Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6pz7mKgkjo

Bình giữ nhiệt LocknLock LHC6180 800ml, Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây - JoyMall
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tâm thần của Tiểu Lý vốn dĩ đã không ổn định, bị kích thích mạnh như ba hồn bảy vía suýt chút nữa bay mất xác.
May mắn thay, dưới tác dụng của Tịnh Tâm Phù, Tiểu Lý dần dần bình tĩnh trở lại, cậu chủ buông chân ga ra.
Chiếc xe tải cũng giảm tốc độ, tôi thừa cơ hội kéo mạnh phanh tay lên, chiếc xe rốt cuộc cũng dừng lại hẳn.
Đầu xe này chỉ còn dải phân vỏn vẹn vài centimet.
Chỉ một chút xíu nữa thôi đã đ.â.m sầm vào rồi.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, vừa định mở cửa bước xuống xe để kiểm tra tình thì Điện Mộc ngồi ở phía sau cất tiếng run rẩy:
“Tiết Kiều…. Gương … đã bị mở ra rồi…”
Tôi , lập tức quay đầu nhìn về phía sau.
Thông qua ô cửa kính nhỏ kết nối giữa khoang cabin lái và thùng xe phía sau, tôi nhìn thấy chiếc thùng gỗ vốn đã được đóng c.h.ặ.t không biết đã bị mở toang nào.
Toàn bộ tấm gương đang đứng sừng sững trong thùng.
gương ố vàng đang hướng về phía trước, trong gương mập mờ xuất bóng quỷ ảnh.
Tiểu Lý ở cạnh cũng thuận thế nhìn sang, cậu vừa liếc mắt một cái lập tức dùng tay bịt c.h.ặ.t lấy miệng mình.
“Trong gương…. chính chú Triệu và anh Vương đã c.h.ế.t!!”
6.
Nhân ảnh trong gương vô mờ ảo, nhưng có thể cảm nhận rõ ràng rằng bóng người này không tự nhiên xuất trong gương, mà do chiếc gương đang phản chiếu lại bóng quỷ ở phía trước xe.
Tôi đột ngột quay đầu lại, nhìn chăm vào khoảng không trước đầu xe tải.
bóng quỷ ảnh kia vẫn đang đứng trơ trơ ở phía dải phân , này ánh mắt của chúng đang nhìn vào Tiểu Lý không rời.
Tiểu Lý sợ hãi rụt rè co người về phía sau:
“Tiết… Tiết đại sư, … sao bây giờ?”
Tôi lên tiếng trấn an cậu :
“Không sao đâu, có Điện Mộc ở đây rồi, không cần sợ.”
Điện Mộc ngồi ở hàng ghế sau thấy ló cái đầu đang trốn dưới gầm ghế lên:
“Để… để Yêu Nhược lên đi… .. sợ lắm.”
Tiểu Lý nuốt nước bọt, run rẩy hỏi:
“Không chứ… ba người các vị thực sự có đáng tin cậy không thế?”
Tôi nhìn vào bóng cô hồn dã quỷ phía trước, vỗ n.g.ự.c cam đoan:
“Cứ yên tâm, đến tận thời điểm tại, vụ tôi ra tay đều nhận đều không có đ.á.n.h giá tệ nào.”
Tiểu Lý thở phào một cái nhẹ nhõm.
Tôi rút thanh kiếm gỗ đào ra:
“Bởi vì kẻ định để lại đ.á.n.h giá tệ, đều đã c.h.ế.t sạch rồi.”
Tiểu Lý: “Hả???”
7.
bóng quỷ ảnh kia dường như có phần kiêng dè Điện Mộc đang ngồi xe, chúng chỉ lẳng lặng đứng yên phía dải phân , không hề có thêm bất kỳ hành quá khích nào khác.
Thấy tình như , tôi nói với Tiểu Lý:
“Cậu nắm c.h.ặ.t lá bùa vàng tôi vừa đưa vào trong lòng bàn tay, rồi tiếp tục lái xe đi.”
Tiểu Lý gật đầu, cậu hít một hơi thật sâu, theo lời tôi dặn.
