Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/112eVCBlqd

Bình giữ nhiệt LocknLock LHC6180 800ml, Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây - JoyMall

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

“Tớ khuyên cậu bỏ ý định đi, bạn trai tớ không thèm nhìn tới cậu đâu.”

Tôi giơ ngón giữa ra với cô ta:

“Ai mà thèm nhìn tới gã đàn ông như heo của cậu chứ, tự thích ăn phân đừng nghĩ người khác thích.”

Cô ta hừ lạnh một : “Mong là cậu đúng như thế!”

Phùng Vãn kịp thời lên ngắt lời chúng tôi: “Đừng cãi nhau , bây giờ trọng điểm là làm để đi ra ngoài kìa.”

“Đi ra ngoài? Đi đâu?” Dương Mang đặt khăn tắm .

Tôi đang định kể lại chuyện mấy ngày nay xảy ra cho cô ta nghe Giang Trì lại ngăn tôi lại, lắc lắc :

“Kể cho cậu ta làm ? Cậu ta đáng bị ma trị cho một trận.”

“Xì, không thôi chứ .” 

Dương Mang chẳng buồn quan tâm, lấy gương ra bắt dưỡng da: 

“Làm như ai thèm lắm ấy.”

8.

Vì tạm thời không thể rời đi, chúng tôi đành bị nhốt lại trong phòng ký túc xá.

Dương Mang tự kéo rèm giường lại rồi đi ngủ.

Ba người còn lại chúng tôi đối diện với cánh cửa phòng không ra được, hoảng hốt bất an.

“Cùng lắm không ngủ , ngồi chờ ma đến!” 

Giang Trì nghiến răng nghiến lợi ngồi trên giường.

Phùng Vãn ghé lại gần, dặn dò tôi: “Việt Việt, cậu nhất định phải cầm chắc bùa đấy nhé, tuyệt đối đừng quên.”

“Bùa ?” 

Giang Trì nghe thấy, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa hai chúng tôi.

“Tớ hôm nay xin ở chùa về đấy.” Phùng Vãn hơi ngượng ngùng : “Vì hôm qua cậu không tin nên tớ không xin cho cậu.”

Giang Trì nhíu mày: “Chẳng lẽ cậu có hai bùa thôi , không có thừa nào à?”

“Đúng là không có thật.” Phùng Vãn suy nghĩ một : “Hay là tối nay tớ ngủ chung giường với cậu nhé, chúng ta dùng chung một .”

Đôi mắt Giang Trì đảo quanh rồi đồng ý: “Thế được, cậu sang đây bây giờ đi.”

Cô ấy vỗ vỗ vào gối của rồi nhích vào bên trong một , nhường ra nửa khoảng giường.

Phùng Vãn cởi giày ra rồi ngồi lên giường.

Ba người nhìn chằm chằm nhau, bắt thức đêm chờ ma tới.

Thế thức đến nửa đêm về sáng, thực sự không chống chọi nổi .

“Hay là chúng ta luân phiên gác đêm đi.” Giang Trì đề nghị: “Tớ gác nửa trước, cậu ngủ trước đi.”

“Đến lúc tớ cậu.”

Chúng tôi vội vàng ngáp ngắn ngáp dài đồng ý.

Tôi quay về giường nằm , đặt bùa mà Phùng Vãn đưa cho gối.

Thế không hiểu , rõ ràng buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt ra não tôi lại tỉnh táo vô cùng, trằn trọc mãi một lúc vẫn không ngủ được.

Bất lực, tôi đi ra nhà vệ sinh một chuyến trước.

Lúc quay trở lại, nhìn thấy chuông bắt giấc treo ở giường, cơn buồn ngủ lại đột ngột tăng vọt lên, tôi hầu như vừa chạm lưng gối là ngủ ngay.

Trong lại nhìn thấy giường người tôi.

trông có vẻ vô cùng nặng nề, giọng đứt hơi thở dốc:

“Bên cạnh cô có người.”

“Đừng ngủ trên giường, trốn giường đi.”

Tôi bị lời này làm cho giật tỉnh giấc.

Chưa kịp hỏi thêm , mở mắt ra đã thấy Giang Trì đang :

“Đến lượt cậu rồi, Hà Việt.”

