Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Hoàng hôn ở Maldives tựa như một quả cam đỏ bị bóp nát, nhuộm cả mặt biển thành sắc cam đỏ đậm đặc đến mê người.
Gió biển mang hơi ẩm và vị mặn nhè nhẹ, thổi tà váy lụa dán sát bắp tôi.
Tôi nheo nhìn bãi cách đó không xa.
Ở đó, một cục thịt nhỏ đang chổng mông, hì hục đào đến quên trời quên đất.
Đó là con trai hai tuổi của tôi và Phó Nghiễn Từ.
Phó Dự An.
Thằng bé mặc chiếc quần bơi in đầy hình SpongeBob, để lộ cánh tay và đôi trắng nõn như những khúc củ sen.
Trong tay cầm một con cua ẩn sĩ vất vả bắt được.
Nó hưng phấn bước đôi ngắn ngủn chưa thật vững vàng, lon ton chúng tôi.
“Ba ơi! Mẹ ơi!”
“Con sâu to!”
Giọng trẻ con non nớt vang lên sóng biển.
Nó giơ cao con cua đáng thương co rúm cả người lên trước mặt Phó Nghiễn Từ, vẻ mặt tràn đầy mong đợi được khen ngợi.
Phó Nghiễn Từ đang nghiêng người nằm ghế nghỉ cạnh bờ biển.
Trong tay anh là một cuốn sách.
sống mũi đeo cặp kính gọng vàng trông vô cùng nhã nhặn.
Nghe thấy gọi, anh lười biếng nâng mí .
Ánh nhìn dừng con cua nhỏ dính đầy đúng một giây.
Sau đó, anh đưa một ngón tay ra, đầy ghét bỏ chặn lại cái đầu nhỏ đang định dụi người .
Chiếc má bánh bao dính đầy của Phó Dự An bị chặn không trung.
Trông đáng thương buồn cười.
“Ra bên kia chơi đi.”
Phó Nghiễn Từ chẳng hề dáng vẻ của một ông bố hiền từ, tiện tay hàng dừa xa.
“Đừng để dính người mẹ con.”
Phó Dự An lập tức bĩu môi đầy tủi thân.
Thằng bé quay sang nhìn tôi, đôi to tròn long lanh nước như đang tố cáo vô tình của ba .
Tôi định lên dỗ dành vài câu, Phó Nghiễn Từ nhanh tay lấy một chai sữa dâu từ thùng đá bên cạnh, nhét lòng con trai.
“Cầm lấy mà uống.”
“Mười phút nữa đừng lại làm phiền ba với mẹ.”
Thằng bé lập tức đổi sắc mặt.
Ôm chai sữa, vui vẻ lon ton đi.
Tôi bất lực lắc đầu.
Đang định trêu anh đến cả con ruột cũng ghen thì vòng eo bất ngờ bị siết .
Không biết từ lúc nào Phó Nghiễn Từ ném cuốn sách sang một bên.
Cả người anh áp sát lại.
cơ thể lưu lại hơi mát sau bơi biển, hòa cùng hương tuyết tùng nhàn nhạt, không khí ấm áp nơi bờ biển càng trở nên dễ chịu.
Anh gác cằm lên hõm cổ tôi.
Lớp râu lún phún khẽ cọ qua vùng da nhạy , mang giác ngưa ngứa khiến tôi bất giác run nhẹ.
“Nhìn gì mà chăm chú thế?”
Giọng anh mơ hồ vang lên bên tai.
Bàn tay lớn chậm rãi vuốt dọc đường cong bên hông tôi một cách đầy lười biếng.
“Nhìn máy .”
Tôi giơ tay trời.
Một chiếc máy màu trắng đang xuyên qua tầng mây, để lại sau một vệt khói dài, chậm rãi phương bắc.
Ba năm trước.
Trong đêm mưa .
Tôi cũng từng nhìn một đường tương tự như vậy.
Trong tay nắm bộ giấy tờ giả mà vất vả mới được.
Dạ dày cuộn lên từng cơn vì căng thẳng và nghén thai.
đó, trong đầu tôi duy nhất một suy nghĩ.
Trốn khỏi Phó Nghiễn Từ.
Trốn khỏi người đàn ông ham muốn kiểm soát mạnh mẽ .
Cho dù phải đến một thị trấn nhỏ xa lạ và sống ở đó cả đời.
tôi cho rằng đó là tự do.
bây giờ.
Tôi nằm hòn đảo riêng thuộc anh.
Trong vòng tay của vị “Phật tử” khiến cả giới thượng lưu Kinh thành phải dè chừng.
Nghe tim anh đập bên tai.
Nhìn con trai chúng tôi dưới ánh hoàng hôn rực rỡ.
“Đang nghĩ đến lần bỏ trốn năm đó sao?”
Phó Nghiễn Từ rất nhanh ra thay đổi trong xúc của tôi.
Anh chống người dậy.
Đôi đen sâu thẳm như mặt biển khóa lấy tôi.
Ánh chiều tà dát lên gương mặt anh một lớp ánh sáng vàng nhạt.
Ngay cả hàng mi cũng hiện lên rõ nét.
“Ừ.”
Tôi không phủ .
Đưa tay vuốt nhẹ nếp nhăn vô thức hai hàng mày anh.
“Em đang nghĩ, nếu hôm đó loa sân không vang lên.”
“Nếu người của anh đến chậm một bước.”
“Bây giờ em sẽ ở đâu.”
Đồng tử Phó Nghiễn Từ khẽ co lại.
Rõ ràng chuyện tôi mang thai rồi bỏ trốn năm đó là chiếc gai chưa từng được nhổ bỏ hoàn toàn trong lòng anh.
Dù bây giờ con trai biết khắp nơi.
Thỉnh thoảng đêm anh giật tỉnh giấc.
bản năng đưa tay sang bên cạnh để xác tôi ở đó.
Anh nắm lấy tay tôi.
Mạnh mẽ đặt lên lồng ngực .
Dưới lòng bàn tay tôi, nhịp tim vững vàng và mạnh mẽ.
Nhưng dường như ẩn chứa một chút gấp gáp khó ra.
“Không nếu.”
Anh cúi đầu.
Một nụ hôn ấm áp và thành kính nhẹ nhàng đặt lên trán tôi.
Dừng lại rất lâu.
Tựa như đang hoàn thành một nghi thức thiêng liêng.
sóng biển không ngừng vỗ ghềnh đá.
Âm thanh rì rào che lấp cả cười đùa của con trai xa.
“Thẩm Ý.”
Giọng anh hơi khàn.
Mang may mắn và quyến luyến hiếm bộc lộ.
“ ơn em.”
“ ơn năm đó… em không thật rời đi.”
chính anh mới biết.
nhìn thấy căn phòng trống không qua camera giám sát hôm .
Anh tuyệt vọng đến mức nào.
Tôi nhìn người đàn ông luôn đứng đỉnh cao giờ đây lại để lộ phần mềm yếu nhất trước mặt .
Trái tim như được ngâm trong nước ấm.
chua xót.
Lại mềm nhũn.
Tôi siết tay anh.
Mười ngón tay đan nhau.
nhiệt độ quen thuộc truyền từ lòng bàn tay đối phương.
Dưới ánh hoàng hôn đang dần chìm xuống đường trời.
Tôi cong môi cười.
Khóe cũng đó dịu dàng cong lên.
“Không đâu, Phó Nghiễn Từ.”
(TOÀN VĂN HOÀN)