dặn dò của bác sĩ, lo liệu hậu sự cho ông cụ Lục.

an táng ông, trời lất phất mưa.

Tôi xoay như chong chóng suốt mấy liền, lễ tang vừa kết thúc là tôi định rời ,

thì bị Lục Vân Hiên từ phía sau ôm chặt lấy.

“Giang Nguyện, đừng rời khỏi tôi được không?”

“Tôi không còn ông nữa… tôi không thể không có em.”

Sau gáy tôi cảm nhận được giọt nước nóng hổi.

Mấy nay, Lục Vân Hiên luôn im lặng, trầm tĩnh đến lạ.

Ngược lại, Lục Vân nào khóc sướt mướt.

Tôi còn tưởng người đau buồn không nhiều lại là Lục Vân Hiên.

Rất lâu sau, tôi khẽ thở dài:

“Lục Vân Hiên, giữa ta không cần phải như vậy.”

Anh cuống :

“Tôi và Lý Vy Vy không có xảy gì cả. văn phòng, cô ta cởi đồ lao lòng tôi, tôi kịp đẩy thì đã bị chụp hình.”

“Cô ta dùng danh tiếng nhà Lục uy hiếp tôi, tôi không hề sợ. Chỉ là… chỉ là tôi không em nhìn thấy những thứ bẩn thỉu đó.”

“Tôi từng ly hôn với em…”

Nếu anh thật sự đối phó với Lý Vy Vy, có cả trăm cách.

Nhưng anh lại chọn thuận theo ý cô ta.

Nguyên do đó, tôi không đào sâu.

“Lục Vân Hiên, với anh mà nói, tôi vốn chẳng quan trọng đúng không?”

“Tôi chỉ là một người vợ mà Lý Vy Vy tiện tay chỉ cho anh mà thôi.”

Nghe câu đó, tay anh run rẩy.

Tôi nhân cơ hội thoát khỏi vòng tay anh.

Ánh anh né tránh, không dám nhìn tôi, hiển nhiên không ngờ rằng tôi này.

Tôi quay đầu rời , không hề ngoảnh lại.

Sau đó anh có gọi điện, nhắn tin cho tôi.

Phản hồi duy nhất của tôi chỉ là nhắc anh: 13 tháng 9 nhớ tới cục dân chính.

Anh đến đúng hẹn, vừa mở miệng định nói gì đó, tôi đã cắt ngang:

“Lục tổng, dây dưa nữa thì không đẹp đâu.”

ta chia tay yên ổn, ok không?”

Lục Vân Hiên nhìn tôi chăm chú, cố tìm một thứ gì đó tôi.

Cuối cùng, anh cúi đầu đầy thất vọng:

“Cưới nhau từng ấy năm, em từng mở miệng đòi hỏi tôi điều gì. Nếu em đã ly hôn, vậy tôi thành toàn cho em.”

Cầm tờ giấy chứng nhận ly hôn còn mới tinh tay, tôi vui vẻ cười .

Gả cho Lục Vân Hiên, tôi từng rất vui.

Rời khỏi anh, tôi niềm vui của chính mình.

Tôi tung tăng rời , không ý anh đứng phía sau, lặng lẽ nhìn theo bóng lưng tôi.

Rất lâu.

12

Lục Vân Hiên còn hào phóng hơn tôi tưởng.

Không chỉ cho tôi cổ phần, anh còn cho tôi khá nhiều tài sản cố định.

Sau khi ly hôn, tôi không dám về nhà.

Ba mẹ tôi tôi bỏ lỡ con rể vàng, còn không sẽ càm ràm tới mức nào.

Tôi dứt khoát xin nghỉ việc, mua một hòn đảo vô danh ở Đại Tây Dương, chuẩn bị… dưỡng già.

Tôi vốn chẳng có chí tiến thủ gì.

Chỉ thích kiểu sống nằm không mà tiền vẫn chảy đều đều thế này.

Lục Vân nói với tôi rằng anh ta đã tiếp quản công ty nước ngoài của Lục thị,

nhà Lý bị anh trai cho phá sản, Lý Vy Vy bị kiện.

Cô ta không ngồi tù, nhưng phải bồi thường một khoản rất lớn.

Việc hai anh em Lục đồng loạt hôn biến, khiến Lục thị rơi khủng hoảng dư luận.

Nghe mà tôi giật mình.

Bàn về sau ly hôn vẫn thật lòng mong tiền đồ của chồng cũ tốt đẹp, chắc tôi là người đầu tiên !

tôi vẫn còn phải dựa Lục thị nhận cổ tức mà.

May mà anh ta nói, Lục Vân Hiên đã ổn định được tình hình.

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Ba năm sau, chán quá, tôi bắt đầu khai thác hòn đảo thành khu du lịch.

Người đông thì náo nhiệt.

Tôi nắm tay cậu bạn trai trẻ, dọc bờ biển.

Bỗng nhận được điện thoại của Lục Vân Hiên.

tai vang anh yếu ớt:

Nguyện, tôi bị ung dạ dày.”

Tim tôi thắt lại, cao hẳn :

“Cái gì? lại bị ung dạ dày?”

anh kích động:

Nguyện, em vẫn còn quan tâm tôi đúng không…”

Tôi lập tức cắt ngang:

“Vậy anh còn sống được không? Đừng ung ảnh hưởng đến lợi nhuận công ty! không Vân đó trưởng thành tới đâu , anh chết nó có gánh nổi cả nhà Lục không?”

kia im lặng.

Sau đó vang một tiếng cười tự giễu.

“Yên tâm, tôi sẽ không chết.”

Tôi thở phào:

“Vậy thì tốt. Bệnh gì được, nhưng anh nhất định đừng chết!”

“Giang Nguyện…”

anh nghẹn lại:

“Tôi năm đó, đúng là tôi sai, nhưng tôi đã sửa . Em không thể nhìn tôi thêm một chút …”

“Thì chứ?”

Khi trước tôi chỉ có anh, vậy khi ấy anh đang nhìn ai?

Ánh nhìn của tôi từng dừng lại nơi đối phương, nhưng từng giao nhau.

“Anh dưỡng bệnh cho tốt , bạn trai tôi đang gọi tôi.”

Tôi chạy về phía cậu bạn trai trẻ đang ngồi bờ biển.

Giống như năm xưa, tôi từng chạy về phía vệt ánh sáng lạnh lẽo ấy.

-HẾT-

 

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn