Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3g260aFfL0

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tôi vừa chuẩn bị gọi xe đến phòng thì điện thoại của Mạnh Dao gọi tới.
Giọng cô ấy gấp đến mức chói tai.
“Đường , họ đến công ty cậu .”
“Đường Khải dẫn theo ba người, ở quầy lễ tân nói cậu cuỗm tiền giải tỏa của gia đình.”
“ nhóm công ty cậu đã có người .”
Tôi ngẩng mặt trời chói mắt bên đường.
Giây tiếp theo, hành chính công ty gửi cho tôi đoạn .
, Đường Khải đứng ở sảnh lễ tân, lớn tiếng gọi tên tôi.
Mà bên cạnh anh ta, tôi cúi đứng đó.
tôi mắt đỏ hoe, tay siết giấy nợ đã viết sẵn.
06
giấy nợ đó khiến tôi đứng khựng dưới nắng.
quay không xa.
Mấy chữ trên giấy rất rõ.
Nợ tám trăm nghìn tệ.
Người vay Đường .
Tôi xem ba lần, xác nhận mình không nhầm.
họ không đến loạn.
họ đã viết sẵn cả kịch bản.
Tôi nhắn lại cho hành chính.
“Đừng họ vào khu việc, bảo lễ tân quay toàn bộ quá , tôi xử ngay.”
Hành chính trả lời ngay.
“Lãnh đạo đã bảo bảo vệ chặn lại , họ nói cô đến, công ty không thể không quan tâm.”
Tôi : “Họ có động tay động chân không?”
“Tạm thời chưa, đang gào lên.”
Tôi không lập tức về công ty.
Điều Đường Khải muốn nhất ép tôi đến nơi đông người, khiến tôi xấu hổ trước mặt đồng nghiệp, khiến tôi vì muốn dàn xếp mà nhận khoản nợ họ bịa ra.
Tôi gọi cho cấp trên trực tiếp trước.
Bên chị ấy rất ồn, chắc đang ở gần hiện trường.
“Đường , đừng hoảng, chị không cho họ lên lầu.”
Tôi nói: “Cảm ơn chị, phiền chị giúp em ba việc.”
“Em nói đi.”
“Thứ nhất, nhờ bảo vệ công ty tiếp tục quay , đừng giằng co với họ.”
“Thứ , nhờ hành chính đứng tên công ty báo cảnh sát, nói có người gây rối trật tự văn phòng.”
“Thứ ba, đừng bất kỳ đồng nghiệp nào thay em nói chuyện với họ.”
Cấp trên im lặng giây.
“Họ thật sự em à?”
Tôi dòng xe.
“Vâng.”
“ khoản nợ họ nói không phải sự thật.”
Chị ấy không tiếp, nói: “Chị hiểu .”
Cúp điện thoại xong, tôi bắt xe đến phòng .
Ngụy Thành đợi tôi ở cửa, sắc mặt khó coi hơn tối qua.
Tôi không chào xã giao.
“Hôm nay Tần Phương có ở đây không?”
Anh ta hạ giọng.
“Cô ấy không ở dự án của chúng tôi, cô ấy ở công ty dịch vụ hợp tác.”
Tôi nói: “Tôi muốn công ty các anh đưa văn bản giải chuyện tối qua anh thừa nhận đã lộ thông tin tòa .”
Môi Ngụy Thành động đậy.
“Chị Đường, cái này phải theo quy .”
Tôi đưa cho anh ta xem biên bản tiếp nhận của đồn cảnh sát điện thoại.
“Vậy người phụ trách của các anh ra quy .”
Mười phút sau, quản dự án mời tôi vào phòng họp.
Ông ta già dặn hơn Ngụy Thành, mở miệng đã xin lỗi.
“Chị Đường, chuyện này chúng tôi nhất định điều tra nội bộ nghiêm túc.”
Tôi ngắt lời ông ta.
“Tôi không cần xin lỗi bằng miệng.”
“Tôi cần ba thứ.”
“Thứ nhất, chứng nhận lưu giữ camera Đường Khải và người phụ nữ trung niên kia đến phòng .”
“Thứ , văn bản giải việc nhân viên tiếp nhận lộ thông tin.”
“Thứ ba, văn bản kiểm tra xem Tần Phương thuộc công ty dịch vụ hợp tác có từng tiếp xúc với hồ sơ mua của tôi hay không.”
Quản dự án nhíu mày.
“Mục thứ ba cần thời gian.”
Tôi nói: “Có thể.”
“ hôm nay nếu các ông không đưa mục , tôi trực tiếp khiếu nại lên cơ quan xây dựng, nộp cả ghi nhận cho vào của ban quản và hồ sơ rò rỉ ở phòng cho cảnh sát.”
Phòng họp yên tĩnh lại.
Ngụy Thành cúi , không dám tôi.
Cuối cùng quản dự án cũng nhượng bộ.
“Tôi pháp chế soạn bản giải .”
lúc chờ giấy , tôi nhận được điện thoại từ đồn cảnh sát.
Cảnh sát nói họ đã đến công ty tôi.
Ban Đường Khải cãi, vừa nghe báo cảnh sát thì lập tức đổi lời, nói mâu thuẫn gia đình.
Tôi : “ tôi thì sao?”
Cảnh sát khựng lại.
“ cô cảm xúc rất kích động, cô từ đến cuối không nói gì.”
“Họ cầm giấy nợ, nói cô nợ tám trăm nghìn, giấy nợ không có chữ ký của cô.”
Tôi cười lạnh.
Ngay cả giả chữ ký cũng chưa kịp.
Hoặc họ không dám.
Cảnh sát lại : “Bây giờ cô có tiện qua đây không?”
Tôi nói: “Tôi qua, tôi yêu cầu nói chuyện ở đồn cảnh sát, không nói ở cổng công ty.”
Đối phương đồng ý.
giờ chiều, tôi lấy được bản giải đóng dấu của phòng , đi thẳng đến đồn cảnh sát gần công ty.
Ở cửa phòng giải, người tiên tôi thấy không phải Đường Khải.
Mà tôi.
Bà ngồi trên ghế dài, mắt sưng lên. Thấy tôi liền đứng dậy.
“Đường , sao con nhẫn tâm như vậy?”
Tôi không dừng lại.
Đường Khải từ bên cạnh xông tới, vào mũi tôi mắng.
“Mày dám đến à?”
Cảnh sát lập tức chặn anh ta lại.
Tôi anh ta.
“Sao tôi lại không dám đến?”
Đường Khải nghiến răng.
“Mày có căn , người sống nghèo khổ, mày có lương tâm không?”
Tôi nói: “Vậy tức anh thừa nhận anh đã tra bất động sản của tôi.”
Sắc mặt anh ta thay đổi.
Bác cả Đường Thế Xương từ phòng giải đi ra, tay cầm giấy nợ kia.