Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5VTkBkIxLO

Quần jeans trắng dài basic ống rộng phong cách đơn giản #6222 HAVANA QJ277

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

2

Trở về chỗ làm, tay tôi run đến như không thể điều khiển nổi con chuột.

Bốn chữ “thánh thủ phụ khoa” cứ như một đoạn băng bị mắc kẹt, lặp lặp lại không ngừng trong đầu.

Anh đang thử tôi.

Không.

Với nhạy bén và khả năng quan sát đáng sợ của Phó Nghiễn , đã không đơn thuần là thăm dò nữa.

Anh như đã nắm chắc đáp án.

Tôi không thể tiếp tục lại.

Tuyệt đối không thể.

Tôi phải rời .

Cho dù phải tay trắng ra , cho dù sau này phải bôn ba khắp nơi, tôi cũng không thể để anh biết đến tồn tại của đứa bé này.

Một gia tộc như nhà họ Phó, thứ hào môn đứng trên đỉnh kim tự tháp, ngoài hào nhoáng nhưng bên trong đầy những quy tắc và toan tính ngầm, chưa bao giờ là nơi dành cho người như tôi.

Một cô gái bình thường, không gia thế, không chỗ dựa.

Nếu thật chân , kết cục e rằng chỉ có bị cuốn đến chẳng đường lui.

Tối hôm , tôi thức trắng đến đỏ cả mắt mới gõ xong một đơn nghỉ việc.

Lý do được tôi bịa ra đến chính mình cũng thấy xót xa: bà nội quê đột ngột lâm nặng, cần người túc trực chăm sóc, thời gian quay lại chưa xác định, khẩn thiết mong ty phê chuẩn.

Sáng hôm sau, mang hai quầng thâm mắt rõ mồn một, tôi đứng cửa văn phòng , lấy hết can đảm gõ cửa.

.”

Phó Nghiễn đang đứng ô cửa kính sát đất nghe điện thoại. nắng sớm phác họa bóng lưng cao lớn và thẳng tắp của anh, vai rộng eo hẹp, sắc bén như một thanh kiếm vừa được rút khỏi vỏ.

Nghe thấy động tĩnh, anh cúp máy rồi quay người lại.

mắt lướt qua chiếc phong bì trong tay tôi, hàng mày khẽ nhướng lên, động tác nhỏ đến như không thể nhận ra.

Phó, là đơn nghỉ việc của tôi.”

Tôi hít sâu một hơi, dùng hai tay đưa đơn tới anh, cố gắng giữ giọng điệu thật bình tĩnh.

“Trong nhà có việc gấp, tôi bắt buộc phải trở về.”

Không khí lập tức rơi khoảng lặng ngột ngạt.

Anh không nhận.

Chỉ đứng tôi.

mắt sắc bén như muốn xuyên thấu toàn bộ những lời dối vụng về mà tôi dày dựng nên.

“Bà nội ?”

Anh đột nhiên lên tiếng, giọng điệu mang chút ý vị khó dò.

Tôi cứng đầu gật đầu.

“Vâng, tai biến não, tình trạng rất nghiêm trọng.”

viện nào?”

“Hả?”

Tôi khựng lại một thoáng, đại não lập tức vận chuyển với tốc độ cao nhất.

viện huyện.”

“Vừa hay.”

Phó Nghiễn tới.

Từng .

Từng .

Khoảng cách giữa chúng tôi bị rút ngắn không ngừng.

“Đội ngũ y tế thuộc Tập đoàn Phó thị đang thực hiện chương trình khám chữa thiện tỉnh bên cạnh. Tôi sẽ bảo họ điều máy bay qua , đón người lên Bắc Kinh điều trị.”

Anh dừng lại tôi.

“Mọi chi phí do ty chi trả.”

Tôi lập tức nghẹn họng.

chính là sức mạnh của nhà tư bản sao?

Đến cả đường lui cho một lời dối cũng không chừa lại.

“Không… không cần đâu, Phó. Như vậy phiền phức quá…”

Tôi vô thức lùi về sau.

Cho đến khi phần thắt lưng đập mạnh mép làm việc lạnh ngắt.

Không đường lui nữa.

Phó Nghiễn tiếp tục tiến tới.

Hai tay chống lên hai bên người tôi, dễ dàng khóa tôi trong khoảng không chật hẹp giữa anh và chiếc làm việc.

Hơi thở nam tính mạnh mẽ lập tức bao phủ mọi giác quan.

Mùi đàn hương nhàn nhạt hòa cùng hương thuốc cực nhẹ, ngang ngược len từng nhịp thở.

“Thẩm Ý.”

Anh gọi tên tôi.

Âm cuối hơi nhấc lên, mang cảm giác lưu luyến khó thành lời cùng một nguy hiểm khiến người ta bất an.

Ngón tay thon dài kẹp lấy đơn nghỉ việc đã bị tôi vô thức vò nhăn trong lòng tay.

“Xẹt…”

Tiếng máy hủy giấy đột ngột vang lên.

Tôi trơ mắt đơn mà mình thức trắng cả đêm mới viết xong, trong tay anh từng chút một biến thành những mảnh giấy vụn.

Phó!”

Tôi kinh hãi kêu lên, ngẩng đầu anh.

Anh lại cúi người xuống.

Gương tuấn mỹ áp sát, dừng lại khoảng cách chưa đầy năm centimet.

đến tôi có thể thấy rõ hình ảnh hoảng loạn của chính mình phản chiếu trong đôi đồng tử đen thẫm ấy.

sao lại sợ tôi đến vậy?”

mắt anh lướt qua gương tôi, cuối cùng dừng trên đôi môi vẫn run nhẹ.

cũng đâu thấy em nhát gan như thế.”

Giọng trầm thấp mang chút khàn khàn mơ hồ, như dòng điện chạy dọc sống lưng khiến tôi căng cứng toàn thân.

Tôi vội vàng quay , cố tránh hơi thở nóng bỏng của anh.

Phó, anh tự trọng. ty…”

ty?”

Anh khẽ cười.

Lồng ngực tiếng cười rung lên rất nhẹ.

“Vậy sao?”

mắt anh càng thêm sâu thẳm.

“Thẩm Ý, em cho rằng chỉ cần một đơn nghỉ việc là có thể giải quyết mọi chuyện?”

Ngón tay anh siết chặt tờ giấy sót lại trong tay.

“Tôi không phê chuẩn.”

Giọng bình thản nhưng không cho phép bất kỳ phản bác nào.

“Cho nên, đừng nghĩ đến chuyện bỏ chạy nữa.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.