Chiếc xe lại một lần nữa được khởi , tôi nhìn vào gương chiếu hậu, chiếc xe của Yêu Nhược vẫn luôn duy trì khoảng , không nhanh không chậm bám theo phía sau.
Thế nhưng Yêu Nhược ở trong xe này sắc lại vô trắng bệch, hoàn toàn không giống với sắc diện của một người sống bình thường.
Trong lòng dấy lên một nỗi nghi ngờ, tôi rút điện thoại ra gọi trực tiếp Yêu Nhược:
“Tình thế nào rồi?”
Giọng nói của Yêu Nhược truyền đến rất chân thực, chính bản thân ấy:
“Mọi thứ bình thường mà anh, có chuyện gì ?”
Tôi cau mày, thử dò xét hỏi tiếp:
“Thời tiết chỗ như thế nào?”
Yêu Nhược ngẩn người ra một :
“Rất tốt mà, trời đang nắng chang chang đây.”
Trong lòng tôi chốc chìm xuống, tôi nói:
“ chỗ anh trời lại đang âm u, tối mịt mù, gần như không nhìn rõ đường xá gì cả, hoàn toàn phụ thuộc vào đèn đường.”
Yêu Nhược sau khi thấy câu này chủ giảm tốc độ xe lại, sau đó khẽ ghé đầu ra cửa sổ xe, nhìn chăm vào chiếc xe tải đang chạy ở phía trước.
Cuối , ấy cũng đã phát ra điểm bất thường.
Chiếc xe tải phía trước tuy nhìn bề thì không có gì khác so với bình thường.
Nhưng nếu quan sát thật kỹ sẽ phát ra, bánh xe của chiếc xe đó chuyển quá mức thăng bằng và êm ái, căn bản không giống như đang chạy đường.
Mà giống như đang bay lơ lửng không trung .
Sau khi Yêu Nhược giải thích tình trạng này tôi , tôi cau mày, quay đầu nhìn ra cửa sổ xe.
Bầu trời này tựa như một mảng mực đặc quánh không thể tan ra nổi.
Tiểu Lý vẫn tiếp tục lái xe, nhiên cậu thốt lên kinh hãi:
“Đại… đại sư… anh nhìn phía trước kìa.”
Tôi nhìn theo hướng ngón tay của cậu , chỉ thấy con đường phía trước không biết nào đã xuất chi chít bóng người mờ ảo.
Họ đều rũ rượi cúi đầu, tay mỗi người đều cầm một chiếc l.ồ.ng đèn màu đỏ vô quỷ dị.
Khi chiếc xe tải tiến lại gần họ, bóng người đó nhiên loạt ngẩng phắt đầu lên, lộ ra từng gương xám ngoét, xanh xao đập thẳng vào mắt chúng tôi.
Một mùi hương thoang thoảng giống như mùi tro nhang vàng mã đâu bay đến.
nhiên vang lên một tiếng “rầm” cực lớn.
Chiếc xe tải dường như đã đ.â.m trúng thứ gì đó.
Tiểu Lý vội vàng đạp phanh gấp.
Ở phía sau, tấm gương kia vẫn lặng lẽ đứng sừng sững trong thùng gỗ, không hề chịu bất kỳ sự tác hay ảnh hưởng nào.
gương ố vàng phản chiếu rõ mồn một ảnh của ba người chúng tôi xe, với vô số bóng quỷ ảnh dày đặc đang vây kín phía trước đầu xe tải.
“Tôi…… như tôi vừa đ.â.m trúng người rồi.”
“Tôi…… tôi xuống xe xem thử mới được.”
Tiểu Lý nói xong, điệu bộ định cởi dây an toàn ra.
Tôi day day thái dương, đưa tay ấn c.h.ặ.t giữ nguyên bả vai của cậu không cử , sau đó với tay bật đèn pha chiếu xa của xe tải lên.
Trong nháy mắt, khoảng không gian phía trước đầu xe sáng rực lên như ban ngày.
Toàn bộ bóng quỷ ảnh kia lập tức biến mất không để lại một dấu vết.
Tôi nói: “Cái nơi hoang vu chim bay không lọt gáy không thấu này sao có thể có người đi lại được chứ.”