Tôi màng gật , mắt nhắm mắt mở ngồi dậy.

Một lúc sau, thở đều đặn của Giang Trì vang lên.

Tôi nhớ lại những lời giường trong , lại nghĩ tới mấy lần trước đã giúp đỡ tôi, quyết định lại tin một lần .

Dù rất kỳ quái tôi vẫn nghe theo lời giường.

giường đầy bụi bẩn, tôi nén sự buồn nôn vào trong.

Vừa nằm ngay ngắn lại, lại nhìn thấy một cái bóng đen nhổm người dậy từ trên giường của Giang Trì và Phùng Vãn.

Sau từng một tiến lại gần giường của tôi.

Tôi vội vàng bịt miệng lại, cẩn thận thò ra nhìn chủ nhân của cái bóng đen .

Thế tôi không hề nhìn thấy người.

có cái bóng trên mặt đất.

Tôi đột nhiên hiểu ra tại giường lại bảo tôi trốn giường.

có ở đây tôi mới có thể nhìn thấy cái bóng trên mặt đất.

Nếu tôi nằm trên giường tuyệt đối không thể nhìn thấy trên mặt đất có bóng.

Bóng đen chậm rãi lên giường của tôi, bao trùm lấy toàn bộ giường.

Tôi nín c.h.ặ.t thở, sợ cái bóng sẽ phát hiện ra sự tồn tại của .

Cái bóng đương nhiên không tìm thấy tôi, hình như có hồ.

chậm rãi lùi lại mặt đất, ngay sau rảo bước quay sang giường của Dương Mang.

Bóng đen chui vào trong rèm giường, sau không hề đi ra .

Tôi không dám ra ngoài, không dám tỉnh Giang Trì và Phùng Vãn.

Bởi vì cái bóng này là ra từ chỗ cô ấy.

Trong số cô ấy có một người không bình thường.

9.

Tôi trốn giường đợi đến khi trời sáng mới Giang Trì và Phùng Vãn thức dậy.

“Ôi chao không tụi tớ, ngủ một mạch đến sáng mất rồi.” 

Phùng Vãn vươn vai, chậm rãi bước giường.

Giang Trì dụi dụi mắt: “Đêm qua không xảy ra chuyện ?”

Tôi quan sát nét mặt của cô ấy rồi giấu đi cảnh tượng nhìn thấy đêm qua.

“Không xảy ra chuyện cả.” Tôi .

xong, ba người chúng tôi rất ngầm hiểu nhau cùng nhìn về phía giường của Dương Mang.

cậu ta lại không tỉnh rồi? Không lẽ…” 

Chúng tôi nhìn nhau mấy cái.

Giang Trì xỏ giày vào, phắt một cái giật phăng rèm giường của Dương Mang ra.

Một người đàn ông hình thù khô quắt đã c.h.ế.t trên giường cô ta.

Không nhìn ra nguyên nhân cái c.h.ế.t, đã trút hơi thở cuối cùng, mặt mũi đầy vẻ kinh hoàng, cả người như bị hút sạch tinh khí, không còn ra hình người.

Phùng Vãn thét lên một : “Đây chẳng phải là bạn trai của Dương Mang ?!”

anh ta lại c.h.ế.t rồi? Còn Dương Mang đâu?”

Giang Trì kéo rèm giường đến hết cỡ, phát hiện Dương Mang đang co quắp ở góc giường, tóc tai rũ rượi, như bị dọa cho hóa dại.

“Dương Mang, cậu làm thế? Đã xảy ra chuyện rồi?” Giang Trì đẩy đẩy cô ta.

Dương Mang chậm rãi ngẩng mặt lên, lại giống hệt gã đàn ông này, như bị hút sạch tinh khí, nét mặt tiều tụy, cả người như già đi mười mấy tuổi vậy.

Cô ta chợt thét lên một , trong miệng vừa khóc vừa cười.

Hệt như bị điên rồi.

Ánh mắt tôi dần dần dời .

Trong tay Dương Mang lại đang nắm c.h.ặ.t một bùa giống hệt của tôi!

Cô ta nhìn thấy chúng tôi, trong mắt chợt lóe lên một tia hung quang.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.